Huỳnh Thanh Hiền
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Xác định thể loại của văn bản.
Văn bản thuộc thể loại phóng sự.
(Đây là đoạn trích trong phóng sự “Tôi kéo xe” của Tam Lang – báo Phong Hóa, 1932)
Câu 2. Văn bản ghi chép về sự việc gì?
Văn bản ghi chép trải nghiệm của tác giả khi cải trang thành người thất nghiệp để tham gia kéo xe, từ đó chứng kiến và cảm nhận trực tiếp nỗi cực nhọc, đau đớn và thân phận bị áp bức của người phu xe ở Hà Nội thời bấy giờ.
Câu 3. Biện pháp tu từ và tác dụng
"Ruột thì như vặn từ dưới rốn đưa lên, cổ thì nóng như cái ống gang, đưa hơi lửa ra không kịp." Biện pháp tu từ: so sánh (“ruột như vặn…”, “cổ như cái ống gang”).Tác dụng:Diễn tả cực kì sinh động cảm giác đau đớn, mệt mỏi đến kiệt sức của người kéo xe.Làm nổi bật sự khắc nghiệt và nặng nề của công việc phu xe.Gợi cho người đọc sự xót xa, cảm thương trước nỗi khổ của người lao động nghèo.
Câu 4. Chi tiết gây ấn tượng nhất? Vì sao?
Chi tiết gây ấn tượng nhất là hình ảnh tác giả “không phải là người nữa, chỉ là một cái… nồi sốt de”.Vì cách so sánh độc đáo, mạnh mẽ giúp người đọc cảm nhận rõ mức độ mệt mỏi đến tột cùng.Hình ảnh này phơi bày sự vắt kiệt sức của công việc phu kéo xe và thân phận rẻ rúng của họ trong xã hội thực dân nửa phong kiến.Chi tiết thể hiện cái nhìn nhân đạo và sự thấu hiểu của tác giả đối với người lao động nghèo.
Câu 5. Qua văn bản, tác giả thể hiện tình cảm, tư tưởng gì? Niềm xót thương sâu sắc đối với những người phu kéo xe nghèo khổ, phải lao động nặng nhọc, bị bóc lột, đánh đập, sống một cuộc đời cơ cực.Lên án xã hội bất công đã đẩy họ vào cảnh sống “chết non”Thể hiện thái độ trân trọng giá trị con người và mong muốn người đọc nhận ra nỗi bất hạnh của tầng lớp lao động thấp kém thời bấy giờ.
Câu 1. Xác định thể loại của văn bản.
Văn bản thuộc thể loại truyện ngắn (đoạn trích trong “Nhà nghèo” của Tô Hoài).
Câu 2. Chỉ ra phương thức biểu đạt chính của văn bản.
Tự sự là phương thức biểu đạt chính (kết hợp miêu tả và biểu cảm).
Câu 3. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ trong câu:
“Khi anh gặp chị, thì đôi bên đã là cảnh xế muộn chợ chiều cả rồi, cũng dư dãi mà lấy nhau tự nhiên.”
Câu văn sử dụng ẩn dụ (“cảnh xế muộn chợ chiều”) để chỉ tuổi tác đã muộn màng, không còn trẻ trung.
Tác dụng:
Gợi hình ảnh hiu hắt, tàn tạ của cuộc đời họ – những con người nghèo khổ, kém may mắn.
Khắc họa thân phận bé nhỏ và cuộc hôn nhân không phải lựa chọn lý tưởng, chỉ là sự “dư dãi”, “tự nhiên” vì đời đã quá muộn.
Tạo giọng văn chua xót, thấm đượm hiện thực.
Câu 4. Nội dung của văn bản này là gì?
Văn bản phản ánh cuộc sống cơ cực, túng thiếu và đầy bất hạnh của một gia đình nghèo: vợ chồng Duyện tàn tật – nghèo đói, con cái nheo nhóc, cả ngày chỉ lo miếng ăn. Đỉnh điểm là bi kịch cái Gái chết đuối khi đi bắt nhái để góp bữa cơm, qua đó tố cáo sự khắc nghiệt của đói nghèo và bày tỏ niềm thương cảm đối với những phận người thấp bé trong xã hội.
Câu 5. Em ấn tượng với chi tiết nào nhất? Vì sao?
Em ấn tượng nhất với chi tiết cái Gái chết vẫn ôm khư khư cái giỏ nhái.
Vì chi tiết này
Thể hiện thảm cảnh đói nghèo đến mức trẻ nhỏ phải lao lực, tự lo miếng ăn cho gia đình.
Tạo nên bi kịch xót xa tột cùng: đứa trẻ ngây thơ, yếu ớt chết khi đang làm việc như một người lớn.
Gợi lòng thương cảm sâu sắc đối với những số phận nghèo khổ và làm nổi bật giá trị nhân đạo của truyện.