Trần Phương Vy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Nhân vật người bố trong tác phẩm là biểu tượng cao đẹp cho tình phụ tử thầm lặng, sâu sắc và đầy bao dung. Dù sống ở vùng núi cao xa xôi, hình bóng đứa con đi học dưới đồng bằng luôn chiếm trọn tâm trí ông. Chi tiết ông "mặc chiếc áo phẳng phiu nhất", đi chân đất xuống núi mỗi cuối tuần để nhận thư đã cho thấy sự trân trọng và nâng niu tuyệt đối dành cho con. Dù không biết chữ, ông vẫn "chạm tay vào nó, ép nó vào khuôn mặt đầy râu" – một hành động vụng về nhưng chứa đựng sự kết nối thiêng liêng về cảm xúc.Sự tự trọng và tình yêu đặc biệt của người bố còn thể hiện qua việc ông từ chối nhờ người khác đọc hộ thư vì muốn giữ sự riêng tư cho "chuyện bố con tôi". Với ông, việc đọc thư không nằm ở mặt chữ mà nằm ở sự thấu cảm: "nó viết gì tôi biết cả". Những lá thư được ông nâng niu, cất giữ cẩn thận như những báu vật của cuộc đời. Dù người bố đã qua đời, nhưng tình yêu thương ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chãi, tiếp thêm sức mạnh cho đứa con trên mọi nẻo đường đời. Qua nhân vật, tác giả đã khắc họa thành công chân dung một người cha nghèo nhưng có tâm hồn giàu có, vị tha.
câu 2
Trong thế giới tự nhiên xung quanh chúng ta, có những hiện tượng vô cùng thú vị và kỳ ảo. Một trong những cảnh tượng đẹp đẽ nhất sau những cơn mưa đó là cầu vồng dải màu rực rỡ vắt ngang bầu trời. vậy cầu vồng được tạo ra như thế nào? Cầu vồng không phải là một thực thể vật chất là một hiện tượng quang học tự nhiên. Nó được tạo thành bởi sự tán sắc ánh sáng mặt trời khi khúc xạ và phản xạ qua các giọt nước li ti còn sót lại trong không khí sau cơn mưa.b lý hình thành cầu vồng khá đơn giản nhưng kỳ diệu. Ánh sáng từ mặt trời mà chúng ta nhìn thấy hàng ngày đó là ánh sáng trắng, bao gồm tổng hợp của nhiều màu sắc khác nhau. Khi ánh sáng này chiếu qua những giọt nước mưa còn đang đọng lại trong không khí, mỗi giọt nước hoạt động giống như một lăng hình nhỏ. Ánh sáng bị khúc xạ (bẻ cong) khi đi vào giọt nước, phản xạ lại bên trong, và tiếp tục khúc xạ một lần nữa khi thoát ra ngoài. Quá trình này làm ánh sáng trắng bị tách thành giải màu liên tục mà chúng gọi là tán sắc. Cầu vồng có bảy màu chính được xếp theo thứ tự ngoài vào trong là: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Sự sắp xếp này tuân theo bước sóng của ánh sáng, với màu đỏ có bước sóng dài nhất nằm ngoài cùng. Dù thực tế giải mầu là vô tận, con người thường phân chia thành 7 màu chính để dễ nhận biết. Hiện tượng này thường xảy ra khi trời vừa mưa xong nhưng có ánh nắng mặt trời hửng lên. Góc nhìn tốt nhất để thấy cầu vồng là khi ngồi xem đứng quay lưng về phía mặt trời và nhìn về phía mặt nước (đám mây mưa). Ngoài ra ta cũng có thể thấy cầu vồng ở các thác nước lớn hoặc khi phun nước dạng sương mù dưới ánh nắng. Hình dạng vòng cung của cầu vồng thực chất là một phần của vòng tròn hoàn chỉnh, nhưng do bị giới hạn bởi đường chân trời, chúng ta chỉ nhìn thấy một nửa cung tròn. Tóm lại, cầu vồng là một minh chứng tuyệt đẹp cho các quy luật vật lý trong tự nhiên. Nó không chỉ mang đến vẻ đẹp rực rỡ cho bầu trời, là biểu tượng của sự hi vọng và may mắn, mà còn giúp chúng ta hiểu rõ hơn về tính chất của ánh sáng.
câu 1
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận ( kết hợp với thuyết minh). Văn bản đưa ra những nhận định đánh giá về giá trị nội dung, nghệ thuật và ý nghĩa xã hội của bộ phim để thuyết phục người đọc.
Câu 2
Ba nhân vật chính trong bộ phim là: Rancho, Qureshi, Raju rastogi
Câu 3
Thành tích nổi bật: phá vỡ mọi kỷ luật doanh thu phòng vé tại ấn Độ thời điểm đó, giành được nhiều giải thưởng điện ảnh lớn và có sức hút ảnh hưởng lan tỏa mạnh mẽ trên toàn thế giới.
Tác dụng của cách giới thiệu: việc đưa thánh tích bên đầu giúp gây ấn tượng mạnh, khẳng định vị thế và chất lượng của bộ phim. Điều này tạo sự tò mò, thu hút người đọc theo dõi phần tóm tắt hoạt động và phân tích ý nghĩa ở phía sau một cách tập trung hơn.
Câu 4
mục đích của văn bản: cung cấp cái nhìn sâu sắc về bộ phim, làm nổi bật giá trị nhân văn và thông điệp phê phán thực trạng giáo dục. Qua đó, văn bản muốn thay đổi những kỉ ý kiến cũ kỹ của người xem về điện ảnh ấn Độ (không chỉ có múa hát mà còn có những kịch bản xuất sắc, sâu sắc)