Ngô Phương Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.
Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ, đang trực tiếp bày tỏ tình yêu thương, suy nghĩ và ước mong dành cho con.
Câu 3.
– Biện pháp tu từ nhân hoá thể hiện ở các từ ngữ: “cỏ thơm thảo”, “cỏ hát”.
– Tác dụng: làm cho hình ảnh cỏ trở nên sống động, có hồn như con người; qua đó thể hiện vẻ đẹp trong trẻo, tươi vui của sự sống và gián tiếp bộc lộ niềm tự hào, hạnh phúc dịu dàng của người mẹ khi nghĩ về con.
Câu 4.
Những dòng thơ cho thấy người mẹ mong con lớn lên một cách hồn nhiên, trong sáng, phát triển tự nhiên, khỏe mạnh và mang lại niềm vui, sức sống cho cuộc đời, cho “đất mẹ” hiền hòa.
Câu 5.
Để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử cao quý, em cần biết yêu thương, kính trọng và nghe lời mẹ. Em nên quan tâm, chia sẻ với mẹ từ những việc nhỏ trong cuộc sống hằng ngày. Cố gắng học tập tốt, sống tốt để mẹ yên lòng và tự hào. Khi mẹ mệt mỏi, em cần biết cảm thông, giúp đỡ mẹ. Quan trọng nhất là luôn trân trọng và biết ơn tình yêu bao la mà mẹ dành cho mình.
Câu 1.
Sau khi đọc bài thơ “Mùa cỏ nở hoa”, em cảm thấy lòng mình lắng lại với nhiều xúc động dịu dàng. Bài thơ không có những lời lẽ cầu kỳ nhưng lại gợi lên hình ảnh người mẹ vô cùng bao dung, âm thầm hi sinh vì con. Mẹ được ví như cánh đồng rộng lớn, còn con chỉ là những ngọn cỏ nhỏ bé, hồn nhiên lớn lên trong vòng tay yêu thương. Qua từng câu thơ, em cảm nhận rõ tình mẫu tử thiêng liêng, bền bỉ và sâu lắng như những mạch nước ngầm âm thầm nuôi dưỡng sự sống. Người mẹ không mong điều gì lớn lao, chỉ ước con được trưởng thành trong bình yên, trong sự chở che của mẹ. Bài thơ khiến em thêm trân trọng mẹ của mình, thấy rằng tình yêu của mẹ luôn ở bên, lặng lẽ nhưng vô cùng to lớn. Đọc xong, em tự nhủ phải sống tốt hơn, yêu thương và quan tâm mẹ nhiều hơn khi còn có thể.
Câu 2.
Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” đã khắc họa một cách sâu sắc vẻ đẹp thiêng liêng, bền bỉ của tình mẫu tử – thứ tình cảm cao quý luôn âm thầm nuôi dưỡng con người. Tuy nhiên, trong đời sống hiện nay, vẫn còn không ít người sống vô tâm, thờ ơ và không biết trân trọng công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Đây là một thực trạng đáng buồn và đáng suy ngẫm.
Cha mẹ là những người đã hi sinh cả tuổi trẻ, sức lực và hạnh phúc riêng để con cái được lớn lên trong yêu thương, đủ đầy. Thế nhưng, vì áp lực cuộc sống, vì mải mê chạy theo danh vọng, tiền bạc hay lối sống cá nhân, nhiều người dần quên đi việc quan tâm, chăm sóc cha mẹ. Có người xem sự hi sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên, thậm chí tỏ ra cáu gắt, lạnh nhạt, thiếu tôn trọng. Điều đó không chỉ làm tổn thương cha mẹ mà còn khiến các giá trị đạo đức truyền thống dần bị phai nhạt.
Nguyên nhân của lối sống vô tâm ấy xuất phát từ sự thiếu ý thức, thiếu giáo dục về lòng biết ơn, cũng như ảnh hưởng tiêu cực của lối sống thực dụng trong xã hội hiện đại. Khi con người quá đề cao cái tôi cá nhân, họ dễ quên đi những mối quan hệ thiêng liêng nhất của cuộc đời mình.
Mỗi người cần nhận thức rằng, cha mẹ không thể ở bên ta mãi mãi. Sự quan tâm, yêu thương dù nhỏ bé cũng là niềm hạnh phúc lớn lao đối với cha mẹ. Biết kính trọng, hiếu thảo và yêu thương cha mẹ không chỉ là bổn phận mà còn là thước đo nhân cách của mỗi con người. Trân trọng tình mẫu tử, phụ tử chính là cách để ta sống nhân văn và ý nghĩa hơn trong cuộc đời.
Câu 1.
Bài thơ “Đề đền Sầm Nghi Đống” được viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt Đường luật (mỗi bài 4 câu, mỗi câu 7 chữ).
Câu 2.-Trợ từ: kìa
-Từ tượng hình: cheo leo
Câu 3.-Các từ ngữ miêu tả thái độ của nữ sĩ: ghé mắt, trông ngang, kìa, đứng cheo leo, há bấy nhiêu.
-Nhận xét: Thái độ của Hồ Xuân Hương mang tính châm biếm, khinh miệt và mỉa mai sâu sắc. Nữ sĩ không tỏ ra kính cẩn trước ngôi đền thờ tướng giặc mà nhìn bằng con mắt coi thường, giễu cợt, qua đó thể hiện niềm tự hào dân tộc và thái độ phê phán kẻ xâm lược thất bại.
Câu 4.-Biện pháp tu từ:
+Đảo ngữ: “Ghé mắt trông ngang” – đảo trật tự cú pháp để nhấn mạnh cái nhìn hờ hững, thiếu tôn kính.
+Ẩn dụ gợi hình kết hợp từ tượng hình: “đứng cheo leo” vừa tả vị trí ngôi đền, vừa gợi sự nhỏ bé, lạc lõng, không xứng đáng.
-Tác dụng:
Các biện pháp tu từ giúp khắc họa rõ thái độ coi thường, chế giễu của tác giả đối với Sầm Nghi Đống; đồng thời làm nổi bật tư thế yếu ớt, đáng cười của kẻ thù xâm lược đã bị lịch sử phán xét.
Câu 5.
Qua bài thơ, Hồ Xuân Hương gửi gắm thông điệp về lòng tự hào dân tộc và tinh thần yêu nước sâu sắc, đồng thời bày tỏ thái độ khinh bỉ đối với kẻ xâm lược thất bại. Bài thơ cũng thể hiện bản lĩnh cá tính mạnh mẽ của người phụ nữ dám cất tiếng nói phê phán, đề cao giá trị dân tộc và khẳng định niềm tin vào chính nghĩa, vào sức mạnh của nhân dân Việt Nam.
Câu 1:
Bài thơ “Đề đền Sầm Nghi Đống” của Hồ Xuân Hương thể hiện rõ thái độ phê phán sâu sắc và tinh thần dân tộc mạnh mẽ của tác giả. Trước ngôi đền thờ một viên tướng nhà Thanh xâm lược nước ta rồi thắt cổ tự vẫn, nhà thơ bộc lộ sự mỉa mai, châm biếm cay độc. Hình ảnh ngôi đền hoang lạnh, hương khói mờ nhạt cho thấy sự vô nghĩa của việc thờ phụng kẻ bại trận, xâm lăng. Qua đó, Hồ Xuân Hương gián tiếp lên án tư tưởng tôn sùng giặc ngoại xâm và khẳng định lòng tự tôn dân tộc. Giọng thơ vừa bình thản vừa sắc sảo, thể hiện bản lĩnh cá tính mạnh mẽ của “Bà chúa thơ Nôm”. Bài thơ không chỉ là lời đề vịnh cảnh vật mà còn là tiếng nói yêu nước kín đáo, sâu cay, giàu giá trị tư tưởng.
Câu 2:
Trong bất cứ thời đại nào, xây dựng và bảo vệ đất nước cũng là trách nhiệm thiêng liêng của mỗi công dân. Từ nội dung văn bản ở phần Đọc hiểu, có thể thấy rằng tình yêu nước không chỉ là cảm xúc tự hào mà còn phải được thể hiện bằng hành động cụ thể, thiết thực trong đời sống hằng ngày.
Trước hết, xây dựng đất nước là góp phần làm cho quốc gia ngày càng giàu mạnh, văn minh. Trách nhiệm ấy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: học tập nghiêm túc, lao động chăm chỉ, sống có kỷ luật và tuân thủ pháp luật. Với học sinh, sinh viên, học tập tốt chính là cách thiết thực nhất để chuẩn bị tri thức, kỹ năng, trở thành nguồn nhân lực chất lượng cho tương lai. Với người lao động, làm việc tận tâm, sáng tạo, có trách nhiệm không chỉ giúp bản thân ổn định cuộc sống mà còn đóng góp vào sự phát triển chung của xã hội. Bên cạnh đó, mỗi người cần có ý thức bảo vệ môi trường, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, bởi đó cũng là nền tảng bền vững cho sự phát triển của đất nước.
Song song với xây dựng, bảo vệ đất nước cũng là nhiệm vụ không thể xem nhẹ. Trong thời bình, bảo vệ Tổ quốc không chỉ là cầm súng nơi biên cương mà còn là bảo vệ chủ quyền, an ninh quốc gia trên nhiều lĩnh vực: kinh tế, văn hóa, tư tưởng, không gian mạng. Mỗi công dân cần tỉnh táo trước những thông tin sai lệch, không tiếp tay cho các hành vi gây chia rẽ, làm tổn hại đến lợi ích chung của dân tộc. Đồng thời, việc tôn trọng pháp luật, đấu tranh với cái xấu, cái ác trong đời sống xã hội cũng chính là góp phần giữ gìn sự ổn định và bình yên cho đất nước.
Tuy nhiên, thực tế vẫn còn một số người sống thờ ơ, chỉ biết hưởng thụ mà quên đi trách nhiệm công dân. Lối sống ích kỷ, vô cảm ấy cần được phê phán và thay đổi. Mỗi người cần nhận thức rõ rằng sự phát triển và an toàn của đất nước gắn liền với tương lai của chính mình.
Tóm lại, xây dựng và bảo vệ đất nước không phải là nhiệm vụ của riêng ai mà là trách nhiệm chung của toàn dân. Khi mỗi người biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm và hành động vì lợi ích chung, đất nước sẽ ngày càng vững mạnh, xứng đáng với những hy sinh của các thế hệ đi trước.
Cuộc sống luôn có mặt phải mặt trái, có người tốt người xấu, cũng như có người sống có trách nhiệm, có người lại vô trách nhiệm. Vô trách nhiệm chính là việc mỗi con người trốn tránh trước lỗi lầm, những hành động chưa đúng của mình, không có ý thức, trách nhiệm trước công việc của bản thân. Vô trách nhiệm là một tính xấu mà mỗi chúng ta cần phải bài trừ. Người vô trách nhiệm thường không quan tâm, mặc kệ những công việc mà bản thân mình được giao, không hoàn thành đúng hạn công việc hoặc chất lượng công việc không được tốt; không dám nhìn nhận thực tế vào những lỗi lầm của mình. Họ cũng là người không biết giữ lời hứa, từ đó vô tình khiến cho lời nói của mình trở nên mất giá trị, ảnh hưởng đến uy tín của bản thân. Người vô trách nhiệm là những người khó có được sự tin tưởng, tín nhiệm từ người khác, ngay cả công việc bản thân cũng không có trách nhiệm hoàn thành thì khó có thể làm được việc lớn, khó có được thành công trong cuộc sống.Vô trách nhiệm là một tính xấu không mang lại lợi ích cho con người, ngược lại nó khiến cuộc sống của chúng ta không phát triển được, chính vì thế, chúng ta cần gạt bỏ thói vô trách nhiệm, sống có trách nhiệm với bản thân, với cuộc sống của mình cũng như có trách nhiệm với xã hội. Bên cạnh đó trong xã hội có nhiều người sống có trách nhiệm với bản thân, luôn nỗ lực vươn lên, sẵn sàng chịu trách nhiệm trước hành vi, lỗi lầm của mình, biết suy nghĩ cho cục diện,… những người này xứng đáng là tấm gương sáng để chúng ta học tập và noi theo. Mỗi chúng ta chỉ được sống một lần, hãy sống và trở thành một người tốt, có trách nhiệm và giúp ích cho xã hội, khiến cho đất nước phát triển bền vững, giàu đẹp.