PHẠM THANH HIỀN
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Sống một cách ý nghĩa là khát vọng của mỗi con người, nhưng để đạt được điều đó, mỗi người cần có những phương thức sống đúng đắn. Trước hết, sống ý nghĩa là sống có mục tiêu, biết mình muốn trở thành ai và nỗ lực từng ngày để hoàn thiện bản thân. Khi có mục tiêu, con người sẽ không sống hoài, sống phí thời gian và tuổi trẻ. Bên cạnh đó, sống ý nghĩa còn là sống biết yêu thương và sẻ chia với những người xung quanh, bởi con người không thể tồn tại đơn độc. Sự quan tâm, thấu hiểu sẽ giúp các mối quan hệ trở nên bền chặt, làm cho cuộc sống ấm áp và nhân văn hơn. Ngoài ra, mỗi người cần biết trân trọng những điều bình dị, những giá trị đã gắn bó với mình trong suốt hành trình trưởng thành. Một cuộc sống ý nghĩa không nhất thiết phải gắn với những điều lớn lao, mà đôi khi chỉ cần sống chân thành, tử tế và có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Khi biết sống như vậy, con người sẽ cảm thấy thanh thản và không hối tiếc về những gì đã qua.
Câu 2.
Lưu Quang Vũ là nhà thơ của những rung cảm nhân văn sâu sắc, luôn hướng ngòi bút về con người, gia đình và những giá trị bền vững trong đời sống tinh thần. Thơ ông không cầu kỳ về ngôn từ mà chạm tới người đọc bằng sự chân thành, giản dị. Áo cũ là một bài thơ như thế. Qua hình ảnh chiếc áo đã sờn vai, bạc màu theo năm tháng, Lưu Quang Vũ gửi gắm một tình cảm thiêng liêng: tình mẫu tử, đồng thời nhắc nhở con người hãy biết trân trọng quá khứ, yêu thương những điều đã cùng mình đi qua đời sống.
Mở đầu bài thơ là hình ảnh “áo cũ” gắn liền với sự trôi chảy không ngừng của thời gian: “Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn”. Chiếc áo “ngắn” đi không chỉ vì bị sờn rách mà bởi con người đang lớn lên từng ngày. Những chi tiết như “đứt sờn”, “màu bạc hai vai” mang đậm tính tạo hình, gợi ra dấu ấn của tháng năm in hằn trên vật dụng quen thuộc. Nhưng chiếc áo trong thơ không chỉ là một đồ vật vô tri. Nó trở thành nơi lưu giữ ký ức, là chứng nhân của tuổi thơ, của những ngày tháng đã qua. Vì thế, “thương áo cũ như là thương ký ức”, một tình cảm tưởng như nhỏ bé nhưng lại khiến “mắt phải cay cay”. Cảm xúc ấy không ồn ào mà lắng sâu, nhẹ nhàng mà thấm thía, cho thấy sự gắn bó máu thịt giữa con người và những gì thuộc về quá khứ.
Nếu khổ thơ đầu là cảm xúc hoài niệm thì sang khổ thơ thứ hai, hình ảnh người mẹ hiện lên rõ nét và xúc động. Mẹ không được miêu tả trực tiếp bằng những lời ca ngợi lớn lao, mà hiện ra qua hành động rất đời thường: vá áo cho con. “Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn” – sự trưởng thành của con được đo bằng chiếc áo ngày càng chật, ngày càng ngắn. Câu thơ gợi lên một nỗi xót xa khi mẹ nhận ra con lớn lên thì cũng là lúc thời gian lặng lẽ in dấu trên chính mình. Đặc biệt, chi tiết “mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim” khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào. Đôi mắt mẹ mờ đi theo năm tháng, theo những hy sinh thầm lặng vì con. Đường kim mũi chỉ trên áo là kết tinh của tình yêu thương, của sự tảo tần, nhẫn nại. Bởi vậy, chiếc áo không chỉ được vá bằng chỉ khâu, mà còn bằng cả tấm lòng người mẹ. Càng thương mẹ, người con càng yêu chiếc áo – yêu cả những hy sinh âm thầm mà mẹ dành cho mình.
Khổ thơ thứ ba tiếp tục mở rộng chiều sâu cảm xúc khi chiếc áo trở thành thước đo của thời gian và sự đổi thay. “Áo đã ở với con qua mùa qua tháng” – chiếc áo là bạn đồng hành của con trong suốt hành trình trưởng thành. Dù “cũ rồi”, con vẫn “quý vẫn thương” bởi đó là vật mang hơi ấm của mẹ. Đáng chú ý nhất là câu thơ: “Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn”. Đây là một câu thơ giàu sức gợi, đặt sự lớn lên của con bên cạnh sự già đi của mẹ. Khi con thêm một tuổi, mẹ lại thêm một nếp nhăn. Tuổi trẻ của con được đánh đổi bằng tuổi già của mẹ. Quy luật ấy hiện lên giản dị mà nghiệt ngã, khiến người đọc không khỏi chạnh lòng và thức tỉnh về giá trị của sự biết ơn.
Khổ thơ cuối mang tính khái quát và triết lí sâu sắc. Từ việc thương chiếc áo cũ, nhà thơ gửi gắm một lời nhắn nhủ về cách sống: “Hãy biết thương lấy những manh áo cũ / Để càng thương lấy mẹ của ta”. Chiếc áo cũ trở thành biểu tượng cho tất cả những gì đã cùng ta đi qua năm tháng: ký ức, gia đình, cội nguồn, những giá trị bền vững không thể thay thế. Lời thơ không lên gân mà thấm dần, nhắc nhở con người đừng vô tâm với những điều bình dị nhưng thiêng liêng trong đời sống.
Có thể nói, Áo cũ là một bài thơ giàu giá trị nhân văn. Bằng giọng điệu trầm lắng, hình ảnh gần gũi và cảm xúc chân thành, Lưu Quang Vũ đã viết nên một khúc ca lặng lẽ về tình mẫu tử và lòng biết ơn. Bài thơ không chỉ khiến người đọc xúc động mà còn giúp mỗi người soi lại chính mình: đã bao lâu rồi ta chưa nhìn kỹ một chiếc áo cũ, chưa kịp nhận ra mẹ mình đã già đi theo từng bước trưởng thành của ta? Chính vì thế, Áo cũ không chỉ là thơ, mà còn là một lời nhắc nhở sâu xa về cách sống yêu thương và trân trọng những gì đã làm nên cuộc đời mỗi con người.
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là nghị luận
(ngoài ra có kết hợp biểu cảm và tự sự để tăng sức thuyết phục).
Câu 2.
Nội dung chính của đoạn trích:
Đoạn trích bàn về ý nghĩa của cái chết đối với người đang sống, xem cái chết như một lời nhắc nhở của Tạo hóa để con người nhìn lại cách sống, biết yêu thương, chia sẻ, sống nhân văn và tốt đẹp hơn với những người xung quanh khi họ còn hiện diện.
Câu 3.
Biện pháp tu từ: Ẩn dụ (đời sống là “cánh đồng”, cái chết là “cánh đồng bên cạnh”).
Tác dụng NT: Làm cách diễn đạt trở nên hình ảnh, nhẹ nhàng, giàu sức gợi khi nói về cái chết.
Tác dụng ND: Gợi cho con người suy ngẫm về ý nghĩa của sự sống, sống trung thực, bớt tham lam, ích kỉ.
Qua đó tác giả muốn nói: Hãy sống tốt, nhân văn ngay khi còn sống để có thể thanh thản trước cái chết.
Câu 4:
Tác giả cho rằng cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở đối với những người đang sống, nhắc con người nhìn lại cách sống của mình để biết yêu thương, chia sẻ và cư xử nhân văn hơn với những người xung quanh. Tôi đồng tình với ý kiến ấy, bởi trong thực tế, khi đối diện với sự ra đi của một người, con người thường bừng tỉnh, nhận ra những thiếu sót, vô tâm của bản thân và biết trân trọng hơn các mối quan hệ trong cuộc sống.
Câu 5:
Thông điệp ý nghĩa nhất mà tôi rút ra từ văn bản là: hãy sống tử tế, nhân ái và trân trọng con người khi họ còn đang hiện diện bên cạnh mình. Bởi lẽ, trong guồng quay bận rộn của đời sống, con người dễ bị cuốn vào những toan tính cá nhân, sự ích kỉ và ngờ vực mà vô tình làm tổn thương người khác. Chỉ đến khi chứng kiến cái chết, chúng ta mới nhận ra giá trị của tình cảm, của sự sẻ chia và những điều tốt đẹp từng bị lãng quên. Nếu mỗi người biết yêu thương, cảm thông và hành xử công bằng ngay từ khi còn có thể, cuộc sống không chỉ trở nên nhân văn hơn mà bản thân chúng ta cũng sẽ sống thanh thản, không day dứt hay ân hận trước những mất mát không thể bù đắp.