NGUYỄN THIÊN HẠ BĂNG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN THIÊN HẠ BĂNG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Sống một cách ý nghĩa là mong muốn chung của mỗi con người, nhưng để làm được điều đó, trước hết ta cần xác định cho mình một cách sống đúng đắn. Theo tôi, phương thức quan trọng nhất để sống ý nghĩa là sống yêu thương và có trách nhiệm. Yêu thương giúp con người vượt qua sự ích kỉ, biết quan tâm, chia sẻ và thấu hiểu những người xung quanh, từ đó tạo dựng các mối quan hệ bền vững và nhân văn. Trách nhiệm giúp mỗi người ý thức rõ vai trò của mình đối với gia đình, xã hội và với chính bản thân, không sống buông thả hay vô định. Bên cạnh đó, sống ý nghĩa còn là biết trân trọng hiện tại, không mải chạy theo những giá trị phù phiếm mà quên đi những điều giản dị nhưng bền lâu như tình thân và tình người. Khi con người sống chân thành, nỗ lực cống hiến và không ân hận về những gì đã qua, cuộc đời dù ngắn ngủi vẫn trở nên trọn vẹn và đáng giá.

Câu 2:

Lưu Quang Vũ là một trong những gương mặt tiêu biểu của văn học Việt Nam hiện đại, một nghệ sĩ luôn trăn trở về con người và những giá trị nhân văn bền vững. Thơ ông thường không cầu kì trong hình thức mà lắng sâu trong cảm xúc, chạm đến những điều giản dị nhưng thiêng liêng nhất của đời sống. Bài thơ Áo cũ là một tác phẩm như thế – qua hình ảnh chiếc áo đã sờn theo năm tháng, nhà thơ gợi lên tình mẫu tử sâu nặng và gửi gắm lời nhắn nhủ thấm thía về sự trân trọng quá khứ, trân trọng yêu thương.

Mở đầu bài thơ, hình ảnh chiếc áo cũ hiện ra với dấu ấn không thể phủ nhận của thời gian:

Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn

Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai

Chiếc áo không chỉ cũ bởi chất liệu hao mòn mà còn cũ bởi sự lớn lên từng ngày của con người. “Mỗi ngày thêm ngắn” vừa là thực tế khách quan, vừa là cách nói gợi cảm về sự trôi chảy âm thầm của thời gian. Những vết sờn bạc nơi hai vai trở thành chứng tích của những tháng năm đã qua. Từ đó, chiếc áo được nâng lên thành biểu tượng của ký ức:

Thương áo cũ như là thương ký ức

Đựng trong hồn cho mắt phải cay cay

Chiếc áo không còn đơn thuần là vật dụng sinh hoạt mà trở thành nơi lưu giữ kỉ niệm, gắn với tuổi thơ, với những ngày tháng không thể quay lại. Cảm xúc “cay cay” là sự rung động sâu kín của tâm hồn khi con người ngoái nhìn về quá khứ thân thương.

Ở khổ thơ tiếp theo, hình ảnh người mẹ hiện lên đầy xúc động qua một chi tiết rất đời thường:

Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn

Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim

Sự lớn lên của con được nhận ra trong từng mũi kim, đường chỉ. Thời gian không chỉ làm con trưởng thành mà còn in hằn dấu vết lên đôi mắt đã mờ của mẹ. Không cần lời than thở, hình ảnh ấy vẫn đủ gợi nên sự hi sinh âm thầm, lặng lẽ của người mẹ. Đường kim mũi chỉ mẹ vá trên áo con vì thế mang ý nghĩa thiêng liêng:

Áo con có đường khâu tay mẹ vá

Thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm

Chiếc áo cũ đã thấm đẫm tình mẫu tử, trở thành vật gắn bó không thể thay thế bởi nó chứa đựng tình yêu thương vô điều kiện của mẹ.

Sang khổ thơ thứ ba, chiếc áo hiện diện như người bạn đồng hành của thời gian:

Áo đã ở với con qua mùa qua tháng

Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương

Sự gắn bó ấy khiến con không nỡ rời xa chiếc áo dù đã có áo mới. Đặc biệt, câu thơ:

Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn

là một phát hiện đầy xót xa. Khi con lớn lên, mẹ lại già đi. Chiếc áo trở thành thước đo thầm lặng của thời gian, của sự đánh đổi không lời mà người mẹ đã chấp nhận vì con.

Khổ thơ cuối mở ra chiều sâu triết lí và mang ý nghĩa khái quát:

Hãy biết thương lấy những manh áo cũ

Để càng thương lấy mẹ của ta

Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống

Những gì trong năm tháng trôi qua…

Từ hình ảnh chiếc áo cũ, tác giả gửi gắm lời nhắn nhủ nhẹ nhàng mà sâu sắc: hãy biết trân trọng những gì đã gắn bó với đời mình, bởi trong đó có tình yêu thương, có quá khứ, có những con người đã âm thầm hi sinh cho ta.

Bằng ngôn ngữ giản dị, giọng thơ chân thành và hình ảnh giàu sức gợi, Áo cũ không chỉ là bài thơ về một kỉ vật quen thuộc mà còn là khúc ca cảm động về tình mẫu tử và đạo lí làm người. Bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta hãy sống chậm lại, biết yêu thương, biết nhớ ơn và gìn giữ những giá trị bình dị nhưng bền vững đã làm nên ý nghĩa của cuộc đời.


Câu 1

Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là nghị luận

Câu 2:

Nội dung chính của đoạn trích:

Từ sự kiện con người ra đi khỏi thế gian, tác giả suy ngẫm về ý nghĩa của cái chết như một lời nhắc nhở sâu sắc đối với những người đang sống: hãy nhìn lại cách sống, cách đối xử với nhau, từ bỏ ích kỉ – dục vọng, để sống nhân văn, tử tế, yêu thương và chia sẻ hơn.

Câu 3:

- biện pháp tu từ so sánh: “đời sống chúng ta đang sống”được so sánh với “một cánh đồng”và “cái chết” so sánh với ”cánh đồng bên cạnh”

-tác dụng

+Nhấn mạnh:cái chết không chỉ là sự chấm dứt mà có thể là sự tiếp nối của một dạng sống khác.Nhắc nhở con người hãy sống trung thực, thiện lương, không ân hận để khi đối diện với cái chết có thể thanh thản.

+ Làm cho đoạn văn trở nên sinh động hấp dẫn ,gợi hình, gợi cảm thu hút người đọc

+Tác giả thể hiện thái độ bình thản, suy tư và nhân văn trước cái chết; đồng thời bộc lộ sự trăn trở, nhắc nhở nhẹ nhàng đối với con người về cách sống có trách nhiệm, giàu yêu thương trong hiện tại

Câu 4:

Tác giả cho rằng cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở sâu sắc đối với những người đang sống: hãy nhìn lại chính mình, thức tỉnh những phẩm chất nhân văn đã bị che khuất bởi dục vọng và ích kỉ, để biết sống yêu thương, chia sẻ và tử tế hơn với người bên cạnh.


Tôi hoàn toàn đồng tình với ý kiến ấy. Bởi lẽ, cái chết luôn phơi bày rõ ràng nhất giới hạn hữu hạn của đời người, khiến con người nhận ra rằng danh vọng, quyền lực hay sở hữu đều trở nên vô nghĩa trước sự mất mát. Trong khoảnh khắc đối diện với cái chết của người khác, ta sống chân thực hơn, biết hối tiếc, biết trân trọng những điều từng xem là nhỏ bé. Nếu mỗi người biết giữ lấy sự thức tỉnh ấy ngay khi còn sống, thì con người sẽ bớt tham lam, bớt ích kỉ và xã hội sẽ trở nên nhân văn hơn.

Câu 5:

Thông điệp ý nghĩa nhất mà tôi rút ra từ văn bản là: hãy sống yêu thương, cảm thông và tử tế với những người đang sống bên cạnh mình, đừng đợi đến khi mất đi mới hối tiếc.Thông điệp ấy có ý nghĩa sâu sắc vì thứ nhất, con người thường chỉ nhận ra giá trị của tình thân, tình người khi cái chết xảy ra, trong khi mọi hối hận lúc ấy đều đã muộn màng. Thứ hai, nếu mỗi người biết trân trọng hiện tại và sống nhân văn ngay từ bây giờ, chúng ta không chỉ có một đời sống thanh thản cho chính mình mà còn góp phần làm cho các mối quan hệ và xã hội trở nên tốt đẹp hơn.