Phan Ngô Nhật Quân
Giới thiệu về bản thân
a) Bằng đôi tay khéo léo của mẹ,mẹ em đan cho em một chiếc áo len thật đẹp.
b) Trong vườn nhà em, mẹ em trồng rất nhiều cây.
Trong truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam, “Tôn sư trọng đạo” luôn được xem là một giá trị quan trọng. Đó không chỉ là sự kính trọng thầy cô mà còn là lòng biết ơn đối với những người đã dạy dỗ, dìu dắt chúng ta trên con đường học tập và trưởng thành. Em đã từng chứng kiến một sự việc khiến em hiểu rõ hơn ý nghĩa sâu sắc của truyền thống này.
Hôm đó là ngày 20 tháng 11, trường em tổ chức lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam. Không khí trong sân trường vô cùng náo nhiệt, các lớp đều chuẩn bị tiết mục văn nghệ và những bó hoa tươi thắm dành tặng thầy cô. Khi buổi lễ gần kết thúc, một bạn học sinh trong lớp em bất ngờ bước lên sân khấu đại diện cho cả lớp phát biểu cảm nghĩ. Bạn kể về những lần cả lớp nghịch ngợm, không chú ý học bài khiến cô giáo buồn, rồi thay mặt mọi người gửi lời xin lỗi và cảm ơn cô vì luôn kiên nhẫn dạy dỗ.
Điều khiến em xúc động nhất là khi cô giáo đứng dưới sân khấu đã rơi nước mắt. Cả lớp lúc đó im lặng, nhiều bạn cũng nghẹn ngào. Sau bài phát biểu, chúng em cùng lên tặng cô bó hoa và đồng thanh nói lời cảm ơn. Khoảnh khắc ấy khiến em nhận ra rằng công việc của thầy cô không chỉ là truyền đạt kiến thức mà còn là dành tình thương và sự quan tâm chân thành cho học sinh.
Qua sự việc đó, em hiểu rằng truyền thống “Tôn sư trọng đạo” không phải là những lời nói lớn lao mà bắt đầu từ những hành động nhỏ như lễ phép, chăm chỉ học tập và biết nói lời cảm ơn. Thầy cô đã dành rất nhiều thời gian và tâm huyết để giúp chúng em trưởng thành, vì vậy mỗi học sinh cần biết trân trọng và kính yêu thầy cô của mình.
Sự việc trong ngày lễ hôm ấy đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em cảm thấy biết ơn cô giáo hơn và tự nhắc bản thân phải cố gắng học tập chăm chỉ, ngoan ngoãn để không phụ lòng thầy cô. Em tin rằng truyền thống “Tôn sư trọng đạo” sẽ luôn được các thế hệ học sinh gìn giữ và phát huy.