Trần Thị Thủy Tiên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thị Thủy Tiên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Nhà văn William từng nói rằng "Cơ hội như bình minh. Nếu bạn chờ đợi quá lâu, bạn sẽ bỏ lỡ nó." Nhận định này như lời cảnh tỉnh mạnh mẽ đối với "Hội chứng Ếch luộc" – trạng thái chìm đắm trong sự an nhàn, ổn định đến mức trì trệ của một số người trẻ hiện nay, mà không nhận ra rằng mình đang dần tụt hậu, đánh mất cơ hội phát triển bản thân. Trước lựa chọn giữa lối sống ổn định và việc sẵn sàng thay đổi để trưởng thành, em cho rằng người trẻ cần dũng cảm bước ra khỏi “vùng an toàn” của chính mình. Bởi lẽ, tuổi trẻ là quãng thời gian giàu năng lượng, khát vọng và khả năng thích nghi cao nhất. Nếu chỉ chấp nhận cuộc sống đều đều, không thử thách, con người dễ trở nên thụ động, đánh mất ý chí phấn đấu và hoài bão. Ngược lại, việc chủ động thay đổi môi trường sống, dám đối mặt với khó khăn giúp người trẻ rèn luyện bản lĩnh, tích lũy kinh nghiệm và khám phá năng lực tiềm ẩn của bản thân. Tuy nhiên, thay đổi không đồng nghĩa với liều lĩnh mù quáng, mà cần được cân nhắc trên cơ sở mục tiêu rõ ràng và tinh thần học hỏi. Thay vì an phận với "nước ấm", ta cần "nước lạnh" của thử thách để tôi luyện bản lĩnh, nâng cao giá trị và kiến tạo nên một tương lai vững chắc, không bị động trước bất cứ sự thay đổi nào. Bản thân em, em nhận thức rõ tầm quan trọng của việc phát triển bản thân, em luôn đặt ra mục tiêu rõ ràng và dốc sức thực hiện. Bên cạnh đó, em cũng cố gắng học tập, nâng cao kiến thức và rèn luyện đạo đức. khi dám bước khỏi vùng an toàn, bản thân sẽ nhận được thành quả xứng đáng. Như vậy, chỉ khi không ngừng vận động và phát triển, người trẻ mới có thể tránh được “hội chứng Ếch luộc” và sống một tuổi trẻ ý nghĩa, trọn vẹn.

Câu 1: Thể loại của văn bản là nhật kí.

Câu 2:

- Thời gian và địa điểm thực tế: thời gian cụ thể ngày 15/11/1971 trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

- Sự kiện có thật: bị ném 40 quả bom, làng xóm chìm trong tang tóc và bóng đêm, anh Phúc bị bom tiện đứt cả chân tay, ...

- Nhân vật có thật: chiến sĩ Nguyễn Văn Thạc, anh Phúc.

- Trải nghiệm và cảm xúc chân thật của người viết: cảm xúc của tác giả Nguyễn Văn Thạc "mình cảm thấy hơi mông lung trong việc nhìn nhận kẻ thù", "Đêm ấy, thật đau lòng", ...

Câu 3:

- Biện pháp tu từ điệp ngữ "ta không quên".

- Tác dụng:

+ Tạo nhịp điệu, giúp câu văn thêm sinh động hấp dẫn, gợi hình gợi cảm.

+ Khắc sâu hình ảnh em bé miền Nam đập tay lên vũng máu, nhấn mạnh sự tàn khốc của chiến tranh, sự tàn ác bạo ngược của quân Mỹ.

+ Thể hiện thái độ căm thù giặc, kiên quyết biến nỗi đau thành động lực chiến đấu của tác giả.

Câu 4:

- Văn bản kết hợp các phương thức biểu đạt: tự sự, miêu tả, biểu cảm, nghị luận.

- Hiệu quả: tăng tính chân thật, thuyết phục, gợi cảm xúc thấu hiểu và đồng , tạo sức lay động mạnh mẽ tới người đọc, giúp độc giả không chỉ tiếp cận sự kiện mà còn cả tâm hồn người lính, góp phần khơi dậy lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm và sự trân trọng biết ơn đối với thế hệ đi trước.

Câu 5:

Sau khi đọc đoạn trích, em cảm thấy xúc động sâu sắc và khâm phục và biết ơn tinh thần của thế hệ trẻ Việt Nam thời chiến. Đó là những tâm hồn trẻ nhưng đầy lí tưởng, nhận trách nhiệm cao cả bảo vệ quê hương. Qua những dòng nhật kí trên, chi tiết "Ta biết giấu mặt vào đâu, vào gấu quần hay gấu áo, khi đường Trường Sơn không có dấu chân ta? Khi cả cuộc đời ta chưa có cái niềm vui mãnh liệt của người chiến thắng, cắm cờ Tổ quốc trên cả nước thân yêu." khiến em ấn tượng sâu sắc nhất bởi nó thể hiện sự trăn trở của lí tưởng, về việc mình chưa được làm tròn nhiệm vụ cao cả nhất của người con trai đất Việt trong thời chiến. Qua đó tác giả thể hiện khát vọng dâng hiến mãnh liệt. Đối với Nguyễn Văn Thạc, sự bình yên lúc bấy giờ lại là một nỗi "lạc lõng" và "hổ thẹn" nếu chưa trực tiếp chiến đấu. Và cuối cùng đó tấm lòng yêu nước lớn lao, sẵn sàng đánh đổi tất cả, kể cả tuổi thanh xuân và máu xương, chỉ để có được "niềm vui mãnh liệt của người chiến thắng, cắm cờ Tổ quốc trên cả nước thân yêu." Đó là một lí tưởng sống và hi sinh cao cả.