Nguyễn Hà Phương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Luận đề của văn bản:
-Vai trò và ý nghĩa của chi tiết cái bóng trong truyện Chuyện người con gái Nam Xương.
Câu 2. Tình huống truyện độc đáo:
-Truyện hấp dẫn bởi tình huống độc đáo: Người chồng đi lính trở về, nghe con nói về “người cha khác” đêm đêm đến nhà, từ đó nghi ngờ vợ không chung thuỷ, dẫn đến bi kịch gia đình. Chỉ đến khi đứa con chỉ vào bóng người cha trên tường mà nói “Cha Đản đấy”, người chồng mới vỡ lẽ ra sự thật.
Câu 3. Mục đích nhắc đến tình huống truyện ở phần mở đầu:
-Nhằm dẫn dắt người đọc vào câu chuyện, tạo sự tò mò, đồng thời làm nền để phân tích chi tiết cái bóng – yếu tố then chốt tạo nên tình huống éo le, từ đó làm rõ luận đề của văn bản.
Câu 4. Chi tiết khách quan và chủ quan trong đoạn (2):
-Khách quan: “Ngày xưa chưa có tivi, đến cả ‘rối hình’ cũng không có, tối tối con cái thường quây quần quanh cha mẹ, ông bà, chơi trò soi bóng trên tường, nhờ ánh sáng ngọn đèn dầu, mỡ.”
-Chủ quan: “Có lẽ vì muốn con luôn cảm thấy người cha vẫn có mặt ở nhà, và để tự an ủi mình, thấy mình với chồng vẫn luôn bên nhau như hình với bóng, nên người vợ đã chỉ vào cái bóng của mình mà nói với con rằng đó là cha của Đản.”
Nhận xét mối quan hệ:
Cách trình bày khách quan giúp người đọc hiểu bối cảnh xã hội, cơ sở thực tế của chi tiết cái bóng. Cách trình bày chủ quan giúp lí giải tâm lí, động cơ của nhân vật, làm nổi bật ý nghĩa nhân văn của chi tiết.
Câu 5. Chi tiết cái bóng là chi tiết nghệ thuật đặc sắc vì:
-Được xây dựng từ một trò chơi dân gian quen thuộc, tự nhiên, hợp lí, dễ gây đồng cảm.
-Là “cái cớ” then chốt tạo nên tình huống truyện éo le, thắt nút và mở nút câu chuyện.
-Thể hiện tài năng xây dựng tình huống của Nguyễn Dữ, biến cái bình thường thành cái đặc biệt, mang ý nghĩa nghệ thuật sâu sắc.
-Không chỉ là yếu tố kĩ thuật mà còn biểu hiện tình cảm sâu nặng của người vợ và phản ánh chủ đề tố cáo thói ghen tuông mù quáng.
Câu 1. Luận đề của văn bản:
-Vai trò và ý nghĩa của chi tiết cái bóng trong truyện Chuyện người con gái Nam Xương.
Câu 2. Tình huống truyện độc đáo:
-Truyện hấp dẫn bởi tình huống độc đáo: Người chồng đi lính trở về, nghe con nói về “người cha khác” đêm đêm đến nhà, từ đó nghi ngờ vợ không chung thuỷ, dẫn đến bi kịch gia đình. Chỉ đến khi đứa con chỉ vào bóng người cha trên tường mà nói “Cha Đản đấy”, người chồng mới vỡ lẽ ra sự thật.
Câu 3. Mục đích nhắc đến tình huống truyện ở phần mở đầu:
-Nhằm dẫn dắt người đọc vào câu chuyện, tạo sự tò mò, đồng thời làm nền để phân tích chi tiết cái bóng – yếu tố then chốt tạo nên tình huống éo le, từ đó làm rõ luận đề của văn bản.
Câu 4. Chi tiết khách quan và chủ quan trong đoạn (2):
-Khách quan: “Ngày xưa chưa có tivi, đến cả ‘rối hình’ cũng không có, tối tối con cái thường quây quần quanh cha mẹ, ông bà, chơi trò soi bóng trên tường, nhờ ánh sáng ngọn đèn dầu, mỡ.”
-Chủ quan: “Có lẽ vì muốn con luôn cảm thấy người cha vẫn có mặt ở nhà, và để tự an ủi mình, thấy mình với chồng vẫn luôn bên nhau như hình với bóng, nên người vợ đã chỉ vào cái bóng của mình mà nói với con rằng đó là cha của Đản.”
Nhận xét mối quan hệ:
Cách trình bày khách quan giúp người đọc hiểu bối cảnh xã hội, cơ sở thực tế của chi tiết cái bóng. Cách trình bày chủ quan giúp lí giải tâm lí, động cơ của nhân vật, làm nổi bật ý nghĩa nhân văn của chi tiết.
Câu 5. Chi tiết cái bóng là chi tiết nghệ thuật đặc sắc vì:
-Được xây dựng từ một trò chơi dân gian quen thuộc, tự nhiên, hợp lí, dễ gây đồng cảm.
-Là “cái cớ” then chốt tạo nên tình huống truyện éo le, thắt nút và mở nút câu chuyện.
-Thể hiện tài năng xây dựng tình huống của Nguyễn Dữ, biến cái bình thường thành cái đặc biệt, mang ý nghĩa nghệ thuật sâu sắc.
-Không chỉ là yếu tố kĩ thuật mà còn biểu hiện tình cảm sâu nặng của người vợ và phản ánh chủ đề tố cáo thói ghen tuông mù quáng.