Phan Tấn Phát
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:Phương thức biểu đạt chính:Biểu cảm.
Câu 2:Văn bản gợi nhắc lại những tác phẩm: Nàng Tiên Cá, Cô Bé Bán Diêm.
Câu 3:Tác dụng của việc gợi nhắc truyện:Tạo không gian cổ tích, lãng mạn cho bài thơ, làm nổi bật niềm tin vào tình yêu và sự day dứt, khát khao hạnh phúc của nhân vật trữ tình, tăng sức gợi cảm và liên tưởng nghệ thuật cho người đọc.
Câu 4:Biện pháp so sánh “biển mặn mòi như nước mắt của em”:Gợi liên kết giữa biển cả bao la và nổi buồn, nước mắt của người con gái.Làm nổi bật vẻ đẹp đa cảm, sâu nặng trong tình yêu.
Câu 5:Sự thủy chung, tin tưởng vào tình yêu dù đầy bão tố.Trái tim nhân hậu, ấm áp luôn nâng niu và chở che.Niềm hi vọng dù cuộc sống còn dang dở, vẫn tin que diêm cuối cùng sẽ cháy trọn tình yêu.
Câu 1.Thể thơ: Thơ tự do.
Câu 2.Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung:Trên nắng và dưới cát,Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ, Lúa con gái mà gầy còm úa đỏ
Câu 3.Hai dòng thơ thể hiện:Miền Trung có địa hình khắc nghiệt nhưng đẹp như “thắt đáy lưng ong”.Con người miền Trung chân chất, giàu nghĩa tình, tình yêu thương “đọng mật”.
Câu 4.Việc vận dụng thành ngữ “mồng tơi không kịp rớt” giúp:Diễn tả cụ thể, sinh động cảnh nghèo khó của miền Trung.Tạo sắc thái dân gian quen thuộc, tăng sức gợi hình, gợi cảm xúc thương xót.
Câu 5.Tình cảm tác giả dành cho miền Trung:Yêu thương sâu nặng, thấu hiểu nỗi vất vả của con người nơi đây.Tự hào, trân trọng vẻ đẹp và tình nghĩa của mảnh đất miền Trung.Gợi lời nhắn nhủ trở về, hướng về nguồn cội và gia đình.
Câu 1.Thể thơ: Thơ tự do.
Câu 2.Nhân vật trữ tình thể hiện lòng biết ơn đối với Những cánh sẻ nâu (thiên nhiên tuổi thơ), Mẹ (công sinh thành, dưỡng dục), Trò chơi tuổi nhỏ và tiếng Việt, Dấu chân tuổi thơ – những năm tháng đi học, cuộc đời đã nuôi dưỡng con người.
Câu 3.Dấu ngoặc kép dùng để nhấn mạnh và trích dẫn tên trò chơi dân gian (“chuyền chuyền một…”), gợi lại kỉ niệm tuổi thơ thân thuộc.
Câu 4.Phép lặp cú pháp “Biết ơn…” tạo nhịp điệu, nhấn mạnh mạch xúc cảm biết ơn sâu sắc; làm nổi bật sự trân trọng của nhân vật trữ tình với những gì gắn bó, hình thành nên con người.
Câu 5.Phải trân trọng và biết ơn những điều bình dị đã nuôi dưỡng ta lớn lên — từ thiên nhiên, gia đình, văn hóa đến những trải nghiệm tuổi thơ, bởi đó là nền tảng tạo nên mỗi con người.