Ngô Thị Hạnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Thị Hạnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:
Trong hành trình cuộc sống, giấc mơ không chỉ là điều ngọt ngào ta ấp ủ mà còn là ngọn hải đăng dẫn lối, mang ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi cá nhân và cả cộng đồng. Trước hết, ước mơ là yếu tố không thể thiếu, là động lực cốt lõi giúp mỗi người vượt qua những thử thách, khó khăn. Nó cho chúng ta lý do để mỗi sớm mai thức dậy và nỗ lực không ngừng. Thứ hai, ước mơ chính là công cụ giúp con người hoàn thiện bản thân và hướng tới những giá trị sống cao đẹp. Khi theo đuổi một giấc mơ, ta tự nhiên học được sự kiên trì, lòng dũng cảm và trách nhiệm với chính mình. Ta không ngừng học hỏi, phát triển để tiến gần hơn đến mục tiêu, và trong quá trình ấy, ta trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn. Hơn thế nữa, những ước mơ đẹp không chỉ làm phong phú đời sống cá nhân mà còn góp phần thúc đẩy xã hội phát triển. Mỗi phát minh vĩ đại, mỗi bước tiến của nhân loại đều bắt nguồn từ một giấc mơ táo bạo. Khi mỗi người dám ước mơ và theo đuổi nó đến cùng, họ không chỉ hiện thực hóa cuộc đời mình mà còn đóng góp sức lực và trí tuệ để kiến tạo một cộng đồng văn minh, nhân văn hơn. Bởi vậy, hãy luôn trân trọng, nuôi dưỡng và can đảm thực hiện những giấc mơ của chính mình.

Câu 1 Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích là nghị luận
Câu 2:
-Đoạn (5) chủ yếu sử dụng thao tác lập ​luận chứng minh qua việc lấy dẫn chứng là Obama – biểu tượng cho giấc mơ Mỹ về một tương lai nhân văn hơn.
-Tác dụng: Thao tác này giúp tác giả đi sâu làm rõ nguyên nhân thực sự đằng sau chiến thắng của Barack Obama, không phải là sự biến mất của nạn phân biệt chủng tộc, mà là sức mạnh của "giấc mơ". Bằng cách lấy dẫn chứng như vậy, tác giả đã cung cấp một dẫn chứng thuyết phục, sinh động từ thực tế để chứng minh cho luận điểm trung tâm: giấc mơ có sức mạnh to lớn, có thể lay động và dẫn dắt cả một cộng đồng, một dân tộc. Điều này làm tăng sức nặng cho lập luận của tác giả và khiến người đọc phải suy ngẫm về giá trị của những giấc mơ.
Câu 3:
Tác giả cho rằng “Chúng ta thực sự là những kẻ nghèo đói.” nếu chúng ta không biết cách giữ lấy những hạt giống của ước mơ.

Câu 4:
Để chữa lành những "cơn đau ốm tâm hồn", trước hết, cần khôi phục thói quen trò chuyện, chia sẻ và kể những câu chuyện ý nghĩa trong gia đình và nhà trường. Cha mẹ, thầy cô nên dành thời gian lắng nghe, gieo vào tâm hồn trẻ những ước mơ, khát vọng tốt đẹp thông qua các câu chuyện cổ tích, bài học về lòng nhân ái. Bên cạnh đó, cần chú trọng giáo dục cảm xúc, dạy trẻ biết đồng cảm, sẻ chia và biết ước mơ. Quan trọng hơn cả, người lớn cần phải làm gương bằng cách tự nuôi dưỡng tâm hồn mình, tìm lại những giấc mơ và nhiệt huyết đã đánh mất. Chỉ khi người lớn có một đời sống tinh thần phong phú, mới có thể giúp trẻ chữa lành và xây dựng một tâm hồn khỏe mạnh.

Câu 1:
Trong bài thơ "Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa" của Lưu Quang Vũ, hình tượng cơn mưa hiện lên không đơn thuần là một hiện tượng thời tiết, mà đã trở thành một biểu tượng nghệ thuật đa tầng ý nghĩa, phản ánh những chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc đời và lòng người. Trước hết, mưa chính là đại diện cho những thử thách, những tác động khắc nghiệt của ngoại cảnh lên đời sống con người. Khi "mưa cướp đi ánh sáng của ngày", nó không chỉ khiến không gian trở nên tối tăm, mà còn khiến tâm trạng con người trở nên hoang mang, lo lắng với "trăm mối lo khó gỡ". Thứ hai, mưa còn gắn liền với quy luật của sự đổi thay, hủy hoại và xóa nhòa. Sức mạnh của những trận "mưa rào nối mưa ngâu" có thể xóa sạch những dấu vết của quá khứ - "xoá nhoà hết những điều em hứa", "xoá cả dấu chân em về buổi ấy", khiến những kỷ niệm đẹp dần phai mờ. Đáng sợ hơn, nó còn làm thay đổi cả những điều tưởng chừng như vĩnh cửu nhất - "Em không còn màu mắt xưa". Cuối cùng, trên bình diện triết lý nhân sinh, cơn mưa chính là ẩn dụ cho những bất trắc, những sóng gió không thể lường trước trong cuộc đời. Nó khiến "hạnh phúc con người mong manh", như một lời nhắc nhở về sự mỏng manh của kiếp người trước dòng chảy vô thường của thời gian. Qua hình tượng này, Lưu Quang Vũ không chỉ bộc lộ nỗi sợ hãi, lo âu của một cá nhân trong tình yêu, mà còn gửi gắm một thông điệp sâu sắc: cuộc sống vốn dĩ luôn vận động và biến đổi không ngừng, và con người cần học cách chấp nhận, đối mặt với những quy luật khắc nghiệt ấy, đồng thời càng phải biết trân trọu và giữ gìn những hạnh phúc, những giá trị đích thực trong hiện tại.

Câu 1: Thể thơ: tự do
Câu 2: Bài thơ trên thể hiện cảm xúc lo lắng, bất an, tràn đầy hoài nghi của nhân vật trữ tình đối với một tương lai chưa biết
Câu 3:
- Các biện pháp tu từ được sử dụng:

+ Nhân hóa: "Mưa cướp đi ánh sáng của ngày"

+ So sánh: Hạnh phúc con người mong manh mưa sa.

- Tác dụng:

+ Làm câu thơ trở nên sinh động, hấp dẫn hơn.

+ Nhân hóa giúp gợi hình ảnh mưa giống như là một tên kẻ xấu xa mang đi hết những hi vọng của con người.

+ So sánh giúp gợi được cảm giác mong manh, dễ vỡ vụn của hạnh phúc mà con người gắng nắm lấy.

+ Qua đó, tác giả nhấn mạnh sự mong manh, dễ vỡ của hạnh phúc trước những biến cố của cuộc đời.
Câu 4:

Khi đối diện với một tương lai tràn ngập những điều chưa biết, con người cần có một thái độ sống tích cực và chủ động. Trước hết, chúng ta cần chấp nhận rằng thay đổi là quy luật tất yếu của cuộc sống, như cơn mưa trong bài thơ - không thể tránh khỏi. Thay vì sợ hãi, lo lắng thái quá, hãy xem đó là cơ hội để trưởng thành. Điều quan trọng là biết trân trọng và sống trọn vẹn từng khoảnh khắc hiện tại, bởi chính những giây phút "bây giờ" này sẽ là nền tảng vững chắc cho tương lai. Đồng thời, mỗi người cần giữ vững niềm tin vào bản thân, nuôi dưỡng những giá trị tinh thần bền vững như tình yêu thương, lòng nhân ái và khát vọng sống. Như nhân vật trữ tình đã tìm về ký ức tuổi thơ hiền hậu, chúng ta cũng cần có một "bến đỗ" tâm hồn để luôn vững vàng trước mọi biến động. Cuối cùng, hãy dũng cảm hành động với tất cả khả năng của mình, bởi chính những bước chân nhỏ nhưng kiên định hôm nay sẽ vạch ra lối đi cho ngày mai.



Câu ​1:
Qua diễn biến tâm lý của nhân vật Thứ trong đoạn trích, nhà văn Nam Cao đã khắc họa thành công một con người với những phẩm chất đáng quý. Trước hết, Thứ là một người giàu lòng yêu thương và có ý thức trách nhiệm sâu sắc với gia đình. Nỗi ám ảnh về "cái bổn phận của con cả" cùng gánh nặng "ba đứa cưới vợ, ba đứa gả chồng" cho thấy anh luôn đau đáu lo lắng cho hạnh phúc của những người thân. Đặc biệt, trong bữa cơm, sự dằn vặt, xót xa khi thấy mình ăn một mình còn cả nhà phải nhịn đói đã bộc lộ tấm lòng vị tha, biết quan tâm đến người khác. Anh cảm thấy "thèn thẹn", "nghẹn ứ" và "muốn được nhịn đi" cho mọi người - đó là biểu hiện của một nhân cách đẹp, luôn đặt mình trong mối quan hệ với cộng đồng. Không chỉ vậy, Thứ còn là người có ý thức về sự bất công trong xã hội khi anh chua chát nhận ra "cái sự buồn cười ấy lại là một sự rất thường" trong xã hội lúc bấy giờ. Dù bế tắc trước hoàn cảnh, nhưng những day dứt, trăn trở của Thứ cho thấy anh không phải là kẻ vô cảm, thờ ơ mà luôn khát khao một cuộc sống có ý nghĩa, công bằng hơn. Chính những phẩm chất ấy đã khiến nhân vật ông giáo Thứ trở nên gần gũi và đáng trân trọng trong lòng người đọc.
Câu 2:

Câu 1:
Ngôi kẻ: ngôi thứ ba
Câu 2: Điểm nhìn trong đoạn trích chủ yếu là điểm nhìn bên trong của nhân vật Thứ. Người kể chuyện đi sâu vào suy nghĩ, cảm xúc và tâm trạng của Thứ.
=>tác dụng:
-Giúp người đọc hiểu sâu sắc hơn về nỗi lòng, sự dằn vặt, day dứt của Thứ trước hoàn cảnh gia đình nghèo khó.
-Làm nổi bật chủ đề tác phẩm: sự bế tắc, của cuộc sống nghèo khổ trong xã hội cũ.
-Tạo tính chân thực, sinh động, khiến người đọc đồng cảm với nhân vật.

Câu 3: Nước mắt của Thứ ứa ra vì:
-Anh cảm thấy xót xa, tủi hổ khi mình được ăn no trong khi những người thân trong gia đình phải nhịn đói.
-Anh nhận ra sự bất công trong cuộc sống: những người lao động vất vả lại phải chịu thiếu thốn, còn những kẻ không làm gì lại được hưởng đầy đủ
-Anh thương bà, thương mẹ, thương vợ con và các em, nhưng lại bất lực vì không thể thay đổi hoàn cảnh.
-Miếng cơm trở nên nghẹn ứ vì cảm giác tội lỗi và sự bế tắc trong cuộc sống.
Câu 4: Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao đã phản ánh
-Phản ánh hiện thực xã hội Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám: cuộc sống nghèo khổ, bế tắc của tầng lớp trí thức tiểu tư sản.
-Thể hiện sự mòn mỏi, bế tắc của con người: cuộc sống lặp đi lặp lại không lối thoát, khiến con người rơi vào tâm trạng chán chường, tuyệt vọng.
-Khắc họa bi kịch của người trí thức nghèo: họ có hoài bão, ước mơ nhưng bị gánh nặng cơm áo gạo tiền đè nén, không thể vươn lên.
-Cho thấy tình cảm gia đình và sự hy sinh trong hoàn cảnh khó khăn, đồng thời làm nổi bật sự bất lực của con người trước thực tại.