Ngô Thanh Xuân
Giới thiệu về bản thân
Quê hương luôn là bến đỗ bình yên trong tâm hồn mỗi người, những khi chiến tranh qua đi, bến đỗ ấy lại trở nên đầy rẫy những vết thương và sự mất mát. Trong dòng chảy của thơ ca kháng chiến chống Pháp, "Bên kia sông Đuống" của Hoàng Cẩm hiện lên như một khúc ca bi tráng về vùng Kinh Bắc văn hiến. Đặc biệt, qua những khổ thơ đầu của tác phẩm, nhà thớ đã tái hiện một cách đầy xúc đọng về sự biến đổi nghiệt ngã của quê hương: từ một miền quê rực rỡ sắc màu văn hóa truyền thống bỗng chốc trở nên tan tác, hoang tàn dưới gót giày của quân xâm lược.
Mở đầu đoạn thơ, tác giả đưa người đọc về với một Kinh Bắc của quá khứ, nơi sự sống hiện lên qua những giác quan đầy gợi cảm. Đó là hương vị "lúa nếp thơm nồng", một mùi hương đặc trưng của làng quê Việt Nam, gợi sự no ấm và thanh bình. Nhưng nét độc đáo nhất của quê hương Hoàng Cẩm chính là tâm hồn dân tộc được kết tinh trong nghệ thuật dân gian:
"Tranh Dông Hồ gà lợn nét tươi trong
Màu dân tộc sáng bưng trên giấy điệp"
Các tính từ "tươi trong", "sáng bừng" không chỉ tả màu sắc rực rỡ của những bức tranh dân gian mà còn gợi lên một sức sống tinh thần mãnh liệt, một nền văn hóa thuần khiết đã tồn tại hàng thế kỷ. Những hình ảnh "mẹ con đàn lợn âm dương", "đám cưới chuột tưng bừng rộn rã" vốn là biểu tượng cho khát vọng hòa bình, hạnh phúc và sự sinh sôi nảy nở của người dân lao động, Ở đó, quê hương đẹp như một giấc mơ, vừa bình dị lại vừa cao quý.
Thế nhưng, bức tranh ấy bỗng chốc bị xé toạc bởi thực tại "khủng khiếp". Chiến tranh ập đến không báo trước, mang theo sức hủy diệt tàn khốc:
"Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn
Ruộng ta khô
Nhà ta cháy"
Sự đối lập giữa cái "tươi trong" của quá khứ và cái "ngùn ngụt lửa" của hiện tại tạo nên một cú sốc thị giác mạnh mẽ. Điệp từ "ta" trong "ruộng ta", "nhà ta" vang lên đầy đau đớn, khảng định sự gắn bó máu thịt giữa cá nhân và cộng đồng. Quê hương không còn là nơi để sống mà trở thành một đống tro tàn. Đặc biệt, hình ảnh "Chó ngộ một đàn/ Lưỡi dài lê sắc máu" là một sự sáng tạo đầy ám ảnh. Nó không chỉ tả thực cảnh hoang vu khi vắng bóng người, chỉ còn lũ chó đói dữ dằn, mà còn là hình ảnh ẩn dụ cho bản chất thú tính, khát máu của quân xâm lược.
Sự biến đổi tàn nhẫn không chỉ nằm ở vật chất mà còn ở sự tan rã của những giá trị văn hóa. Những bức tranh Đông Hồ vốn "tưng bừng rộn rã" nay chúng ta phải chịu cảnh:
"Chia lìa trăm ngả
Bây giờ tan tác về đâu"
Câu hỏi tu từ kết thúc đoạn thơ như một tiếng kêu xé lòng. Nó thể hiện sự bàng hoàng, bất lực trước viễn cảnh những giá trị tâm hồn dân tộc bị chà đạp, chia lìa. Sự "chia lìa" của đàn lợn trong tranh cũng chính là sự chia lìa của những gia đình, sự tan tác của một cộng đồng từng gắn bó bền chặt.
Bằng nghệ thuật đối lập gay gắt, nhịp điệu thơ linh hoạt và ngôn ngữ giàu hình ảnh, Hoàng Cẩm đã khắc họa sâu sắc nỗi đau mất mát của quê hương. Sự biến đổi từ "sáng bừng" đến "tan tác" không chỉ tố cáo tội ác của kẻ thù mà còn khơi dậy lòng căm thù giặc và tình yêu quê hương thiết tha. Đoạn thơ là một nốt tầm đau thương nhưng cũng chính là động lực để người chiến sĩ-thi sĩ và nhân dân đứng lên giành lại màu sắc dân tộc cho dòng sông Đuống.
Câu 1:
-Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là: Biểu cảm.
Câu 2:
Nội dung của văn bản đó là: văn bản "Nên bị gai đâm" đã thể hiện suy ngẫm của tác giả về cách con người sống trong thế giới này. Chúng ta thường vô tình làm tổn thương thiên nhiên, con người và những điều tốt đẹp xung quanh chúng ta. Vì vậy, bản thân chúng ta phải ý thức được rằng chúng ta cần sống chậm lại, biết nâng niu, trân trọng và bao dung hơn.
Câu 3:
-Biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn (7) đó là:
"Mặt đất ngàn đời quen tha thứ"
-Tác dụng:
+Làm cho câu văn hay hơn, sinh động, gợi hình, gợi cảm, tăng tính nhạc cho câu.
+Nhấn mạnh lòng vị tha, bao dung vô hạn của thế giới tự nhiên trước những hành động tàn phá vô tình của con người.
+Qua đó, tác giả nhấn mạnh sự rộng lượng của thế giới đối với con người và gợi lời nhắc nhở về lối sống biết ơn.
Câu 4:
-Tác giả nói: "Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm"? cho em hiểu được rằng:
+Đó là hình ảnh ẩn dụ cho những va vấp, tổn thương và những lỗi lầm trong cuộc sống.
+Cuộc đời mỗi người ít nhất một lần "đau" trong đời, như thế mới giật mình thức tỉnh và nhận ra rằng mình đã vô tình làm tổn thương người khác, nhận ra rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng bình yên.
Câu 5:
-Bài học ý nghĩa nhất mà em rút ra từ văn bản "Nên bị gai đâm" đó là: con người cần phải sống chậm lại, biết yêu thương, bao dung và trân trọng những điều nhỏ bé xung quanh mình, đừng vô tâm để làm tổn thương đến thiên nhiên và những người xung quanh. Qua đó, những giá trị tốt đẹp chính là chìa khóa của cuộc sống.