Dương Quốc Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Quốc Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính của đoạn thơ là biểu cảm (trữ tình), kết hợp yếu tố miêu tả và tự sự.

Câu 2:

Đoạn thơ nhắc đến các tác phẩm nổi tiếng của Andersen như: Nàng tiên cá (hình ảnh “nàng tiên bé nhỏ”, “biển”, “sóng”, sự hi sinh trong tình yêu…) Cô bé bán diêm (hình ảnh “que diêm cuối cùng”, “đêm Andecxen”, cái kết buồn nhưng đẹp).

Câu 3:

Việc nhắc đến các truyện cổ Andersen có tác dụng: Tạo không gian cổ tích, giúp cảm xúc trong thơ trở nên lung linh, mơ mộng. Gợi biểu tượng về tình yêu đẹp nhưng buồn, đầy hi sinh như tình yêu của nàng tiên cá, làm nổi bật tâm trạng khắc khoải của nhân vật trữ tình. Tăng chiều sâu liên tưởng: đặt câu chuyện hiện tại vào thế giới cổ tích để nhấn mạnh vẻ đẹp nhân hậu, trong trẻo của “em”. Gợi nỗi day dứt, tiếc nuối về những điều dang dở trong tình yêu và cuộc sống.

Câu 4:

Biển mặn mòi như nước mắt của em”** So sánh biển với nước mắt làm nổi bật vị mặn của biển cũng như nỗi đau, nỗi buồn sâu thẳm của “em”. Gợi liên tưởng rằng: Biển không chỉ là không gian thiên nhiên mà còn mang tâm trạng con người, chất chứa nỗi nhớ, nỗi xót xa. Nước mắt của em mặn mòi như biển – nỗi buồn của em bao la, dữ dội, không thể cạn. Tạo nên sắc thái trữ tình sâu lắng, gắn thiên nhiên với cảm xúc, tăng giá trị biểu cảm của câu thơ.

Câu 5 :

Khổ thơ cuối thể hiện vẻ đẹp của nhân vật trữ tình qua nhiều góc độ: Vẻ đẹp của sự vỗ về, dịu dàng: “Thôi ngủ đi nào, đêm Andecxen…” → một giọng nói ấm áp, muốn che chở và xoa dịu nỗi đau của “em”. Niềm tin vào tình yêu, dù biết rằng nó có thể gắn với lạnh giá, bão tố, dang dở: → nhân vật trữ tình giàu lòng cảm thông, biết sẻ chia.

Câu​1: thơ tự do

Câu 2: ​​​​

Trên nắng và dưới cát” "Mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt" "Lúa con gái mà gầy còm úa đỏ" "Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ" → Tất cả đều gợi lên cái nắng gắt, đất đai cằn cỗi, thiên tai khắc nghiệt.

Câu 3:

Miền Trung nhỏ hẹp, khắc nghiệt nhưng đẹp đẽ, duyên dáng như "thắt đáy lưng ong”. Con người nơi đây giàu tình nghĩa, thủy chung, ngọt ngào, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn. “Tình người đọng mật” cho thấy vẻ đẹp tâm hồn, sự ấm áp bù đắp cho cái khắc nghiệt của thiên nhiên.

Câu 4:

Nhấn mạnh sự nghèo khó đến kiệt quệ, thiếu thốn của vùng đất miền Trung. Tạo sắc thái gần gũi, mộc mạc, mang âm hưởng dân gian. Gợi cảm xúc xót xa và đồng cảm cho người đọc.

Câu 5:

Nỗi xót thương, cảm thông sâu sắc trước thiên nhiên khắc nghiệt và đời sống khó khăn của miền Trung. Sự trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp của con người nơi đây - giàu tình nghĩa, chân thành, bền bỉ. Nỗi nhớ, sự gắn bó và mong mỏi trở về, thể hiện qua lời gọi "Em gắng về - Đừng để mẹ già mong".


Câu 1:tự do

Câu 2:

+thiên nhiên và quê hương :những cánh sẻ nâu ​, cọng rơm vàng ,cách diều,​sắc ​trời xanh

+mẹ người đã sinh thành ,nuôi dưỡng

Câu 3:đánh dấu lời nói trực tiếp hoặc lời thoại của nhân vật , giúp câu thơ ​trở nên sinh động​ và trực tiếp hơn


Câu 4:+tạo hình tượng nhịp điệu ​làm tăng tính sinh động hấp dẫn

+nhấn mạnh ý nghĩa tạo nhịp điệu làm tăng tính hài hòa​ cho câu văn ,làm tăng tính biểu cảm​,

Câu 5:

Đối với tôi, thông điệp có ý nghĩa nhất trong đoạn trích là lời nhắc nhở về lòng biết ơn đối với những điều bình dị nhưng đã âm thầm tạo nên mỗi con người. Bài thơ gợi ra nhiều hình ảnh thân thuộc – cánh sẻ nâu, cánh diều tuổi nhỏ, trò chơi dân gian, đôi chân trần lấm bùn, và đặc biệt là tình mẹ. Tất cả đều là những điều rất giản dị, đôi khi ta dễ quên mất, nhưng chính chúng đã nuôi dưỡng tâm hồn, ký ức và nhân cách ta. Điều làm thông điệp trở nên sâu sắc là sự nhận ra rằng giá trị của cuộc đời không chỉ nằm ở những điều lớn lao, mà nằm ở những ký ức nhỏ bé, những yêu thương âm thầm và những trải nghiệm mộc mạc đã in dấu trong mỗi bước ta đi.