Hà Minh Khánh
Giới thiệu về bản thân
Mỗi khi lật mở những trang lịch sử hào hùng của dân tộc, lòng em lại trào dâng một niềm tự hào khó tả về lớp lớp cha ông đã ngã xuống vì độc lập tự do. Vừa qua, trường em đã tổ chức một chuyến tham quan "Về nguồn" đầy ý nghĩa tại khu di tích lịch sử để tưởng nhớ công ơn các vị anh hùng dân tộc. Chuyến đi này không chỉ là một buổi học ngoại khóa bổ ích, đưa em rời xa bảng đen phấn trắng để đến gần hơn với cội nguồn, mà còn là một cơ hội quý giá để em thể hiện lòng biết ơn sâu sắc đối với cô giáo chủ nhiệm của mình – người lái đò thầm lặng đã tận tụy truyền lửa yêu nước cho chúng em theo đúng truyền thống "Tôn sư trọng đạo" cao quý. Ngay từ sáng sớm, khi nắng còn chưa gắt, em đã thấy cô bận rộn sắp xếp vị trí cho từng bạn, ân cần nhắc nhở chúng em kiểm tra lại trang phục sao cho chỉnh tề nhất trước khi bước vào nơi linh thiêng. Hình ảnh cô giáo trong tà áo dài giản dị, gương mặt hiền hậu nhưng đầy nghiêm trang lúc bấy giờ đã in đậm trong tâm trí em, khiến em hiểu rằng đây không chỉ là một chuyến đi chơi, mà là một hành trình của trái tim và sự tri ân chân thành nhất.
Bước vào không gian tĩnh mịch của khu di tích, dưới chân tượng đài các vị anh hùng uy nghi sừng sững giữa đất trời, không khí trở nên trang trọng đến lạ thường. Cô giáo em bước đi nhẹ nhàng, cô hướng dẫn chúng em cách cầm nén nhang sao cho đúng, cách nghiêng mình kính cẩn sao cho thành tâm để bày tỏ lòng biết ơn vô hạn đối với những người đã hy sinh xương máu cho hòa bình hôm nay. Giữa cái nắng oi ả của buổi trưa hè, cô vẫn kiên trì đứng giảng giải cho chúng em nghe về những trận đánh oanh liệt, về ý chí kiên cường của các bậc tiền bối mà không một chút nề hà mệt mỏi. Giọng cô lúc trầm ấm, lúc hào hùng, vang vọng giữa không gian bao la như đưa chúng em ngược dòng thời gian trở về quá khứ. Em lặng lẽ quan sát những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô, nhưng ánh mắt cô vẫn lấp lánh niềm tự hào và sự tin yêu dành cho học trò. Em khẽ tiến lại gần, chăm chú lắng nghe từng lời cô dạy, không một chút đùa nghịch hay xao nhãng vì em hiểu rằng, việc giữ trật tự và tôn trọng không gian này chính là cách tốt nhất để em thể hiện lòng kính trọng đối với cả các vị anh hùng và người cô giáo kính yêu đang tận tâm chỉ bảo mình. Sự tận tụy của cô trong suốt buổi tham quan chính là một bài học đạo đức sống động, dạy em biết yêu quê hương và biết ơn những người thầy, người cô đã không quản ngại khó khăn để bồi đắp tâm hồn cho chúng em hằng ngày.
Dẫu chuyến tham quan đã khép lại và đoàn xe đã lăn bánh rời xa khu di tích, nhưng dư âm về lòng tự hào dân tộc và tình cảm cô trò nồng thắm vẫn còn vẹn nguyên, thổn thức trong trái tim em. Em nhận ra rằng, truyền thống "Tôn sư trọng đạo" không phải là điều gì quá xa vời hay khó hiểu, mà nó hiện hữu ngay trong những hành động nhỏ bé: là sự lắng nghe, là niềm tin yêu và là sự trân trọng những giá trị tốt đẹp mà cô giáo đang hằng ngày truyền dạy. Trở về nhà dưới ánh đèn bàn quen thuộc, em nâng niu cây bút mực đen thân thuộc, nắn nót viết từng dòng chữ ngay ngắn vào cuốn vở ô ly để ghi lại những cảm xúc thiêng liêng của ngày hôm nay. Từng nét chữ mực đen hiện rõ trên trang giấy trắng như một lời hứa danh dự của em đối với cô giáo và các vị anh hùng dân tộc. Em tự nhủ với lòng mình rằng sẽ luôn quyết tâm học tập thật chăm chỉ, rèn luyện đạo đức thật tốt để trở thành một người con ngoan, trò giỏi, một công dân có ích cho xã hội. Em mong sao cô giáo sẽ luôn mạnh khỏe, luôn giữ mãi nụ cười hiền hậu để tiếp tục dìu dắt chúng em trên con đường tri thức bao la, và em hứa sẽ mãi là người học trò biết ơn, kính trọng cô như những gì cô đã dạy bảo em trong chuyến hành trình "Về nguồn" đầy xúc động này.
Mỗi khi lật mở những trang lịch sử hào hùng của dân tộc, lòng em lại trào dâng một niềm tự hào khó tả về lớp lớp cha ông đã ngã xuống vì độc lập tự do. Vừa qua, trường em đã tổ chức một chuyến tham quan "Về nguồn" đầy ý nghĩa tại khu di tích lịch sử để tưởng nhớ công ơn các vị anh hùng dân tộc. Chuyến đi này không chỉ là một buổi học ngoại khóa bổ ích, đưa em rời xa bảng đen phấn trắng để đến gần hơn với cội nguồn, mà còn là một cơ hội quý giá để em thể hiện lòng biết ơn sâu sắc đối với cô giáo chủ nhiệm của mình – người lái đò thầm lặng đã tận tụy truyền lửa yêu nước cho chúng em theo đúng truyền thống "Tôn sư trọng đạo" cao quý. Ngay từ sáng sớm, khi nắng còn chưa gắt, em đã thấy cô bận rộn sắp xếp vị trí cho từng bạn, ân cần nhắc nhở chúng em kiểm tra lại trang phục sao cho chỉnh tề nhất trước khi bước vào nơi linh thiêng. Hình ảnh cô giáo trong tà áo dài giản dị, gương mặt hiền hậu nhưng đầy nghiêm trang lúc bấy giờ đã in đậm trong tâm trí em, khiến em hiểu rằng đây không chỉ là một chuyến đi chơi, mà là một hành trình của trái tim và sự tri ân chân thành nhất.
Bước vào không gian tĩnh mịch của khu di tích, dưới chân tượng đài các vị anh hùng uy nghi sừng sững giữa đất trời, không khí trở nên trang trọng đến lạ thường. Cô giáo em bước đi nhẹ nhàng, cô hướng dẫn chúng em cách cầm nén nhang sao cho đúng, cách nghiêng mình kính cẩn sao cho thành tâm để bày tỏ lòng biết ơn vô hạn đối với những người đã hy sinh xương máu cho hòa bình hôm nay. Giữa cái nắng oi ả của buổi trưa hè, cô vẫn kiên trì đứng giảng giải cho chúng em nghe về những trận đánh oanh liệt, về ý chí kiên cường của các bậc tiền bối mà không một chút nề hà mệt mỏi. Giọng cô lúc trầm ấm, lúc hào hùng, vang vọng giữa không gian bao la như đưa chúng em ngược dòng thời gian trở về quá khứ. Em lặng lẽ quan sát những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô, nhưng ánh mắt cô vẫn lấp lánh niềm tự hào và sự tin yêu dành cho học trò. Em khẽ tiến lại gần, chăm chú lắng nghe từng lời cô dạy, không một chút đùa nghịch hay xao nhãng vì em hiểu rằng, việc giữ trật tự và tôn trọng không gian này chính là cách tốt nhất để em thể hiện lòng kính trọng đối với cả các vị anh hùng và người cô giáo kính yêu đang tận tâm chỉ bảo mình. Sự tận tụy của cô trong suốt buổi tham quan chính là một bài học đạo đức sống động, dạy em biết yêu quê hương và biết ơn những người thầy, người cô đã không quản ngại khó khăn để bồi đắp tâm hồn cho chúng em hằng ngày.
Dẫu chuyến tham quan đã khép lại và đoàn xe đã lăn bánh rời xa khu di tích, nhưng dư âm về lòng tự hào dân tộc và tình cảm cô trò nồng thắm vẫn còn vẹn nguyên, thổn thức trong trái tim em. Em nhận ra rằng, truyền thống "Tôn sư trọng đạo" không phải là điều gì quá xa vời hay khó hiểu, mà nó hiện hữu ngay trong những hành động nhỏ bé: là sự lắng nghe, là niềm tin yêu và là sự trân trọng những giá trị tốt đẹp mà cô giáo đang hằng ngày truyền dạy. Trở về nhà dưới ánh đèn bàn quen thuộc, em nâng niu cây bút mực đen thân thuộc, nắn nót viết từng dòng chữ ngay ngắn vào cuốn vở ô ly để ghi lại những cảm xúc thiêng liêng của ngày hôm nay. Từng nét chữ mực đen hiện rõ trên trang giấy trắng như một lời hứa danh dự của em đối với cô giáo và các vị anh hùng dân tộc. Em tự nhủ với lòng mình rằng sẽ luôn quyết tâm học tập thật chăm chỉ, rèn luyện đạo đức thật tốt để trở thành một người con ngoan, trò giỏi, một công dân có ích cho xã hội. Em mong sao cô giáo sẽ luôn mạnh khỏe, luôn giữ mãi nụ cười hiền hậu để tiếp tục dìu dắt chúng em trên con đường tri thức bao la, và em hứa sẽ mãi là người học trò biết ơn, kính trọng cô như những gì cô đã dạy bảo em trong chuyến hành trình "Về nguồn" đầy xúc động này.
a Bằng bàn tay khéo ăn khéo léo của mẹ ,mẹ đã đan cho em một chiếc áo len.
b Ở vườn nhà em,có rất nhiều loại quả ngon.
cảm ơn bạn
xin chào