Vũ Minh Dũng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Minh Dũng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất (người kể xưng “tôi”).

Câu 2. Văn bản được viết theo phong cách ngôn ngữ nghệ thuật.

Câu 3. Một đặc điểm của thể loại truyện ngắn:
→ Tập trung vào một tình huống truyện tiêu biểu để khắc họa tính cách nhân vật và truyền tải thông điệp.

Câu 4. Những lời “thầm kêu” cho thấy:
→ Hoài đã thay đổi suy nghĩ, trở nên biết cảm thông, hối hận, và có tình yêu thương với loài vật – cụ thể là đôi chim bồng chanh.

Câu 5. Giải pháp bảo vệ động vật hoang dã:
→ Nâng cao ý thức cộng đồng, tuyên truyền giáo dục về bảo vệ động vật; không săn bắt, buôn bán trái phép; tạo môi trường sống an toàn, phát triển các khu bảo tồn thiên nhiên.

Câu 1: Ngôi kể: Ngôi thứ ba (gọi nhân vật chính là “cô”).

Câu 2: Điểm nhìn: Từ nhân vật Chi-hon – con gái thứ ba của bà mẹ bị lạc.

Câu 3: Biện pháp nghệ thuật: Phép đối lập (tương phản)
👉 Tác dụng: Làm nổi bật sự vô tâm của người con khi mải sống với thế giới riêng, đối lập với bi kịch của người mẹ bị lạc giữa chốn đông người, qua đó khơi gợi cảm xúc day dứt và ân hận.

Câu 4: Người mẹ hiện lên là người hiền hậu, tận tụy, giàu tình yêu thương nhưng cũng nhiều hy sinh thầm lặng, sống vì con đến mức quên cả bản thân.

Câu 5:
👉 Chi-hon hối tiếc vì đã không thử chiếc váy mẹ chọn và không quan tâm mẹ đủ nhiều khi bà còn ở bên

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kết hợp với miêu tả và biểu cảm).

Câu 2: Cậu bé Ngạn chạy sang nhà bà để trốn ba vì sợ bị ba đánh.

Câu 3: Dấu ba chấm (...) thể hiện sự ngập ngừng, ngắt quãng, tạo cảm xúc bâng khuâng, đồng thời gợi ra khoảng trống suy nghĩ của nhân vật.

Câu 4: Người bà là người hiền từ, yêu thương và che chở cháu, đặc biệt là luôn đứng về phía cháu trong những lúc khó khăn.

Câu 5: Gia đình là nơi đầu tiên và cuối cùng luôn che chở, yêu thương và bảo vệ ta vô điều kiện. Dù cuộc sống có ra sao, tình cảm gia đình vẫn là điểm tựa tinh thần vững chắc, đặc biệt trong tuổi thơ – như bà của Ngạn đã mang đến cho cậu cảm giác an toàn và hạnh phúc.