Phạm Thế Dĩ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thế Dĩ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:Thể loại:Nhật ký

Câu 2: Tính phi hư cấu được thể hiện qua các mốc thời gian, địa điểm cụ thể:("15.11.1971", "ngày 29.2.1968", "đường Trường Sơn") ,các sự kiện có thật(Cái chết của anh Phúc, cảnh làng xóm tiêu điều, hình ảnh em bé miền Nam...),tên người thật (Phạm Tiến Duật, Triệu Bôn, Hồng Chính Hiền...)

Câu 3:Biện pháp tu từ: Điệp từ "không thể quên"

Giúp văn bản trở nên chân thực, mạch lạc, rõ ràng, tăng tính thuyết phục.

Nhấn mạnh sự ám ảnh, day dứt khôn nguôi của tác giả về những tội ác chiến tranh, về nỗi đau của người dân vô tội. Qua đó ta thấy rằng đây là một hình ảnh mang tính biểu tượng cao, thể hiện sự tàn khốc, phi nghĩa của chiến tranh. Đáng lẽ ra, tuổi thơ của em phải gắn liền với những điều trong sáng, tươi đẹp, nhưng chiến tranh đã cướp đi tất cả, thay vào đó là máu và nước mắt.

Câu 4:Tự sự: Giúp tái hiện lại những sự kiện, các hình ảnh chân thực của chiến tranh, tạo nên một bối cảnh sống động, cụ thể.

Trữ tình: Giúp bộc lộ những cảm xúc, suy tư sâu sắc của tác giả, tạo nên sự đồng cảm, thấu hiểu. Nghị luận: Giúp tác giả thể hiện quan điểm, lý tưởng của mình về chiến tranh, Tổ quốc, từ đó khơi gợi tinh thần yêu nước, ý chí chiến đấu.

Câu 5:Qua đoạn trích trên em cảm thấy vô cùng xúc động và tàn khốc. Chiến tranh đã gây ra những mất mát, đau thương không gì bù đắp được cho cả một dân tộc. Chi tiết để lại ấn tượng đặc biệt cho em là hình ảnh "em bé miền Nam đập tay lên vũng máu". Hình ảnh này khiến em nhận ra rằng, chiến tranh không chỉ là những trận đánh, những cuộc đấu tranh chính trị, mà còn là những nỗi đau, những mất mát của từng con người, từng gia đình. Nó nhắc nhở em về giá trị của hòa bình, về trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Câu 2:Mình nghĩ, tuổi trẻ là để trải nghiệm, để khám phá những giới hạn của bản thân. Đôi khi phải "xê dịch" một chút, thay đổi môi trường sống, thử thách mình với những điều mới mẻ thì mới biết mình có thể đi xa đến đâu. Tất nhiên, không phải lúc nào thay đổi cũng là tốt, nhưng nếu cứ mãi dậm chân tại chỗ thì làm sao mình biết được tiềm năng của mình lớn đến mức nào? Chọn an nhàn hay thay đổi, đó là một câu hỏi khó, nhưng với mình, mình sẽ chọn một cuộc sống "dám" hơn là "an".