Nguyễn Thị Lan
Giới thiệu về bản thân
Bài làm:
Hiện nay, có nhiều ý kiến cho rằng học sinh không cần làm bài tập về nhà. Tuy nhiên, em không đồng ý với quan điểm này.
Theo em, bài tập về nhà rất quan trọng vì nó giúp học sinh ôn lại kiến thức đã học trên lớp. Khi làm bài tập, em có cơ hội suy nghĩ, rèn luyện kỹ năng và nhớ bài lâu hơn. Ngoài ra, làm bài tập còn giúp giáo viên biết được học sinh có hiểu bài hay không để kịp thời hướng dẫn thêm.
Nếu không làm bài tập, học sinh sẽ dễ quên bài, lười biếng và khó tiến bộ trong học tập. Vì vậy, em cho rằng học sinh vẫn nên làm bài tập về nhà, miễn là lượng bài tập phù hợp, không quá nhiều để tránh gây áp lực.
Tóm lại, bài tập về nhà có vai trò quan trọng giúp học sinh học tốt hơn. Em hoàn toàn không đồng tình với ý kiến "học sinh không cần làm bài tập về nhà".
Chiều thứ bảy tuần trước, em có dịp được xem một trận thi đấu bóng đá giữa hai đội lớp em và lớp 6A tại sân trường. Trận đấu diễn ra trong không khí vô cùng sôi nổi và hào hứng, khiến em không thể rời mắt.
Khi tiếng còi khai cuộc vang lên, hai đội nhanh chóng nhập cuộc với tinh thần quyết tâm cao độ. Các cầu thủ mặc đồng phục thi đấu chỉnh tề, chạy trên sân đầy mạnh mẽ và dứt khoát. Bóng lăn qua lăn lại giữa hai bên như đang nhảy múa dưới chân các bạn. Mỗi lần đội lớp em tấn công, cả lớp lại hò reo cổ vũ rộn ràng, làm sân trường như muốn vỡ òa. Bạn Huy – tiền đạo của lớp em – thi đấu nổi bật nhất. Bạn ấy dẫn bóng rất khéo léo, lách qua hai hậu vệ đối phương rồi sút bóng mạnh mẽ vào khung thành. Bóng bay thẳng như tên lửa, khiến thủ môn đối phương không kịp phản xạ. Gooooal! Tất cả chúng em reo hò, nhảy cẫng lên vì sung sướng!
Hiệp hai diễn ra đầy kịch tính khi lớp 6A phản công dữ dội, nhưng đội lớp em vẫn giữ vững tinh thần và phòng ngự chặt chẽ. Sau 30 phút tranh tài, đội lớp em giành chiến thắng với tỉ số 1-0. Dù mồ hôi nhễ nhại, quần áo lấm lem bụi cát, nhưng trên gương mặt ai cũng hiện rõ niềm vui và tự hào.
Trận đấu không chỉ mang lại tiếng cười, sự hồi hộp, mà còn giúp em cảm nhận được tinh thần đoàn kết và sự nỗ lực hết mình của các bạn. Đây thực sự là một trải nghiệm khó quên và đáng nhớ với em.
Câu 9.
Hai câu văn có sử dụng dấu ngoặc kép:
- “Ca dao là ‘Thơ của mọi nhà’ (Xuân Diệu).”
- “Bởi vì đó là ‘tiếng nói của quần chúng nhân dân đầy tình cảm, hình ảnh, màu sắc và âm điệu hồn nhiên, ngộ nghĩnh và đầy ý nghĩa’ (Phạm Văn Đồng).”
→ Công dụng của dấu ngoặc kép trong hai câu trên:
Dấu ngoặc kép được dùng để dẫn lời trích dẫn trực tiếp của các tác giả và để nhấn mạnh những cụm từ đặc biệt, mang ý nghĩa sâu sắc.
Câu 10.
Tình cảm gia đình là món quà quý giá nhất mà mỗi người chúng ta đều may mắn có được. Gia đình không chỉ là nơi nuôi dưỡng thể xác mà còn là cái nôi ấm áp nuôi dưỡng tâm hồn. Sau một ngày dài mệt mỏi, chỉ cần nghĩ đến bữa cơm mẹ nấu, tiếng cười của ba, ánh mắt quan tâm của anh chị em, là em lại thấy lòng mình bình yên đến lạ. Gia đình là chốn đi về, là điểm tựa khi ta vấp ngã, là nơi luôn chờ đợi và tha thứ dù ta có sai lầm thế nào đi nữa. Tình cảm gia đình dạy ta biết yêu thương, biết sống vì người khác, và học cách trở thành người tử tế. Dù mai này lớn lên, có đi xa đến đâu, em vẫn luôn mang theo hình bóng gia đình như một phần không thể thiếu trong trái tim mình.
Trong mỗi gia đình, bữa ăn không chỉ là lúc để mọi người cùng nhau thưởng thức món ngon mà còn là khoảng thời gian thiêng liêng để chia sẻ yêu thương, gắn kết tình cảm. Đối với em, hình ảnh cả nhà quây quần bên mâm cơm mỗi tối luôn là khoảnh khắc quý giá và hạnh phúc nhất trong ngày.
Khi mặt trời vừa khuất sau rặng tre cuối xóm, những tia nắng cuối cùng còn le lói chiếu qua khung cửa sổ, cũng là lúc mẹ em bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Từ gian bếp nhỏ, mùi hành phi thơm lừng quyện trong làn khói bếp nghi ngút khiến bụng em cồn cào đói. Mẹ em luôn khéo léo chế biến những món ăn ngon từ những nguyên liệu quen thuộc: đĩa cá kho thơm nức, bát canh chua rau muống dân dã, thêm một đĩa trứng chiên vàng óng và ít rau luộc chấm nước mắm tỏi ớt. Mỗi món ăn mẹ nấu đều đậm đà hương vị quê hương và chan chứa tình yêu thương.
Bố em từ phòng khách đi vào, xắn tay áo giúp mẹ dọn mâm cơm. Em và em gái cũng ríu rít chạy đi lấy bát đũa, rót nước. Cả nhà cùng nhau ngồi quanh chiếc bàn gỗ quen thuộc. Bữa cơm không chỉ ngon bởi thức ăn, mà còn bởi những tiếng cười giòn tan, những câu chuyện kể về một ngày dài. Bố kể chuyện ở cơ quan, mẹ chia sẻ niềm vui khi thu hoạch được mớ rau xanh ngoài vườn, còn em thì hào hứng khoe với cả nhà về bài kiểm tra điểm cao. Mỗi người một câu, một lời, khiến bữa cơm không khí lúc nào cũng rộn ràng, ấm áp.
Thỉnh thoảng, mẹ gắp cho bố miếng cá, bố lại nhẹ nhàng nhắc em gái ăn nhiều cơm hơn để chóng lớn. Em thấy lòng mình dịu lại, bình yên lạ thường. Ánh đèn vàng trên trần nhà soi sáng từng gương mặt thân yêu – những khuôn mặt mà em luôn yêu quý và tự hào. Có lẽ chính những bữa ăn như thế đã nuôi dưỡng tâm hồn em lớn lên trong sự yêu thương và trân trọng giá trị gia đình.
Sau bữa ăn, cả nhà cùng nhau dọn dẹp, rửa bát và nghỉ ngơi. Dù cuộc sống có bận rộn đến đâu, thì bữa cơm tối vẫn luôn là khoảng thời gian mà gia đình em gìn giữ và trân trọng. Đó là lúc mọi người được gần nhau hơn, được sẻ chia những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống.
Bữa cơm gia đình – giản dị nhưng đầy ắp yêu thương – sẽ mãi là ký ức đẹp trong lòng em, là nơi em luôn mong nhớ và muốn trở về sau mỗi ngày dài.
Câu 9.
Trong câu: “Ca dao Nam Bộ nói riêng, cả nước nói chung, là những tượng đài ngôn từ bất hủ về tâm hồn, trái tim, tài năng của nhân dân,” tác giả đã sử dụng biện pháp ẩn dụ. Hình ảnh "tượng đài ngôn từ bất hủ" là ẩn dụ để ca ngợi giá trị vững bền, to lớn của ca dao như những công trình vĩ đại lưu giữ tinh hoa văn hóa. Biện pháp tu từ này làm tăng sức gợi hình và chiều sâu cảm xúc, giúp người đọc cảm nhận được vẻ đẹp trường tồn của ca dao trong đời sống tinh thần dân tộc.
Câu 10.
Việc gìn giữ bản sắc văn hóa qua những câu ca dao - dân ca là vô cùng ý nghĩa, bởi đó là cách để lưu giữ tiếng nói tâm hồn, lịch sử và đời sống tinh thần của ông cha ta. Ca dao - dân ca không chỉ là lời ca tiếng hát, mà còn là những bài học sâu sắc về tình yêu quê hương, gia đình và con người. Khi ta trân trọng và truyền lại cho thế hệ sau, ta đang góp phần làm phong phú thêm bản sắc dân tộc. Đó cũng là cách để khơi dậy niềm tự hào, ý thức giữ gìn tiếng mẹ đẻ và văn hóa dân tộc trong mỗi người Việt Nam.