Nguyễn Thị Ngọc Hà

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Ngọc Hà
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong đoạn trích từ tác phẩm "Sống mòn" của Nam Cao, nhân vật Thứ hiện lên như một hình mẫu điển hình của những con người tài năng nhưng lại phải sống trong cảnh bần cùng, nghèo khổ hay gọi là có tài nhưng không gặp thời. Thứ là một người thất nghiệp tuy vậy ẩn sâu trong con người anh là một người trí thức đầy khát vọng,luôn hoài niệm về những ước mơ cao đẹp từng nung nấu trong lòng. Thế nhưng nỗi chua xót trước thực tại tăm tối của cuộc sống khiến Thứ không thể không cảm nhận được sự tù túng ; gian khổ mà mình đang phải trải qua.Qua những dòng suy tư của Thứ , em thấy rõ sự trái ngược của hai khái niệm: khát vọng mong muốn và thực tại phũ phàng. Anh khao khát được sống một cuộc đời đáng giá, không bị bó hẹp bởi những lo toan nhàm chán nhưng thực tế lại buộc anh phải chăm chăm vào việc kiếm ăn, thiếu thốn . Tâm trạng bi thương của anh thể hiện tư tưởng triết lý sâu sắc của Nam Cao cái đói khổ, cái nghèo nàn, bi kịch trong đời sống con người, khi mà phải lo Cơm áo gạo tiền để rồi quên bẵng mất đi khát vọng muốn đạt được. Và đặc biệt câu hỏi của nhân vật Thứ "Sống làm gì cho cực?"đã nói lên nỗi hoài nghi về giá trị cuộc sống, nói lên tiếng lòng của bao phận người khác trong xã hội , nơi đất khách quê người.Nghệ thuật khắc họa tinh thần khi bị trói buộc bởi thực tại phũ phàng, Thứ đại diện cho nhiều con người khao khát vượt lên hoàn cảnh nhưng đã vô tình bị trói buộc bởi những xiềng xích của nghèo đói , cuộc sống.Từ đó khắc sâu trong lòng người đọc những suy ngẫm , suy tư về giá trị sống , khát vọng tự do trong cuộc đời.

Câu 2

Thông điệp của Dove trong chiến dịch "Turn your back" đã gây được tiếng vang lớn trên toàn cầu, và thực sự đáng để chúng ta suy ngẫm. Dove muốn nói rằng vẻ đẹp của con người không cần phải hoàn hảo theo một chuẩn mực nào đó, mà chính những khiếm khuyết, những điểm riêng biệt mới làm nên sự hoàn hảo. Trong thời đại hiện nay, khi công nghệ phát triển vượt bậc, chúng ta dễ dàng bị ảnh hưởng bởi những hình ảnh đã được chỉnh sửa trên mạng xã hội. Những hình ảnh này tạo ra một chuẩn mực về vẻ đẹp mà nhiều người cảm thấy áp lực phải đạt được. Tuy nhiên, thực tế là không ai là hoàn hảo, và việc cố gắng thay đổi bản thân để phù hợp với chuẩn mực đó có thể dẫn đến nhiều hậu quả tiêu cực. Dove đã đưa ra một thông điệp rất quan trọng: vẻ đẹp không có chuẩn mực. Điều này có nghĩa là mỗi người chúng ta đều có một vẻ đẹp riêng biệt, không ai giống ai. Những khiếm khuyết, những điểm riêng biệt của chúng ta chính là điều làm nên sự độc đáo và hoàn hảo của mỗi người. Thông điệp này không chỉ áp dụng cho vẻ đẹp bên ngoài mà còn cho cả vẻ đẹp bên trong. Mỗi người chúng ta đều có những điểm mạnh, điểm yếu riêng, và chính sự đa dạng này làm nên sự phong phú của cuộc sống. Khi chúng ta chấp nhận và yêu thương bản thân mình, chúng ta sẽ cảm thấy tự tin và thoải mái hơn. Tuy nhiên, để thực sự chấp nhận và yêu thương bản thân, chúng ta cần phải thay đổi cách nhìn về vẻ đẹp. Chúng ta cần phải học cách chấp nhận và tôn vinh những khiếm khuyết của mình, và không nên so sánh bản thân với người khác. Dove đã đưa ra một gợi ý rằng chúng ta nên quay lưng lại với những hiệu ứng chỉnh sửa khuôn mặt AI, và thay vào đó, hãy tập trung vào việc phát triển và hoàn thiện bản thân mình. Một trong những lợi ích lớn nhất của việc chấp nhận bản thân là chúng ta sẽ cảm thấy tự do hơn. Khi chúng ta không còn áp lực phải đạt được một chuẩn mực về vẻ đẹp nào đó, chúng ta sẽ có thể tập trung vào việc phát triển những kỹ năng và sở thích của mình. Chúng ta sẽ có thể sống một cuộc sống chân thật và ý nghĩa hơn. Bên cạnh đó, việc chấp nhận bản thân cũng giúp chúng ta xây dựng mối quan hệ tốt đẹp hơn với người khác. Khi chúng ta tự tin và thoải mái với bản thân, chúng ta sẽ có thể kết nối với người khác một cách chân thành và sâu sắc hơn. Chúng ta sẽ có thể xây dựng những mối quan hệ dựa trên sự tôn trọng và thấu hiểu. Tóm lại, thông điệp của Dove trong chiến dịch "Turn your back" là một thông điệp rất tích cực và đáng suy ngẫm. Dove đã giúp chúng ta nhận ra rằng vẻ đẹp của con người không cần phải hoàn hảo theo một chuẩn mực nào đó, mà chính những khiếm khuyết, những điểm riêng biệt mới làm nên sự hoàn hảo. Chúng ta nên học cách chấp nhận và yêu thương bản thân mình, và không nên để áp lực về vẻ đẹp hoàn hảo ảnh hưởng đến cuộc sống của mình. Bằng cách chấp nhận bản thân và tập trung vào việc phát triển bản thân, chúng ta sẽ có thể sống một cuộc sống tự tin, thoải mái và ý nghĩa hơn.

Câu 1

Ngôi kể thứ ba

Câu 2

Điểm nhìn bên trong và điểm nhìn bên ngoài:vừa quan sát bên ngoài​người kể chuyện lại "nhập" vào thế giới nội tâm của nhân vật để diễn tả suy nghĩ, cảm xúc, nỗi đau và khát vọng của nhân vật, như khi Thứ suy nghĩ về việc "sống là để làm một cái gì đẹp hơn, cao quý hơn nhiều".

Câu 3

Đoạn văn miêu tả tâm trạng của nhân vật Thứ, một giáo viên nghèo khổ và bế tắc, đang ăn trong bữa cơm gia đình nhưng lòng lại nặng trĩu những suy tư về cuộc sống éo le. Nước mắt trào ra vì nỗi uất ức, buồn tủi, và sự thất vọng trước một cuộc sống bế tắc, không lối thoát. Nó cho thấy nội tâm giằng xé giữa khát vọng vươn lên và thực tại nghiệt ngã, khiến anh bỏ lỡ niềm vui giản dị trong bữa ăn, một biểu hiện của sự chán chường và tuyệt vọng.

Câu 4

Ông thứ là một nhà tri thức nghèo được Nam Cao phác họa qua ngòi bút tài tình .Qua nhân vật ông giáo, Nam Cao phản ánh tình cảnh bế tắc và bi kịch tinh thần của tầng lớp trí thức nghèo thời bấy giờ, đồng thời thể hiện chủ nghĩa nhân đạo sâu sắc qua sự thông cảm, trân trọng vẻ đẹp phẩm giá con người. Ông giáo chứng kiến nỗi đau khổ của người nông dân nghèo khó nhưng bất lực, thể hiện sự giằng xé giữa hoài bão và áp lực cuộc sống, bộc lộ cả những trăn trở, day dứt của chính bản thân nhà văn.


Câu 1

Hình tượng mưa trong bài thơ “Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa” của Lưu Quang Vũ không chỉ đơn thuần là một hiện tượng tự nhiên mà còn mang nhiều tầng ý nghĩa sâu sắc, phản ánh tâm trạng và nỗi niềm của nhân vật trữ tình.Mưa trong bài thơ được miêu tả với vẻ đẹp lãng mạn, trữ tình, gợi lên sự sống tươi mới, sự thanh lọc và tinh khiết. Tuy nhiên, mưa trong thơ Lưu Quang Vũ lại mang một sắc thái khác biệt. Nó không chỉ là sự dịu mát mà còn là nỗi lo sợ, sự bất an của người lính khi phải xa cách người yêu, xa cách quê hương. Mưa trở thành biểu tượng của sự chia ly, của nỗi nhớ da diết, của sự cô đơn giữa chiến trường khốc liệt.Hình ảnh “trời sẽ mưa” không chỉ ám chỉ mưa thực mà còn là ẩn dụ cho những khó khăn, thử thách, những mất mát mà người lính phải đối mặt. Mưa cũng là sự giằng xé nội tâm, sự đấu tranh giữa tình yêu và nhiệm vụ, giữa khát vọng sống và hiện thực chiến tranh. Qua đó, nhà thơ đã thể hiện được sự đồng cảm sâu sắc với người lính, với những hy sinh thầm lặng của họ vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Mưa, vì thế, trở thành một hình tượng nghệ thuật giàu sức gợi, góp phần làm nên giá trị tư tưởng và nghệ thuật của bài thơ. Nó khẳng định sức mạnh của tình yêu và lòng dũng cảm của con người trước những khó khăn, thử thách của cuộc đời.

Câu 2:

Cuộc sống con người luôn vận động và thay đổi không ngừng. Trong quá trình đó, chúng ta cần có những yếu tố giúp bản thân tỉnh thức để có thể phát triển và hoàn thiện hơn. Những điều làm con người tỉnh thức có thể đến từ nhiều phía, từ bên trong chính mình hay từ bên ngoài.


Trước hết, việc tự vấn bản thân là một cách giúp con người tỉnh thức. Khi tự hỏi bản thân về mục tiêu, giá trị, điểm mạnh và điểm yếu của mình, con người có thể nhận ra những thiếu sót và khuyết điểm để từ đó điều chỉnh và hoàn thiện bản thân. Việc tự vấn giúp con người hiểu rõ hơn về bản thân, từ đó đưa ra những quyết định đúng đắn và sống có định hướng hơn. Qua việc tự vấn, con người sẽ nhận thức được tầm quan trọng của việc tự giác và tự chủ trong cuộc sống.


Thứ hai, trải nghiệm và thất bại cũng là những điều làm con người tỉnh thức. Khi trải qua khó khăn và thất bại, con người sẽ nhận ra những bài học quý giá và có thể trưởng thành hơn. Thất bại giúp con người nhìn nhận lại bản thân, thay đổi cách nghĩ, cách làm và trở nên kiên cường hơn. Qua trải nghiệm, con người sẽ tích lũy thêm kinh nghiệm và kiến thức để đối mặt với những thử thách trong tương lai. Mỗi lần vấp ngã là một lần con người học hỏi và đứng dậy mạnh mẽ hơn.


Cuối cùng, sự tác động từ môi trường xung quanh cũng là một yếu tố quan trọng giúp con người tỉnh thức. Những người xung quanh như bạn bè, gia đình, thầy cô... có thể giúp con người nhận ra những khuyết điểm và sai lầm. Sự động viên và giúp đỡ từ những người xung quanh cũng giúp con người có thêm động lực để thay đổi và hoàn thiện bản thân. Môi trường xã hội cũng đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành và phát triển nhân cách của con người.


Bên cạnh đó, việc đọc sách và học hỏi cũng là một cách giúp con người tỉnh thức. Những cuốn sách hay không chỉ cung cấp kiến thức mà còn giúp con người mở rộng tầm nhìn, nhận thức được những vấn đề sâu sắc trong cuộc sống. Qua việc học hỏi, con người sẽ có thêm nhiều góc nhìn mới mẻ và có thể áp dụng vào thực tế cuộc sống.


Tóm lại, những điều làm con người tỉnh thức là rất đa dạng. Bằng cách tự vấn bản thân, trải qua trải nghiệm và thất bại, tiếp nhận sự tác động từ môi trường xung quanh và việc đọc sách, học hỏi, con người có thể trở nên tỉnh thức hơn, trưởng thành hơn và hoàn thiện bản thân. Đó là chìa khóa để con người đạt được thành công và sống một cuộc sống có ý nghĩa. Khi con người biết cách tận dụng những yếu tố này, họ sẽ có thể sống một cuộc sống đầy đủ và phong phú hơn.

Câu 1 :

- thể thơ tự do.

Câu 2

Bài thơ thể hiện nỗi suy tư ,lo lắng , đắm đuối , buồn thương của nhân vật trữ tình.

Câu 3

- biện pháp tu từ ẩn dụ : " ánh sáng của ngày "

- tác dụng :

+ thể hiện niềm tin mong manh dễ bay biến " mưa cướp đi ánh sang của ngày "

+ ánh sáng biểu tượng cho tương lai , cho niềm tin . Qua đó gợi tả nỗi lo âu của nhân vật trữ tình về tình yêu .

+ tăng sức gợi cho câu thơ

Câu 4 :

Khi đối mặt với một tương lai với nhiều điều chưa biết , chúng ta sẽ vô cùng lo lắng , bất an . Nhưng người xưa có câu " điều gì đến cũng phải đến " . Thay vì tự giày vò cảm xúc , tinh thần , chúng ta nên giữ trạng thái bình tĩnh vì chỉ khi bình tĩnh ta mới có thể cảm nhận được thế giới , cảm nhận được sự thay đổi xung quanh và từ đó tìm ra giải pháp vượt qua nỗi lo ta phải đối mặt


Câu 1

Mỗi chúng ta đều có những giấc mơ đẹp mang đến niềm vui , hạnh phúc và cả nỗi buồn . Giấc mơ có thể hiểu là những giấc mộng là sự ngủ sâu , là nghỉ ngơi hay chìm vào mộng tưởng không có thực ở hiện tại . Giấc mơ cũng có thể là hoài bão , là khát vọng . Và ở mỗi khía cạnh nó đều mang ý nghĩa đặc biệt . Những giấc mơ ấy sẽ là kim chỉ nam cho ta hướng về đích đến ​, về mục tiêu . Chúng thúc đẩy chúng ta phải nỗ lực từng ngày để vượt qua thử thách . Việc theo đuổi giác mơ đòi hỏi ta phải nỗ lực và không ngừng hoàn thiện bản thân. Chúng ta sẽ dần hiểu nhiều điều hơn , học được nhiều điều mới và trưởng thành hơn trong quá trình ấy . Giấc mơ sẽ luôn hướng ta tới những điều tưởng như xa vời , tốt đẹp nhưng để đến được vạch đích ấy sẽ phải trả cái giá tương xứng . Dù biết sẽ phải trả giá , sao ta không thử thách chính mình ? Có thể một ngày nào đó ta sẽ cảm thấy may mắn khi ta đã cố gắng đạt được điều ta mong.​

Câu 2 :

Nguyễn Bính là nhà thơ nổi tiếng của phong trào Thơ mới trước Cách mạng tháng Tám. Giữa những giọng điệu mới lạ, thơ Nguyễn Bính vẫn giữ được âm hưởng gần gũi với ca dao dân ca, giản dị hồn nhiên mà ngọt ngào, thắm thiết. Tương tư in trong tập Lỡ bước sang ngang, xuất bản năm 1940 tại Hà Nội. Tập thơ này đã mang lại tiếng vang cho tác giả và dấy lên trong đông đảo người đọc một phong trào thuộc thơ, yêu thơ Nguyễn Bính. Bài thơ Tương tư nói lên tâm trạng khắc khoải chờ mong của một chàng trai đang yêu với tình yêu đơn phương không được đáp đền. Mối tương tư ấy được đặt vào khung cảnh nông thôn với dáng dấp một mối tình chân chất như trong ca dao và mang hương vị đồng quê mộc mạc.


Tâm lí của những kẻ đang yêu là luôn muốn được gần gũi bên nhau. Bởi vậy, một ngày không gặp dài bằng ba thu. Những người đang yêu nhớ nhau mà không gặp được nhau thì sinh ra tương tư. Thường là một người thương nhớ một người mà không được đền đáp lại, trường hợp này trong văn chương mới gọi là tương tư. Lịch sử tình yêu xưa nay đã ghi nhận bao trái tim Trương Chi tan nát bởi mối hận tình. Chàng trai trong bài thơ này cũng tương tư nhưng có phần nhẹ nhàng hơn bởi tình yêu chưa đặt được cơ sở rạch ròi.


Bốn câu thơ đầu bày tỏ nỗi nhớ mong khắc khoải của kẻ đang yêu. Chàng trai không giấu là mình tương tư:


Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,

Một người chín nhớ mười mong một người.

Nắng mưa là bệnh của giời

Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng


Mối tương tư ấy được thể hiện bằng những hình thức quen thuộc trong ca dao xưa, ở đây, lối hoán dụ nghệ thuật, thủ pháp nhân hóa và thành ngữ dân gian kết hợp với nhau hài hòa, tự nhiên: Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông, rồi bệnh của giời, bệnh của tôi. Dường như đất trời cũng chia sẻ nhớ mong, dự phần tương tư với con người.

Tôi yêu nàng, tôi tương tư, nào có khác chi trời lúc gió lúc mưa. Tâm trạng tương tư của chàng trai cũng tự nhiên như quy luật của trời đất vậy.

“Cái tôi” trong thơ Nguyễn Bính xuất hiện cùng với những “cái tôi” khác trong Thơ mới lúc bấy giờ; có điều nó mang màu sắc độc đáo bởi nó thiết tha, chân thành, gần gũi với cuộc đời bình dị của người dân quê. Nó có thôn Đông, thôn Đoài, có chín nhớ mười mong, có trầu, có cau. Tưởng như một đôi trai gái đồng quê mới bén duyên nhau bên hàng rào dâm bụt, bên giậu mồng tơi, vừa rõ ràng mà vừa mơ hồ. Nhân vật tôi thì đã rõ, còn nhân vật nàng thì vẫn thấp thoáng, vu vơ.


Nếu ở khổ thơ đầu, nhà thơ nói thật là mình đang tương tư thì đến ba khổ thơ sau, nhà thơ trách người mình yêu sao quá hững hờ:


Hai thôn chung lại một làng,

Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?

Ngày qua ngày lại qua ngày,

Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.

Bảo rằng cách trở đò giang,

Không sang là chẳng đường sang đã đành.

Nhưng đây cách một đầu đình,

Có xa xôi mấy mà tình xa xôi?

Tương tư thức mấy đêm rồi,

Biết cho ai, hỏi ai người biết cho?

Bao giờ bến mới gặp đò?

Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau?


Vậy là chàng trai đang nhớ thật, đang tương tự thật, nhưng khổ tâm ở chỗ nhớ thương có đi mà không có lại. m điệu thơ lục bát uyển chuyển, mượt mà rất hợp với cách thể hiện dung dị: nào là hai bên chung lại một làng, bên ấy, bên này; nào là Cách nhau có một đầu đình; Có xa xôi mấy mà tình xa xôi. Trách móc rồi tự bộc bạch là mình Tương tư thức mấy đêm rồi và ước mong: Bao giờ bến mới gặp đò, Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau? Trách, hỏi liên tiếp, dồn dập mà người ta vẫn hững hờ, xa xôi. Ở đời có những tình yêu như thế bởi đối tượng mình yêu đến tương tư kia lại mơ hồ, vô định. Trách và hỏi đều rơi vào khoảng trống khiến cho nỗi tương tư càng trở nên xót xa, vô vọng.


Vẫn là bên ấy, bên này cách biệt. Ngày qua ngày lại qua ngày, Lá xanh nay đã thành cây lá vàng. Thời gian cứ lạnh lùng trôi mà bên ấy vẫn bằn bặt bóng chim tăm cá. Hỏi làm sao bên này chẳng chờ đợi đến hao mòn, tàn úa? Mơ làm chi đến chuyện bao nhiêu ngói bấy nhiêu tình hay chuyện tam tứ núi, ngũ lục sông?

Thế là đã rõ: Tất cả đều vu vơ, chỉ có một điều rất thật là nỗi buồn da diết của chàng trai đang tương tư. Yêu người mà chẳng được người yêu, nhớ mong mà chẳng gặp. Một mối tình như thế sẽ kết thúc ra sao? Chàng trai trở lại với ước mơ thầm kín về một cuộc hôn nhân tốt đẹp cùng nỗi băn khoăn, khắc khoải của lòng mình:


Nhà em có một giàn giầu,

Nhà anh có một hàng cau liên phòng.

Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,

Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?


Đến lúc này thì không cần vòng vo, ẩn giấu chi nữa, chàng trai không còn xưng tôi mà mạnh dạn xưng là anh và gọi nàng bằng em. Cũng chẳng cẩn bóng gió xa xôi: Bao giờ bến mới gặp đò hay Tương tư thức mấy đêm rồi mà nói thẳng đến chuyện hôn nhân:


Nhà em có một giàn giầu,

Nhà anh có một hàng cau liên phòng.


Thử hình dung cau ấy, trầu này mà kết thành một mâm xinh đẹp thì thật tà đúng nghi lễ cưới xin. Nhưng trớ trêu làm sao: trầu thì ở nhà em, cau lại ở nhà anh. Em ở thôn Đông, anh ở thôn Đoài: Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông. Vậy: Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào ? Như vậy là tương tư chưa đi quá nỗi nhớ và nỗi nhớ vẫn chỉ là một bên, một chiều. Tuy có nhích lên một chút cho thân mật hơn trong cách xưng hô anh và em, nhưng rồi lại quay về nơi ẩn náu cũ: Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông, nghĩa là chẳng tiến lên được một bước nào. Mon men tới chuyện trầu cau nhưng vẫn không thoát khỏi nỗi buồn bởi nhớ nhung người ta mà chẳng được người ta đền đáp lại. Cho nên đành chấm dứt nỗi sầu bằng một câu hỏi tu từ: Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào ? “Cái tôi” hiện đại bộc lộ một cách tự nhiên dưới hình thức quen thuộc của ca dao xưa: thôn Đoài, thôn Đông… và nhờ đó mà nỗi đau dường như vợi bớt. Cho nên nỗi tương tư cũng mới chỉ đến mức chín nhớ mười mong hoặc thức mấy đêm rồi, kể cả sự vô vọng dường như kéo dài dằng dặc trong không gian và thời gian kia cũng chỉ là chuyện bến chưa gặp đò, hoa chưa gặp bướm mà thôi.

Bài thơ là một mảnh hồn của nhà thơ, là “cái tôi”mang đậm phong cách Nguyễn Bính: giản dị, hồn nhiên, dân dã mà không kém phần thơ mộng, lãng mạn. Nhà thơ nói chuyện tương tư, kì thực là nói tới khao khát tình yêu và hạnh phúc. Qua đó khẳng định “cái tôi cá nhân” với quyền được sống đúng nghĩa của nó. Tương tư là một trong nhiều dẫn chứng chứng minh cho nhận xét tinh tế của Tô Hoài: Nguyễn Bính là nhà thơ của tình quê, chân quê, hồn quê.


Câu 1

Mỗi chúng ta đều có những giấc mơ đẹp mang đến niềm vui , hạnh phúc và cả nỗi buồn . Giấc mơ có thể hiểu là những giấc mộng là sự ngủ sâu , là nghỉ ngơi hay chìm vào mộng tưởng không có thực ở hiện tại . Giấc mơ cũng có thể là hoài bão , là khát vọng . Và ở mỗi khía cạnh nó đều mang ý nghĩa đặc biệt . Những giấc mơ ấy sẽ là kim chỉ nam cho ta hướng về đích đến ​, về mục tiêu . Chúng thúc đẩy chúng ta phải nỗ lực từng ngày để vượt qua thử thách . Việc theo đuổi giác mơ đòi hỏi ta phải nỗ lực và không ngừng hoàn thiện bản thân. Chúng ta sẽ dần hiểu nhiều điều hơn , học được nhiều điều mới và trưởng thành hơn trong quá trình ấy . Giấc mơ sẽ luôn hướng ta tới những điều tưởng như xa vời , tốt đẹp nhưng để đến được vạch đích ấy sẽ phải trả cái giá tương xứng . Dù biết sẽ phải trả giá , sao ta không thử thách chính mình ? Có thể một ngày nào đó ta sẽ cảm thấy may mắn khi ta đã cố gắng đạt được điều ta mong.​

Câu 2 :

Nguyễn Bính là nhà thơ nổi tiếng của phong trào Thơ mới trước Cách mạng tháng Tám. Giữa những giọng điệu mới lạ, thơ Nguyễn Bính vẫn giữ được âm hưởng gần gũi với ca dao dân ca, giản dị hồn nhiên mà ngọt ngào, thắm thiết. Tương tư in trong tập Lỡ bước sang ngang, xuất bản năm 1940 tại Hà Nội. Tập thơ này đã mang lại tiếng vang cho tác giả và dấy lên trong đông đảo người đọc một phong trào thuộc thơ, yêu thơ Nguyễn Bính. Bài thơ Tương tư nói lên tâm trạng khắc khoải chờ mong của một chàng trai đang yêu với tình yêu đơn phương không được đáp đền. Mối tương tư ấy được đặt vào khung cảnh nông thôn với dáng dấp một mối tình chân chất như trong ca dao và mang hương vị đồng quê mộc mạc.


Tâm lí của những kẻ đang yêu là luôn muốn được gần gũi bên nhau. Bởi vậy, một ngày không gặp dài bằng ba thu. Những người đang yêu nhớ nhau mà không gặp được nhau thì sinh ra tương tư. Thường là một người thương nhớ một người mà không được đền đáp lại, trường hợp này trong văn chương mới gọi là tương tư. Lịch sử tình yêu xưa nay đã ghi nhận bao trái tim Trương Chi tan nát bởi mối hận tình. Chàng trai trong bài thơ này cũng tương tư nhưng có phần nhẹ nhàng hơn bởi tình yêu chưa đặt được cơ sở rạch ròi.


Bốn câu thơ đầu bày tỏ nỗi nhớ mong khắc khoải của kẻ đang yêu. Chàng trai không giấu là mình tương tư:


Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,

Một người chín nhớ mười mong một người.

Nắng mưa là bệnh của giời

Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng


Mối tương tư ấy được thể hiện bằng những hình thức quen thuộc trong ca dao xưa, ở đây, lối hoán dụ nghệ thuật, thủ pháp nhân hóa và thành ngữ dân gian kết hợp với nhau hài hòa, tự nhiên: Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông, rồi bệnh của giời, bệnh của tôi. Dường như đất trời cũng chia sẻ nhớ mong, dự phần tương tư với con người.

Tôi yêu nàng, tôi tương tư, nào có khác chi trời lúc gió lúc mưa. Tâm trạng tương tư của chàng trai cũng tự nhiên như quy luật của trời đất vậy.

“Cái tôi” trong thơ Nguyễn Bính xuất hiện cùng với những “cái tôi” khác trong Thơ mới lúc bấy giờ; có điều nó mang màu sắc độc đáo bởi nó thiết tha, chân thành, gần gũi với cuộc đời bình dị của người dân quê. Nó có thôn Đông, thôn Đoài, có chín nhớ mười mong, có trầu, có cau. Tưởng như một đôi trai gái đồng quê mới bén duyên nhau bên hàng rào dâm bụt, bên giậu mồng tơi, vừa rõ ràng mà vừa mơ hồ. Nhân vật tôi thì đã rõ, còn nhân vật nàng thì vẫn thấp thoáng, vu vơ.


Nếu ở khổ thơ đầu, nhà thơ nói thật là mình đang tương tư thì đến ba khổ thơ sau, nhà thơ trách người mình yêu sao quá hững hờ:


Hai thôn chung lại một làng,

Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?

Ngày qua ngày lại qua ngày,

Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.

Bảo rằng cách trở đò giang,

Không sang là chẳng đường sang đã đành.

Nhưng đây cách một đầu đình,

Có xa xôi mấy mà tình xa xôi?

Tương tư thức mấy đêm rồi,

Biết cho ai, hỏi ai người biết cho?

Bao giờ bến mới gặp đò?

Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau?


Vậy là chàng trai đang nhớ thật, đang tương tự thật, nhưng khổ tâm ở chỗ nhớ thương có đi mà không có lại. m điệu thơ lục bát uyển chuyển, mượt mà rất hợp với cách thể hiện dung dị: nào là hai bên chung lại một làng, bên ấy, bên này; nào là Cách nhau có một đầu đình; Có xa xôi mấy mà tình xa xôi. Trách móc rồi tự bộc bạch là mình Tương tư thức mấy đêm rồi và ước mong: Bao giờ bến mới gặp đò, Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau? Trách, hỏi liên tiếp, dồn dập mà người ta vẫn hững hờ, xa xôi. Ở đời có những tình yêu như thế bởi đối tượng mình yêu đến tương tư kia lại mơ hồ, vô định. Trách và hỏi đều rơi vào khoảng trống khiến cho nỗi tương tư càng trở nên xót xa, vô vọng.


Vẫn là bên ấy, bên này cách biệt. Ngày qua ngày lại qua ngày, Lá xanh nay đã thành cây lá vàng. Thời gian cứ lạnh lùng trôi mà bên ấy vẫn bằn bặt bóng chim tăm cá. Hỏi làm sao bên này chẳng chờ đợi đến hao mòn, tàn úa? Mơ làm chi đến chuyện bao nhiêu ngói bấy nhiêu tình hay chuyện tam tứ núi, ngũ lục sông?

Thế là đã rõ: Tất cả đều vu vơ, chỉ có một điều rất thật là nỗi buồn da diết của chàng trai đang tương tư. Yêu người mà chẳng được người yêu, nhớ mong mà chẳng gặp. Một mối tình như thế sẽ kết thúc ra sao? Chàng trai trở lại với ước mơ thầm kín về một cuộc hôn nhân tốt đẹp cùng nỗi băn khoăn, khắc khoải của lòng mình:


Nhà em có một giàn giầu,

Nhà anh có một hàng cau liên phòng.

Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,

Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?


Đến lúc này thì không cần vòng vo, ẩn giấu chi nữa, chàng trai không còn xưng tôi mà mạnh dạn xưng là anh và gọi nàng bằng em. Cũng chẳng cẩn bóng gió xa xôi: Bao giờ bến mới gặp đò hay Tương tư thức mấy đêm rồi mà nói thẳng đến chuyện hôn nhân:


Nhà em có một giàn giầu,

Nhà anh có một hàng cau liên phòng.


Thử hình dung cau ấy, trầu này mà kết thành một mâm xinh đẹp thì thật tà đúng nghi lễ cưới xin. Nhưng trớ trêu làm sao: trầu thì ở nhà em, cau lại ở nhà anh. Em ở thôn Đông, anh ở thôn Đoài: Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông. Vậy: Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào ? Như vậy là tương tư chưa đi quá nỗi nhớ và nỗi nhớ vẫn chỉ là một bên, một chiều. Tuy có nhích lên một chút cho thân mật hơn trong cách xưng hô anh và em, nhưng rồi lại quay về nơi ẩn náu cũ: Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông, nghĩa là chẳng tiến lên được một bước nào. Mon men tới chuyện trầu cau nhưng vẫn không thoát khỏi nỗi buồn bởi nhớ nhung người ta mà chẳng được người ta đền đáp lại. Cho nên đành chấm dứt nỗi sầu bằng một câu hỏi tu từ: Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào ? “Cái tôi” hiện đại bộc lộ một cách tự nhiên dưới hình thức quen thuộc của ca dao xưa: thôn Đoài, thôn Đông… và nhờ đó mà nỗi đau dường như vợi bớt. Cho nên nỗi tương tư cũng mới chỉ đến mức chín nhớ mười mong hoặc thức mấy đêm rồi, kể cả sự vô vọng dường như kéo dài dằng dặc trong không gian và thời gian kia cũng chỉ là chuyện bến chưa gặp đò, hoa chưa gặp bướm mà thôi.

Bài thơ là một mảnh hồn của nhà thơ, là “cái tôi”mang đậm phong cách Nguyễn Bính: giản dị, hồn nhiên, dân dã mà không kém phần thơ mộng, lãng mạn. Nhà thơ nói chuyện tương tư, kì thực là nói tới khao khát tình yêu và hạnh phúc. Qua đó khẳng định “cái tôi cá nhân” với quyền được sống đúng nghĩa của nó. Tương tư là một trong nhiều dẫn chứng chứng minh cho nhận xét tinh tế của Tô Hoài: Nguyễn Bính là nhà thơ của tình quê, chân quê, hồn quê.