Nguyễn Thị Kim Tuyền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Kim Tuyền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Thể thơ: Thơ tự do.

Câu 2. Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung: “Nắng và cát” – cái nóng gắt, cát phủ khắp. “Gió bão… mọc trắng mặt người” – bão lũ thường xuyên, dữ dội.

Câu 3. Hai câu thơ cho thấy: Miền Trung là vùng đất hẹp, “eo đất thắt đáy lưng ong”, nhỏ bé nhưng kiên cường. Con người nơi đây giàu tình nghĩa, chịu thương chịu khó, tấm lòng thuỷ chung như “đọng mật” – nghĩa là qua gian khó mà tình người càng ngọt ngào, ấm áp.

Câu 4. Tác dụng của thành ngữ “mồng tơi không kịp rớt”: Nhấn mạnh sự nghèo khó, thiếu thốn đến mức rau còn không đủ để rụng xuống. Gợi hình ảnh chân thực, sống động về đời sống cực khổ của người dân miền Trung. Làm giọng thơ mộc mạc, đậm chất dân gian.

Câu 5: Trong đoạn trích, tác giả thể hiện một tình cảm sâu nặng và chân thành đối với miền Trung. Đó là nỗi xót xa trước mảnh đất luôn chịu nhiều khắc nghiệt của thiên nhiên và đời sống thiếu thốn của con người nơi đây. Đồng thời, tác giả cũng bày tỏ sự trân trọng đối với vẻ đẹp tâm hồn người miền Trung: giàu tình nghĩa, thủy chung và kiên cường như “đọng mật” sau bao thử thách. Lời nhắn nhủ “Em gắng về, đừng để mẹ già mong” còn cho thấy nỗi nhớ thương da diết và sự gắn bó thiết tha của tác giả với mảnh đất quê hương ấy.


Câu 1: - Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm

Câu 2: - Các tác phẩm được gợi nhắc: Cô bé bán diêm, Nàng tiên cá

Câu 3: - Tạo không gian cổ tích, tăng chiều sâu lãng mạn, mộng mơ cho bài thơ. Gợi liên tưởng đến những nhân vật đẹp nhưng bi thương, từ đó làm nổi bật nỗi đau, sự mong manh và khát vọng yêu thương của nhân vật trữ tình. Giúp người đọc đồng cảm hơn với cảm xúc vừa thực vừa huyền ảo trong bài thơ.


Câu 4: - Làm nổi bật nỗi buồn sâu thẳm, vị mặn của biển như hòa trong vị mặn nước mắt của người con gái. Gợi liên tưởng đến tình yêu đau đớn nhưng chân thành, giàu cảm xúc. Tăng tính gợi cảm, tạo âm hưởng lãng mạn, man mác.


Câu 5: - Nhân vật trữ tình hiện lên với vẻ đẹp Yêu thương, bao dung, muốn ru “em” ngủ, xoa dịu nỗi đau. Thủy chung, tin vào tình yêu, dù “tuyết lạnh”, “bão tố”, “dang dở”, họ vẫn tin “que diêm cuối cùng sẽ cháy trọn tình yêu”. Lạc quan và nhân hậu, gửi gắm niềm tin rằng tình yêu dù mong manh vẫn lung linh trong đời.

Câu 1. Thể thơ: Thơ tự do.

Câu 2. Nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn với: Những cánh sẻ nâu (thiên nhiên tuổi thơ). Mẹ (người sinh thành, nuôi dưỡng). Trò chơi tuổi nhỏ (kí ức, văn hoá dân gian). Những dấu chân trần trên đường xa (những người lao động, những cuộc đời đã mở đường cho ta bước tiếp).

Câu 3. Công dụng của dấu ngoặc kép: Trích dẫn lại lời nói, câu hát, trò chơi dân gian “chuyền chuyền một…”, gợi lại âm thanh, không khí hồn nhiên của tuổi thơ. Tạo cảm giác chân thực và gợi hoài niệm.

Câu 4. Biện pháp tu từ: phép lặp cú pháp “Biết ơn…”:

- Tạo hình tượng nhịp điệu làm tăng tính sinh động hấp dẫn gợi hình gợi cảm cho bài thơ Nhấn mạnh mạch cảm xúc biết ơn liên tiếp, da diết của nhân vật trữ tình.Khắc sâu thông điệp: con người trưởng thành từ những điều bình dị nhất của cuộc sống.

Câu 5. Đoạn thơ nhắc nhở chúng ta rằng lòng biết ơn không chỉ dành cho những điều lớn lao mà còn bắt đầu từ những điều rất đỗi bình dị: tiếng chim, cọng rơm, trò chơi tuổi nhỏ, những bước chân trần của bao người đi trước. Mỗi ký ức, mỗi con người, mỗi dấu vết đời thường đều góp phần nuôi dưỡng tâm hồn và làm nên hành trình trưởng thành của ta. Khi biết trân trọng những gì mình được nhận — từ tình mẹ, tiếng Việt quê hương, đến những giá trị bình lặng của cuộc sống — ta sẽ sống đẹp hơn, nhân hậu hơn và hiểu rằng mình không bao giờ lớn lên một mình. Lòng biết ơn chính là cách để ta gắn bó với cội nguồn và sống có trách nhiệm với hiện tại.