Vũ Minh Thu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Minh Thu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Xác định thể loại của văn bản. Trả lời: Thể loại của văn bản là Truyện ngắn (hoặc Ký/Truyện tùy thuộc vào toàn bộ tác phẩm, nhưng dựa trên cách kể chuyện về nhân vật và sự việc thì đây là tác phẩm tự sự). Câu 2. Chỉ ra phương thức biểu đạt chính của văn bản. Trả lời: Phương thức biểu đạt chính là Tự sự (Kể lại các sự việc, hành động của nhân vật). Câu 3. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ trong câu văn: "Khi anh gặp chị, thì đôi bên đã là cảnh xế muộn chợ chiều cả rồi, cũng dư dãi mà lấy nhau tự nhiên." Biện pháp tu từ: Hình ảnh Ẩn dụ ("cảnh xế muộn chợ chiều"). Tác dụng: Về nội dung: Gợi hình ảnh những con người đã bước sang cái dốc bên kia của cuộc đời, không còn trẻ trung, có lẽ đã trải qua nhiều thăng trầm, lỡ dở. Nó nhấn mạnh sự quá lứa, lỡ thì của hai nhân vật. Về nghệ thuật: Cách nói này khiến câu văn trở nên giàu hình ảnh, biểu cảm, gợi sự cảm thông, xót xa của người đọc đối với hoàn cảnh của nhân vật. Đồng thời cho thấy sự đồng cảm, kết nối tự nhiên giữa hai tâm hồn cùng cảnh ngộ. Câu 4. Nội dung của văn bản này là gì? Trả lời: Đoạn trích kể về hoàn cảnh gặp gỡ muộn màng nhưng tự nhiên giữa "anh" và "chị", đồng thời tái hiện một lát cắt đau thương khi nhân vật "anh" phải chứng kiến và thu dọn hậu quả của một bi kịch (cái chết của đứa con) trong bối cảnh đói nghèo hoặc chiến tranh. Tổng thể đoạn văn toát lên nỗi đau khổ và số phận bi cực của con người. Câu 5. Em ấn tượng với chi tiết nào nhất? Vì sao?

Chi tiết ấn tượng: "Anh ghé vai, xốc con bé lên. Hai tay nó còn mềm hơi nóng. Nhưng hai chân đã cứng nhẵng." Vì sao: Chi tiết này có sức ám ảnh cực lớn. Sự đối lập giữa cái "mềm hơi nóng" (dấu vết của sự sống vừa mới lìa xa) và "cứng nhẵng" (sự lạnh lẽo của cái chết) lột tả một cách trần trụi và đau đớn bi kịch của nhân vật. Nó cho thấy sự bất lực của người cha trước sự nghiệt ngã của số phận.