PHẠM THỊ BẢO LINH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của PHẠM THỊ BẢO LINH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1

bài làm

Trong xã hội ngày nay, việc sống một cách ý nghĩa trở thành một mục tiêu quan trọng mà nhiều người hướng đến. Trước tiên chúng ta cần hiểu mục tiêu quan trọng là gì?Vật chất là nền tảng cho cuộc sống, nhưng ý thức mới là yếu tố quyết định giá trị thực sự của cuộc sống. Ý thức giúp chúng ta nhận thức được bản thân, mục tiêu và giá trị của mình, từ đó định hướng hành động và quyết định cuộc sống.Để sống một cách ý nghĩa, chúng ta cần phát huy tính năng động, sáng tạo của ý thức. Điều này có nghĩa là chúng ta phải luôn học hỏi, khám phá và trải nghiệm, không ngừng cải thiện bản thân và đóng góp cho xã hội. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần tôn trọng tính khách quan của vật chất, nhận thức được giới hạn và khả năng của mình để tránh chủ quan, duy ý chí .Tóm lại, sống một cách ý nghĩa đòi hỏi sự cân bằng giữa vật chất và ý thức, giữa nhận thức và hành động. Hãy luôn nhớ rằng, cuộc sống ý nghĩa là cuộc sống có mục tiêu, có giá trị và có đóng góp cho xã hội.

Câu2

bài làm

Lưu Quang Vũ không chỉ là một kịch tác gia lỗi lạc mà còn là một hồn thơ đầy trăn trở, tài hoa và giàu lòng nhân ái. Trong gia tài thơ ca của ông, bài thơ "Áo cũ" hiện lên như một nốt nhạc trầm sâu lắng, giản dị nhưng sức ám ảnh khôn nguôi. Tác phẩm không chỉ là lời tâm tình về một kỷ vật mà còn là bài ca về tình mẫu tử và sự trân trọng những giá trị xưa cũ giữa dòng chảy khắc nghiệt của thời gian.

Mở đầu bài thơ, hình ảnh chiếc áo hiện lên thật cụ thể và có chút xót xa qua cái nhìn đầy hoài niệm:

"Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn

Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai"

Chiếc áo "mỗi ngày thêm ngắn" thực chất là sự khẳng định gián tiếp về sự trưởng thành của đứa con. Con càng lớn khôn, chiếc áo càng trở nên chật chội, bạc màu. Tác giả đã đồng nhất chiếc áo với ký ức: "Thương áo cũ như là thương ký ức". Cái "cay" ở mắt không chỉ vì bụi thời gian, mà vì nỗi xúc động khi nhận ra những gì đã qua không bao giờ trở lại. Chiếc áo lúc này không còn là vật vô tri, nó trở thành một "chứng nhân" tâm hồn, đựng đầy những kỷ niệm gian khó mà ấm áp.Xúc động nhất trong bài thơ chính là hình ảnh người mẹ gắn liền với những đường kim mũi chỉ:

"Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn

Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim"

Sự đối lập giữa cái "chóng lớn" của con và đôi mắt "không còn nhìn rõ" của mẹ gợi lên quy luật nghiệt ngã của tạo hóa. Để con khôn lớn, mẹ đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ và đôi mắt mờ dần theo năm tháng. Những đường khâu tay của mẹ có thể không thẳng hàng, không đẹp đẽ như áo may sẵn, nhưng nó chứa đựng sự chắt chiu và tình yêu thương vô điều kiện. Chính vì hiểu được giá trị của những đường khâu ấy, người con mới thốt lên nỗi niềm đầy xót xa: "Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn". Nỗi sợ thay áo mới thực chất là nỗi sợ sự già nua của mẹ, sợ một ngày mẹ không còn ở bên cạnh để vá áo cho con.Khép lại bài thơ, Lưu Quang Vũ đã nâng tầm ý nghĩa từ tình cảm cá nhân thành một triết lý sống nhân văn:

"Hãy biết thương lấy những manh áo cũ

Để càng thương lấy mẹ của ta"

Lời nhắn nhủ "Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống" mang giá trị thức tỉnh sâu sắc. Tác giả nhắc nhở chúng ta đừng vội vàng vứt bỏ những giá trị cũ kỹ, giản đơn bởi đó là nơi lưu giữ linh hồn của quá khứ, là nền tảng hình thành nên con người ta ở hiện tại. "Thương áo cũ" chính là biểu hiện của lòng biết ơn, là sự thủy chung với những người thân yêu và những năm tháng gian khổ đã qua.Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với ngôn ngữ bình dị, gần gũi như lời tâm tình. Các hình ảnh so sánh, đối lập được sử dụng tinh tế đã chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất trong lòng người đọc.

Tóm lại, " áo cũ"là một bài thơ giàu tính nhân văn của Lưu Quang Vũ. Qua hình tượng chiếc áo sờn vai, tác giả đã viết nên một bài ca bất hủ về lòng hiếu thảo và sự trân trọng cuộc sống. Bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta giữa cuộc sống hối hả: hãy biết trân quý những điều bình dị và yêu thương mẹ cha khi còn có thể.

Câu1 : phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích trên: Nghị Luận

Câu2: Nội dung chính của đoạn trích trên: những chiêm nghiệm sâu sắc khi có một người đi khỏi thế gian

Câu 3:

- Biện pháp tu từ: So sánh ("Đời sống chúng ta đang sống là một cánh đồng. Còn cái chết là một cánh đồng bên cạnh").

- Tác dụng : Tăng sức gợi hình, gợi cảm , làm cho hình ảnh trở nên gần gũi

-> Thể hiện cái như cánh đồng , mộ sự tiếp diễn của sự sống , từ đó khuyên nhủ con người bớt đi lòng tham sự ích kỉ , và sống trung thực với hiện tại

Câu 4: Tác giả bài viết cho rằng cái chết chứa đựng :"cái chết, một quy luật tất yếu của thời gian đối với con người, nó chứa đựng một lời nhắc nhở những người còn sống hãy sống tốt hơn như con người có thể" .

-Tôi đồng tính với ý kiến . Vì khi đối mặt với sự mất mát của cái chết , con người mới nhận ra chuyện đố kị thường ngày là phù phiếm .Nỗi đau mất mất giúp mình nhìn nhận lại bản thân và biết yêu thương những người xung quanh

Câu 5: Thông điệp ý nghĩa nhất mà tôi rút ra từ văn bản trên là sống với người đang sống như cách chúng ta sống với người đã chết .Thông điệp này nhắc nhở chúng ta hãy trân trận những điều hiện tại , đừng đợi đến một người ra đi mới bắt đầu hối hận về sự thờ ơ hay sự ích kỉ của bản thân mình