Trương Quốc Việt
Giới thiệu về bản thân
Câu 2:
Grace Hopper đã từng nói: “Con tàu rất an toàn khi neo đậu ở cảng, nhưng người ta đóng tàu không phải vì mục đích đó”. Câu nói ấy đã trở thành "kim chỉ nam" cho em khi suy nghĩ về lựa chọn giữa lối sống an nhàn, ổn định hay sẵn sàng thay đổi, đón nhận thử thách để phát triển bản thân, nhất là trước cụm từ "Hội chứng Ếch luộc". "Hội chứng" này là ẩn dụ về sự "ru ngủ" của tiện nghi mang lại, nơi con người dần đánh mất đi ý chí và khát vọng sống vươn lên vì mải mê đắm chìm trong sự ổn định giả tạo đang có. Là một người trẻ, em từ chối sự an phận ấy để có thể sẵn sàng thay đổi môi trường sống và chấp nhận những thử thách của cuộc đời. Bởi lẽ, cuộc sống vốn là một dòng chảy thời gian không ngừng nghỉ, sự an ổn hôm nay sẽ chính là liều thuốc độc cho ngày mai và nếu cứ mãi thu mình trong vùng an toàn của bản thân, ta sẽ bỏ lỡ cơ hội trui rèn bản lĩnh, thử thách khả năng của bản thân và sẽ để tư duy "đông cứng", lạc hậu. Việc thay đổi môi trường sống không phải là chối bỏ hay chê trách quá khứ, mà đó chính là cách mà ta đặt mình vào "lò luyện" khắc nghiệt hơn để có thể tôi rèn nên ý chí "sắt thép" và khai phá tiềm năng ẩn sâu bên trong mỗi người. Đối với bản thân em, việc nỗ lực tìm tòi những cách giải quyết mới cho một bài toán cũ rích thay vì đi theo lối mòn tư duy cũng chính là một trong những cách mà em tự nhắc nhở bản thân không bao giờ được thỏa hiệp với sự an nhàn trong cuộc sống. Để không chờ đợi nước sôi rồi chết dần trong sự hối tiếc như con ếch kia, em chọn cách chủ động "nhảy" khỏi vùng an toàn, biến khó khăn thành đòn bẩy để kiến tạo nên một phiên bản rực rỡ và bản lĩnh hơn của chính mình.
Câu 1:
- Văn bản thuộc thể loại: Nhật kí.
Câu 2:
Những dấu hiệu của tính phi hư cấu được thể hiện qua văn bản:
- Thời gian rõ ràng, cụ thể: miền Nam, Huế, Sài Gòn, Trường Sơn.
- Sự kiện: Cuộc kháng chiến chống Mỹ.
- Con người: thằng Mỹ, anh Phúc, em bé miền Nam, anh Giải phóng quân, Phạm Tiến Duật, Triệu Bôn.
Câu 3:
- Biện pháp tu từ: Phép điệp ngữ từ "không".
- Tác dụng:
+ Giúp câu văn thêm sinh động, hấp dẫn, tạo nhịp điệu cho câu văn.
+ Nhấn mạnh nhân vật sẽ không bao giờ quên cảnh em bé miền Nam đập tay lên vũng máu.
+ Thể hiện thái độ căm phẫn, lòng căm thù giặc, những kẻ đã cướp nước, cướp đi cuộc sống và hạnh phúc của nhân dân Việt Nam.
Câu 4:
- Các phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản: Tự sự (kể lại cảnh làng xóm tiêu điều, bị dội bom tàn phá, cảnh em bé miền Nam đập tay lên vũng máu,...), miêu tả (sự tàn khốc và thiệt hại của chiến tranh: "Hố bom còn toác ra ở trên đồi", "làng xóm tiêu điều, bị tàn phá", "Anh Phúc bị bom tiện đứt cả chân tay, nằm trong chiếc quan tài đỏ",...) và biểu cảm ("Thằng Mỹ, nó là cái gì mà mơ hồ như thế?", "Không, suốt đời ta không quên", "khao khát nhất của ta - cái day dứt trong ta",...).
- Tác dụng của việc kết hợp các phương thức biểu đạt:
+ Giúp cho việc miêu tả lại sự kiện và nhân vật hiện lên cụ thể, sinh động: là những dòng nhật kí về sự tàn khốc của chiến tranh, suy tư trăn trở, căm thù giặc và khát vọng cống hiến.
+ Khắc hoạ khung cảnh tan thương và nỗi đau mà chiến tranh gây nên.
+ Qua đó, thể hiện thái độ căm thù giặc, đau đớn trước sự hy sinh của nhân dân.
Câu 5:
Qua đoạn trích, em cảm phục và vô cùng xúc động trước lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ thanh niên thời chiến chống Mỹ cứu nước. Chi tiết để lại ấn tượng mạnh mẽ đặc biệt với bản thân em chính là hình ảnh "cảnh em bé miền Nam đập tay lên vũng máu" thay vì được chạm vào "chậu nước trong mát" của một tuổi thơ hồn nhiên, nhí nhảnh. Sự tương phản đầy nghiệt ngã giữa nét thơ ngây của trẻ con và sự tàn bạo của bom đạn không chỉ tố cáo tội ác chiến tranh của kẻ thù mà còn là lời lí giải sâu sắc nhất cho động lực mạnh mẽ của chiến sĩ Nguyễn Văn Thạc nói riêng và nhân dân Việt Nam nói chung quyết tâm đánh đuổi kẻ thù. Từ nỗi đau ấy, em càng thấm thía cái giá đau đớn của độc lập để biết trân trọng hoà bình và cần phải ra sức học tập, rèn luyện đạo đức và yêu Tổ quốc nơi em sinh ra.