Nguyễn Lê Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Lê Phương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

BÀI LÀM

“Ca sợi chỉ”  là một bài thơ giàu ý nghĩa biểu tượng, qua đó Hồ Chí Minh gửi gắm tư tưởng lớn về sức mạnh đoàn kết dân tộc. Hình ảnh “sợi chỉ” được xây dựng như một ẩn dụ nghệ thuật độc đáo. Ban đầu, sợi chỉ chỉ là “cái bông” yếu ớt, “ai vò cũng đứt, ai rung cũng rời”, tượng trưng cho cá nhân nhỏ bé, đơn lẻ. Nhưng khi “họp nhau sợi dọc, sợi ngang”, những sợi chỉ mỏng manh ấy lại dệt nên “tấm vải mỹ miều”, “đố ai bứt xé cho ra”. Nghệ thuật ẩn dụ kết hợp điệp cấu trúc và giọng điệu khẳng định đã làm nổi bật chân lí giản dị mà sâu sắc: sức mạnh không nằm ở từng cá thể riêng lẻ mà ở sự gắn bó đồng lòng. Bài thơ vì thế không chỉ là lời ca về một vật dụng đời thường, mà còn là lời kêu gọi tha thiết “con cháu Hồng Bàng” biết kết đoàn vì mục tiêu chung. Qua hình tượng sợi chỉ, tác giả khẳng định: đoàn kết chính là nguồn gốc của lực lượng và vẻ vang dân tộc.

 Câu 2

                                  BÀI LÀM

Không một bông tuyết nào trong trận lở tuyết cảm thấy mình có trách nhiệm.” Câu nói ấy nhắc ta rằng khi những cá thể rời rạc không ý thức về sự gắn kết, sức mạnh có thể trở nên mù quáng; nhưng khi con người chủ động liên kết vì mục tiêu chung, sức mạnh ấy sẽ kiến tạo nên lịch sử. Trong dòng chảy của nhân loại, từ dựng nước đến giữ nước, từ lao động đến sáng tạo, đoàn kết luôn là điểm tựa bền vững nhất. Bởi lẽ, chỉ khi cái “tôi” biết hòa vào cái “ta”, con người mới tạo nên những giá trị vượt lên giới hạn cá nhân.


Đoàn kết là nền tảng của sức mạnh tập thể. Lịch sử dân tộc đã chứng minh rằng mỗi khi đất nước lâm nguy, tinh thần đồng lòng lại trỗi dậy mãnh liệt. Trong những năm tháng kháng chiến, từ người lính nơi tiền tuyến đến người mẹ nơi hậu phương, tất cả đều chung một ý chí bảo vệ độc lập. Chính sự thống nhất ấy đã làm nên những chiến thắng vang dội. Nếu mỗi người chỉ nghĩ đến lợi ích riêng, dân tộc khó có thể đứng vững trước thử thách khốc liệt.


Trong đời sống hôm nay, vai trò của đoàn kết càng hiện rõ qua những sự kiện cụ thể. Đại dịch COVID-19 là một minh chứng tiêu biểu: khi đội ngũ y bác sĩ dấn thân nơi tuyến đầu, khi người dân tự giác chấp hành quy định, khi các tổ chức và cá nhân chung tay hỗ trợ lương thực, thiết bị y tế, cả xã hội đã tạo thành một “lá chắn” vững chắc. Hay mỗi mùa mưa bão, hình ảnh người dân cả nước quyên góp, cứu trợ đồng bào miền Trung đã cho thấy sức mạnh của tinh thần tương thân tương ái. Sự sẻ chia ấy không chỉ giúp khắc phục thiệt hại vật chất mà còn tiếp thêm niềm tin để con người đứng dậy sau mất mát.


Đoàn kết còn là điều kiện để phát triển trong học tập và lao động. Một tập thể lớp gắn bó sẽ cùng nhau tiến bộ; học sinh khá kèm cặp học sinh yếu, cùng trao đổi và hoàn thiện kiến thức. Trong môi trường làm việc, những dự án thành công thường là kết quả của sự phối hợp ăn ý giữa nhiều cá nhân. Không một công trình lớn nào được dựng lên bởi một bàn tay đơn độc. Khi mỗi người biết đặt lợi ích chung lên trên cái tôi ích kỉ, tập thể sẽ vận hành hiệu quả và bền vững hơn.


Tuy nhiên, đoàn kết không đồng nghĩa với sự hòa tan cá tính hay thỏa hiệp với cái sai. Đoàn kết chân chính phải được xây dựng trên sự tôn trọng khác biệt và cùng hướng tới mục tiêu chung. Mỗi cá nhân cần rèn luyện tinh thần trách nhiệm, biết lắng nghe và biết điều chỉnh bản thân vì lợi ích tập thể. Chỉ khi cái “tôi” biết hòa vào cái “ta” một cách tự nguyện và tích cực, khối đoàn kết mới thực sự vững bền.

Có thể khẳng định rằng, đoàn kết là sợi dây vô hình nhưng bền chặt kết nối con người với con người. Trong một thế giới nhiều biến động, tinh thần đồng lòng càng trở nên thiết yếu. Khi biết chung sức, chúng ta không chỉ vượt qua khó khăn mà còn tạo dựng tương lai tốt đẹp hơn. Bởi lẽ, một cá nhân có thể tạo nên tia sáng, nhưng cả cộng đồng đoàn kết mới có thể làm bừng lên ánh bình minh.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính trong bài thơ là: biểu cảm

Câu 2: nhân vật tôi trong bài thơ đã trở thành sợi chỉ từ bông (hoa bông).

Câu 3

Biện pháp tu từ: Ẩn dụ kết hợp điệp ngữ.

-“Sợi dọc, sợi ngang” là ẩn dụ cho những con người riêng lẻ khi biết đoàn kết lại.

-Điệp cấu trúc “Đó là…” nhấn mạnh ý nghĩa và giá trị của sự gắn kết.

Tác dụng làm cho bài thơ trở nên hấp dẫn, tạo một giọng điệu khẳng định sự mạnh mẽ . Qua hình ảnh nhiều sợi chỉ hợp lại thành tấm vải bền chắc, tác giả khẳng định sức mạnh to lớn của tinh thần đoàn kết: cá nhân thì yếu, nhưng đồng lòng sẽ tạo nên lực lượng và vẻ vang.

Câu 4
Đặc tính của sợi chỉ:

+Ban đầu yếu ớt, mỏng manh, dễ đứt.

+Càng dài càng mỏng, nhỏ bé, không ai sợ.

Sức mạnh của sợi chỉ:

Sức mạnh không nằm ở bản thân một sợi, mà nằm ở sự đoàn kết ,khi nhiều sợi hợp lại thành tấm vải bền chắc, khó xé rách.

Câu 5

Bài học ý nghĩa nhất:

Mỗi cá nhân riêng lẻ có thể nhỏ bé, nhưng khi biết đoàn kết, yêu thương và chung mục tiêu, chúng ta sẽ tạo nên sức mạnh to lớn. Đoàn kết chính là nguồn lực làm nên thành công và vẻ vang của dân tộc.







Câu1

BÀI LÀM

Trong tập Nhật kí trong tù của Hồ Chí Minh, bài thơ “Tự miễn ”không chỉ là lời tự nhắc nhở mà còn là bản tuyên ngôn thầm lặng về bản lĩnh sống. Bài thơ được viết trong hoàn cảnh tù đày khắc nghiệt, khi con người có thể dễ dàng buông xuôi trước đói rét và cô độc. Thế nhưng, giọng thơ không bi lụy mà điềm tĩnh, sáng suốt. “Tự miễn” tự giải thoát mình khỏi những yếu mềm, khỏi sự chán nản – chính là hành động tinh thần đầy chủ động. Ở đó, ta thấy một con người biết vượt lên hoàn cảnh bằng sức mạnh nội tâm. Nếu thân thể bị xiềng xích, thì ý chí vẫn tự do,nếu ngoại cảnh khắc nghiệt, thì tinh thần càng phải sáng trong. Nghệ thuật thơ ngắn gọn, hàm súc, giàu tính triết lí làm nổi bật vẻ đẹp của một nhân cách lớn: tự rèn mình trong nghịch cảnh để không đánh mất lý tưởng. Bài thơ vì thế không chỉ là tiếng nói riêng của người tù cách mạng mà còn là lời nhắn gửi mọi thế hệ chiến thắng lớn nhất là chiến thắng chính mình.

Câu 2

BÀI LÀM

“Ngọc không mài không sáng, người không rèn không thành.” Câu nói quen thuộc ấy hàm chứa một chân lí giản dị mà sâu xa: giá trị của con người không tự nhiên mà có, nó được hun đúc qua thử thách. Trong hành trình sống, không ai tránh khỏi những lần vấp ngã, những khúc quanh gập ghềnh. Song chính những thử thách ấy lại là chiếc nôi nuôi dưỡng bản lĩnh, là phép thử của ý chí và là thước đo chiều sâu nhân cách.

Trước hết, thử thách là môi trường rèn luyện ý chí. Khi đứng trước khó khăn, con người buộc phải huy động toàn bộ sức mạnh nội tâm để vượt qua. Nếu cuộc đời chỉ toàn thuận lợi, ta dễ trở nên ỷ lại và mong manh. Lịch sử đã chứng minh điều đó qua tấm gương của Hồ Chí Minh. Trong những năm tháng bị giam cầm nơi đất khách, Người không để hoàn cảnh khuất phục tinh thần; ngược lại, biến lao tù thành nơi tôi luyện ý chí và sáng tác nên những vần thơ bất hủ. Hay như Nelson Mandela , sau 27 năm tù đày ,không chọn con đường trả thù mà dẫn dắt dân tộc Nam Phi đến hòa giải và tự do. Nếu không có những năm tháng thử thách khắc nghiệt ấy, liệu thế giới có được chứng kiến một bản lĩnh phi thường đến vậy?

Không chỉ rèn luyện ý chí, thử thách còn giúp con người khám phá giới hạn và tiềm năng của chính mình. Nhiều người chỉ nhận ra khả năng bền bỉ và sáng tạo khi bị đặt vào hoàn cảnh buộc phải thay đổi. Thomas Edison từng trải qua hàng nghìn lần thất bại trước khi phát minh ra bóng đèn điện. Ông xem mỗi thất bại không phải là sự chấm dứt, mà là một bước tiến gần hơn tới thành công. Thử thách, vì thế, giống như ngọn lửa: có thể thiêu rụi ý chí yếu mềm, nhưng cũng có thể tôi luyện nên “thép” nếu con người đủ kiên cường.

Hơn thế, vượt qua thử thách đem lại cho con người niềm tin và chiều sâu sống. Thành công đạt được sau gian nan bao giờ cũng có giá trị bền vững hơn thành quả dễ dàng. Người từng nếm trải khó khăn sẽ biết trân trọng hạnh phúc, biết cảm thông với người khác và sống có trách nhiệm hơn. Những vận động viên bước lên bục vinh quang đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt, thậm chí là chấn thương; chính hành trình đầy thử thách ấy mới làm nên ý nghĩa của chiến thắng.

Tuy nhiên, thử thách không tự thân mang ý nghĩa tích cực nếu con người chọn cách né tránh. Có người vì sợ thất bại mà không dám bắt đầu; có người vì một lần vấp ngã mà đánh mất niềm tin. Điều quyết định không phải là thử thách lớn hay nhỏ, mà là thái độ đối diện của ta. Khi con người dám nhìn thẳng vào khó khăn, dám kiên trì và học hỏi từ sai lầm, thử thách sẽ trở thành bệ phóng cho sự trưởng thành.


Có thể nói, thử thách là quy luật của cuộc sống và cũng là điều kiện để con người hoàn thiện. Như hạt giống phải vươn mình qua lớp đất tối mới chạm tới ánh sáng, con người phải bước qua gian nan mới chạm tới thành tựu và tự do nội tâm. Vì vậy, thay vì cầu mong một cuộc đời bằng phẳng, ta nên chuẩn bị cho mình một ý chí vững vàng. Bởi sau mỗi thử thách được vượt qua, ta không chỉ tiến gần hơn tới thành công, mà còn tiến gần hơn tới phiên bản tốt đẹp nhất của chính mình.

Câu1

BÀI LÀM

Trong tập Nhật kí trong tù của Hồ Chí Minh, bài thơ “Tự miễn ”không chỉ là lời tự nhắc nhở mà còn là bản tuyên ngôn thầm lặng về bản lĩnh sống. Bài thơ được viết trong hoàn cảnh tù đày khắc nghiệt, khi con người có thể dễ dàng buông xuôi trước đói rét và cô độc. Thế nhưng, giọng thơ không bi lụy mà điềm tĩnh, sáng suốt. “Tự miễn” tự giải thoát mình khỏi những yếu mềm, khỏi sự chán nản – chính là hành động tinh thần đầy chủ động. Ở đó, ta thấy một con người biết vượt lên hoàn cảnh bằng sức mạnh nội tâm. Nếu thân thể bị xiềng xích, thì ý chí vẫn tự do,nếu ngoại cảnh khắc nghiệt, thì tinh thần càng phải sáng trong. Nghệ thuật thơ ngắn gọn, hàm súc, giàu tính triết lí làm nổi bật vẻ đẹp của một nhân cách lớn: tự rèn mình trong nghịch cảnh để không đánh mất lý tưởng. Bài thơ vì thế không chỉ là tiếng nói riêng của người tù cách mạng mà còn là lời nhắn gửi mọi thế hệ chiến thắng lớn nhất là chiến thắng chính mình.

Câu 2

BÀI LÀM

“Ngọc không mài không sáng, người không rèn không thành.” Câu nói quen thuộc ấy hàm chứa một chân lí giản dị mà sâu xa: giá trị của con người không tự nhiên mà có, nó được hun đúc qua thử thách. Trong hành trình sống, không ai tránh khỏi những lần vấp ngã, những khúc quanh gập ghềnh. Song chính những thử thách ấy lại là chiếc nôi nuôi dưỡng bản lĩnh, là phép thử của ý chí và là thước đo chiều sâu nhân cách.

Trước hết, thử thách là môi trường rèn luyện ý chí. Khi đứng trước khó khăn, con người buộc phải huy động toàn bộ sức mạnh nội tâm để vượt qua. Nếu cuộc đời chỉ toàn thuận lợi, ta dễ trở nên ỷ lại và mong manh. Lịch sử đã chứng minh điều đó qua tấm gương của Hồ Chí Minh. Trong những năm tháng bị giam cầm nơi đất khách, Người không để hoàn cảnh khuất phục tinh thần; ngược lại, biến lao tù thành nơi tôi luyện ý chí và sáng tác nên những vần thơ bất hủ. Hay như Nelson Mandela , sau 27 năm tù đày ,không chọn con đường trả thù mà dẫn dắt dân tộc Nam Phi đến hòa giải và tự do. Nếu không có những năm tháng thử thách khắc nghiệt ấy, liệu thế giới có được chứng kiến một bản lĩnh phi thường đến vậy?

Không chỉ rèn luyện ý chí, thử thách còn giúp con người khám phá giới hạn và tiềm năng của chính mình. Nhiều người chỉ nhận ra khả năng bền bỉ và sáng tạo khi bị đặt vào hoàn cảnh buộc phải thay đổi. Thomas Edison từng trải qua hàng nghìn lần thất bại trước khi phát minh ra bóng đèn điện. Ông xem mỗi thất bại không phải là sự chấm dứt, mà là một bước tiến gần hơn tới thành công. Thử thách, vì thế, giống như ngọn lửa: có thể thiêu rụi ý chí yếu mềm, nhưng cũng có thể tôi luyện nên “thép” nếu con người đủ kiên cường.

Hơn thế, vượt qua thử thách đem lại cho con người niềm tin và chiều sâu sống. Thành công đạt được sau gian nan bao giờ cũng có giá trị bền vững hơn thành quả dễ dàng. Người từng nếm trải khó khăn sẽ biết trân trọng hạnh phúc, biết cảm thông với người khác và sống có trách nhiệm hơn. Những vận động viên bước lên bục vinh quang đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt, thậm chí là chấn thương; chính hành trình đầy thử thách ấy mới làm nên ý nghĩa của chiến thắng.

Tuy nhiên, thử thách không tự thân mang ý nghĩa tích cực nếu con người chọn cách né tránh. Có người vì sợ thất bại mà không dám bắt đầu; có người vì một lần vấp ngã mà đánh mất niềm tin. Điều quyết định không phải là thử thách lớn hay nhỏ, mà là thái độ đối diện của ta. Khi con người dám nhìn thẳng vào khó khăn, dám kiên trì và học hỏi từ sai lầm, thử thách sẽ trở thành bệ phóng cho sự trưởng thành.


Có thể nói, thử thách là quy luật của cuộc sống và cũng là điều kiện để con người hoàn thiện. Như hạt giống phải vươn mình qua lớp đất tối mới chạm tới ánh sáng, con người phải bước qua gian nan mới chạm tới thành tựu và tự do nội tâm. Vì vậy, thay vì cầu mong một cuộc đời bằng phẳng, ta nên chuẩn bị cho mình một ý chí vững vàng. Bởi sau mỗi thử thách được vượt qua, ta không chỉ tiến gần hơn tới thành công, mà còn tiến gần hơn tới phiên bản tốt đẹp nhất của chính mình.