Mai Nguyễn Đức Phúc
Giới thiệu về bản thân
Bài văn nghị luận: Gìn giữ và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống trong đời sống hiện đại Trong dòng chảy không ngừng của cuộc sống hiện đại, khi công nghệ và toàn cầu hóa đang làm thay đổi mạnh mẽ cách con người sống, nghĩ và cảm, thì việc gìn giữ và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống trở thành một vấn đề mang tính cấp thiết. Bởi lẽ, văn hóa truyền thống không chỉ là linh hồn của dân tộc, mà còn là cội nguồn làm nên bản sắc, tinh thần và sự gắn kết cộng đồng. Văn hóa truyền thống là hệ thống các giá trị, phong tục, tín ngưỡng, ngôn ngữ, nghệ thuật, lối sống… được hình thành và lưu truyền qua nhiều thế hệ. Đó có thể là những tà áo dài thướt tha, câu ca dao mộc mạc, mái đình làng cổ kính, hay những lễ hội dân gian đặc sắc. Những giá trị ấy mang trong mình ký ức tập thể, sự tích lũy tinh thần và kinh nghiệm sống của cha ông, là sợi dây nối liền quá khứ – hiện tại – tương lai. Tuy nhiên, trước làn sóng hiện đại hóa, không ít giá trị truyền thống đang bị mai một, lãng quên. Nhiều bạn trẻ ngày nay không còn mặn mà với tiếng mẹ đẻ, thơ ca dân gian hay những trò chơi cổ truyền. Những ngôi nhà cổ, làng nghề truyền thống bị phá bỏ để nhường chỗ cho các công trình hiện đại. Không ít người chạy theo lối sống phương Tây, xem nhẹ, thậm chí quay lưng với những giá trị xưa cũ. Đó là một thực trạng đáng lo ngại, bởi khi mất đi văn hóa truyền thống, con người dễ trở nên xa rời cội nguồn, đánh mất bản sắc dân tộc mình. Việc gìn giữ và bảo vệ văn hóa truyền thống không có nghĩa là bảo thủ, khép kín hay từ chối cái mới. Ngược lại, đó là quá trình chọn lọc, kế thừa những giá trị tốt đẹp từ quá khứ, kết hợp hài hòa với tinh thần hiện đại để tạo nên bản sắc riêng trong thời đại hội nhập. Mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần ý thức được vai trò của mình trong việc lưu giữ tiếng Việt, trân trọng áo dài, tìm hiểu lịch sử dân tộc, tích cực tham gia các hoạt động văn hóa truyền thống, và biết nói “không” với lối sống lai căng, thực dụng
Nhân vật “em” trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính là hình tượng tiêu biểu cho vẻ đẹp mộc mạc, giản dị của người con gái thôn quê. “Em” hiện lên với vẻ đẹp truyền thống: “áo cánh nâu, quần lĩnh đen”, mái tóc “giắt trâm cài”, mang dáng dấp của một cô gái nền nã, hiền hậu, sống đúng với bản sắc quê hương. Tuy nhiên, khi yêu, “em” bắt đầu thay đổi, muốn làm đẹp theo kiểu thị thành: mặc áo “màu hoa lý”, chải tóc “rẽ ngôi lệch”, “đi giày cao gót”. Sự thay đổi ấy không chỉ là ngoại hình mà còn là biểu hiện của tâm lý thích làm mới mình để chiều lòng người yêu. Thế nhưng, trong mắt nhân vật “anh”, sự thay đổi đó lại khiến “em” đánh mất đi cái đẹp nguyên sơ, chân chất – vẻ đẹp từng khiến “anh” say mê. Qua đó, tác giả thể hiện nỗi tiếc nuối trước sự mai một của những giá trị truyền thống và bày tỏ quan điểm thẩm mỹ: cái đẹp đích thực là cái đẹp giản dị, tự nhiên, gắn liền với hồn quê. Nhân vật “em” vì thế không chỉ là cô gái trong tình yêu, mà còn là biểu tượng của một lớp người đang đứng giữa ranh giới của truyền thống và hiện đại
Chúng ta cần có ý thức bảo vệ, giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương, dân tộc. - Chúng ta cần học được cách sống, ứng xử phù hợp với môi trường sống của mình.
- Trang phục của tỉnh: khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm. - Trang phục của quê: yếm lụa sồi, dây lưng đũi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ, quần nái đen.
Nhan đề Chân quê gợi cho em cảm giác về chất quê mộc mạc, giản dị, chân chất, thật thà của những con người sống ở nông thôn.
Bài thơ Chân quê được viết theo thể thơ tự do.