Nguyễn Hoàng Hải
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Việc con người biết yêu thương vạn vật—từ con người, loài vật đến cỏ cây, sông núi—là biểu hiện cao đẹp của một tâm hồn nhân ái và nhận thức sâu sắc về sự kết nối giữa con người với môi trường sống. Yêu thương vạn vật không chỉ là sự che chở, bảo vệ thiên nhiên, không tàn phá môi trường, mà còn là biết trân trọng giá trị tồn tại của mọi sinh linh, thấu hiểu sự cân bằng sinh thái. Khi biết yêu thương, chúng ta sống vị tha hơn, giảm bớt ích kỷ và thấy cuộc đời ý nghĩa, ấm áp hơn. Hành động này xoa dịu những hận thù, làm cho thế giới trở nên nhân văn, hòa bình và giảm bớt các mâu thuẫn. Yêu thương vạn vật cũng chính là yêu thương chính bản thân mình, giúp tạo ra một môi trường sống bền vững cho hôm nay và mai sau. Ngược lại, lối sống vô cảm, tàn phá sẽ dẫn đến sự cằn cỗi trong tâm hồn và hậu quả nặng nề cho trái đất. Vì vậy, mỗi chúng ta cần lan tỏa tình thương thông qua những hành động nhỏ nhặt nhất, như chăm sóc một cái cây, bảo vệ một loài động vật hay giữ gìn vệ sinh môi trường, để cuộc sống thực sự là một bản hòa ca trọn vẹn.
Câu 2
Nhà thơ Hoàng Cầm sinh ra ở BắcNinh ,quê hương quan họ với những làn điệu dân ca ngọt ngào đằm thắm chính là suối nguồn nuôi dưỡng tâm hồn thơ ca của ông. Mảnh đất Kinh Bắc đã gợi thương gợi nhớ cho Hoàng Cầm, nó giống như một ám ảnh nghệ thuật trong thơ ông.
Đoạn thứ nhất cấu trúc tương phản giữa xa xưa thanh bình với hiện tại tang tóc, điêu tàn. Các câu thơ "Bên kia sông Đuống" và "Ai về bên kia sông Đuống" nối tiếp nhau xuất hiện, diễn tả hình bóng quê hương hiện lên như những đợt sóng vỗ vào lòng đứa con xa quê bao nỗi nhớ thương và căm giận. Một tình quê vơi đầy trong nỗi nhớ,Càng nhớ tiếc về Kinh Bắc bao nhiêu thì mảnh đất ấy lại hiện rõ trong trí nhớ nhà thơ bấy nhiêu:
“Bên kia sông Đuống
Quê hương ta lúa nếp thơm nồng
Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong
Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”
Tranh Đông Hồ là loại tranh dân gian được vẽ trên giấy điệp hay còn gọi là giấy gió. Nó thể hiện nét văn hóa truyền thống của đất nước. Nội dung của những bức tranh thường là các phong tục tập quán của làng quê hay là những nét vẽ về con người, con vật, về đám cưới chuột, … Màu sắc trong tranh tươi tắn khiến bức tranh trở nên sinh động, có hồn. “Màu dân tộc” trên tranh Đông Hồ chính là linh hồn, là cốt cách dân tộc Việt Nam. Quê hương ấy còn có hương thơm nồng của lúa nếp mùa bội thu. Nhưng chiến tranh đã cướp đi tất cả:
“Quê hương ta từ ngày khủng khiếp
Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn
Ruộng ta khô
Nhà ta cháy
Chó ngộ một đàn
Lưỡi dài lê sắc máu
Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang
Mẹ con đàn lợn âm dương
Chia lìa trăm ngả
Đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã
Bây giờ tan tác về đâu”?
Từ láy “ngùn ngụt” không chỉ miêu tả ngọn lửa hung tàn của địch mà nó còn biểu hiện ý chí căm thù ngùn ngụt, sục sôi trong mỗi người con yêu nước. Quân ngoại xâm đã thiêu cháy hết những mái nhà êm ấm khiến vạn vật tan tác, chia lìa. Những hình ảnh “đám cưới chuột, đàn lợn” đều là những hình ảnh đặc trưng, tiêu biểu của dòng tranh Đông Hồ, thể hiện cuộc sống bình dị, yên ấm của con người, thể hiện nét đẹp văn hóa Việt Nam…. giờ đây bị hủy diệt trước thảm họa xâm lăng.
Qua bài thơ “Bên kia sông Đuống”, Hoàng Cầm đã thể hiện một tấm lòng tha thiết với quê hương đất nước. Tình càm dạt đào ấy hóa thân vào những dòng cảm xúc và tâm trạng đan xen nhau không ngớt: khi tự hào khi về truyền thống, hình ảnh quê hương, khi uất nghẹn, căm hờn trước sự tàn phá của quân giặc. Đọc “Bên kia sông Đuống” của Hoàng Cầm, cảm xúc của người đọc cũng dặt dìu đồng cảm với nhà thơ. Gấp lại trang thơ, lòng ta cũng chợt “nghiêng nghiêng” về một miền “Bên kia sông Đuống” của riêng mình.
Câu 1
Việc con người biết yêu thương vạn vật—từ con người, loài vật đến cỏ cây, sông núi—là biểu hiện cao đẹp của một tâm hồn nhân ái và nhận thức sâu sắc về sự kết nối giữa con người với môi trường sống. Yêu thương vạn vật không chỉ là sự che chở, bảo vệ thiên nhiên, không tàn phá môi trường, mà còn là biết trân trọng giá trị tồn tại của mọi sinh linh, thấu hiểu sự cân bằng sinh thái. Khi biết yêu thương, chúng ta sống vị tha hơn, giảm bớt ích kỷ và thấy cuộc đời ý nghĩa, ấm áp hơn. Hành động này xoa dịu những hận thù, làm cho thế giới trở nên nhân văn, hòa bình và giảm bớt các mâu thuẫn. Yêu thương vạn vật cũng chính là yêu thương chính bản thân mình, giúp tạo ra một môi trường sống bền vững cho hôm nay và mai sau. Ngược lại, lối sống vô cảm, tàn phá sẽ dẫn đến sự cằn cỗi trong tâm hồn và hậu quả nặng nề cho trái đất. Vì vậy, mỗi chúng ta cần lan tỏa tình thương thông qua những hành động nhỏ nhặt nhất, như chăm sóc một cái cây, bảo vệ một loài động vật hay giữ gìn vệ sinh môi trường, để cuộc sống thực sự là một bản hòa ca trọn vẹn.
Câu 2
Nhà thơ Hoàng Cầm sinh ra ở BắcNinh ,quê hương quan họ với những làn điệu dân ca ngọt ngào đằm thắm chính là suối nguồn nuôi dưỡng tâm hồn thơ ca của ông. Mảnh đất Kinh Bắc đã gợi thương gợi nhớ cho Hoàng Cầm, nó giống như một ám ảnh nghệ thuật trong thơ ông.
Đoạn thứ nhất cấu trúc tương phản giữa xa xưa thanh bình với hiện tại tang tóc, điêu tàn. Các câu thơ "Bên kia sông Đuống" và "Ai về bên kia sông Đuống" nối tiếp nhau xuất hiện, diễn tả hình bóng quê hương hiện lên như những đợt sóng vỗ vào lòng đứa con xa quê bao nỗi nhớ thương và căm giận. Một tình quê vơi đầy trong nỗi nhớ,Càng nhớ tiếc về Kinh Bắc bao nhiêu thì mảnh đất ấy lại hiện rõ trong trí nhớ nhà thơ bấy nhiêu:
“Bên kia sông Đuống
Quê hương ta lúa nếp thơm nồng
Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong
Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”
Tranh Đông Hồ là loại tranh dân gian được vẽ trên giấy điệp hay còn gọi là giấy gió. Nó thể hiện nét văn hóa truyền thống của đất nước. Nội dung của những bức tranh thường là các phong tục tập quán của làng quê hay là những nét vẽ về con người, con vật, về đám cưới chuột, … Màu sắc trong tranh tươi tắn khiến bức tranh trở nên sinh động, có hồn. “Màu dân tộc” trên tranh Đông Hồ chính là linh hồn, là cốt cách dân tộc Việt Nam. Quê hương ấy còn có hương thơm nồng của lúa nếp mùa bội thu. Nhưng chiến tranh đã cướp đi tất cả:
“Quê hương ta từ ngày khủng khiếp
Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn
Ruộng ta khô
Nhà ta cháy
Chó ngộ một đàn
Lưỡi dài lê sắc máu
Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang
Mẹ con đàn lợn âm dương
Chia lìa trăm ngả
Đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã
Bây giờ tan tác về đâu”?
Từ láy “ngùn ngụt” không chỉ miêu tả ngọn lửa hung tàn của địch mà nó còn biểu hiện ý chí căm thù ngùn ngụt, sục sôi trong mỗi người con yêu nước. Quân ngoại xâm đã thiêu cháy hết những mái nhà êm ấm khiến vạn vật tan tác, chia lìa. Những hình ảnh “đám cưới chuột, đàn lợn” đều là những hình ảnh đặc trưng, tiêu biểu của dòng tranh Đông Hồ, thể hiện cuộc sống bình dị, yên ấm của con người, thể hiện nét đẹp văn hóa Việt Nam…. giờ đây bị hủy diệt trước thảm họa xâm lăng.
Qua bài thơ “Bên kia sông Đuống”, Hoàng Cầm đã thể hiện một tấm lòng tha thiết với quê hương đất nước. Tình càm dạt đào ấy hóa thân vào những dòng cảm xúc và tâm trạng đan xen nhau không ngớt: khi tự hào khi về truyền thống, hình ảnh quê hương, khi uất nghẹn, căm hờn trước sự tàn phá của quân giặc. Đọc “Bên kia sông Đuống” của Hoàng Cầm, cảm xúc của người đọc cũng dặt dìu đồng cảm với nhà thơ. Gấp lại trang thơ, lòng ta cũng chợt “nghiêng nghiêng” về một miền “Bên kia sông Đuống” của riêng mình.