Phan Thế Bảo Long
Giới thiệu về bản thân
Cuộc sống luôn có mặt phải mặt trái, có người tốt người xấu, cũng như có người sống có trách nhiệm, có người lại vô trách nhiệm. Vô trách nhiệm chính là việc mỗi con người trốn tránh trước lỗi lầm, những hành động chưa đúng của mình, không có ý thức, trách nhiệm trước công việc của bản thân. Vô trách nhiệm là một tính xấu mà mỗi chúng ta cần phải bài trừ. Người vô trách nhiệm thường không quan tâm, mặc kệ những công việc mà bản thân mình được giao, không hoàn thành đúng hạn công việc hoặc chất lượng công việc không được tốt; không dám nhìn nhận thực tế vào những lỗi lầm của mình. Họ cũng là người không biết giữ lời hứa, từ đó vô tình khiến cho lời nói của mình trở nên mất giá trị, ảnh hưởng đến uy tín của bản thân. Người vô trách nhiệm là những người khó có được sự tin tưởng, tín nhiệm từ người khác, ngay cả công việc bản thân cũng không có trách nhiệm hoàn thành thì khó có thể làm được việc lớn, khó có được thành công trong cuộc sống.Vô trách nhiệm là một tính xấu không mang lại lợi ích cho con người, ngược lại nó khiến cuộc sống của chúng ta không phát triển được, chính vì thế, chúng ta cần gạt bỏ thói vô trách nhiệm, sống có trách nhiệm với bản thân, với cuộc sống của mình cũng như có trách nhiệm với xã hội. Bên cạnh đó trong xã hội có nhiều người sống có trách nhiệm với bản thân, luôn nỗ lực vươn lên, sẵn sàng chịu trách nhiệm trước hành vi, lỗi lầm của mình, biết suy nghĩ cho cục diện,… những người này xứng đáng là tấm gương sáng để chúng ta học tập và noi theo. Mỗi chúng ta chỉ được sống một lần, hãy sống và trở thành một người tốt, có trách nhiệm và giúp ích cho xã hội, khiến cho đất nước phát triển bền vững, giàu đẹp.
Câu 1.
Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2.
Đối tượng trào phúng trong bài thơ là chính bản thân tác giả (nhà thơ Nguyễn Khuyến).
Câu 3.
- “Làng nhàng” có nghĩa là: tầm thường, không nổi bật, không xuất sắc.
- Từ này thể hiện thái độ tự trào, tự giễu, pha chút chua chát và buồn cười của tác giả khi nhìn lại chính cuộc đời mình.
Câu 4.
- Nghệ thuật trào phúng: sử dụng hình ảnh ẩn dụ, so sánh dân gian (cờ, bạc) để nói về sự thất bại, lỡ dở.
- Tác dụng: làm nổi bật tình cảnh bất lực, thua thiệt, không làm nên sự nghiệp, qua đó thể hiện giọng điệu châm biếm nhẹ nhàng mà sâu cay.
Câu 5.
Hai câu thơ thể hiện tâm trạng tự ngán ngẩm, tự cười mình của tác giả: dù thấy mình kém cỏi, không thành công thực sự, nhưng vẫn có danh hão, hư danh (bia đá, bảng vàng). Qua đó, Nguyễn Khuyến bộc lộ thái độ mỉa mai danh lợi, coi nhẹ công danh.
Câu 6.
Từ thông điệp bài thơ, giới trẻ ngày nay cần sống có lý tưởng, không chạy theo hư danh, nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức và bản lĩnh. Mỗi người cần cống hiến bằng những việc làm thiết thực để xây dựng và bảo vệ quê hương, đất nước, góp phần tạo nên giá trị thực sự cho bản thân và xã hội.
Câu 1
Bài thơ “Đề đền Sầm Nghi Đống” của Hồ Xuân Hương thể hiện rõ thái độ mỉa mai, châm biếm sâu cay của tác giả đối với kẻ xâm lược phương Bắc. Qua việc miêu tả ngôi đền thờ Sầm Nghi Đống – một viên tướng nhà Thanh bại trận, Hồ Xuân Hương đã bộc lộ niềm tự hào dân tộc và ý thức về chủ quyền đất nước. Hình ảnh ngôi đền hoang phế, lạnh lẽo cho thấy sự thất bại thảm hại của kẻ thù, đồng thời khẳng định chiến thắng vẻ vang của dân tộc ta. Giọng thơ vừa đanh thép, vừa hóm hỉnh đã làm nổi bật tinh thần yêu nước và lòng căm thù giặc sâu sắc. Qua bài thơ, tác giả không chỉ lên án kẻ xâm lược mà còn gửi gắm thông điệp về sức mạnh, ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam.
CÂU 2
Xây dựng và bảo vệ đất nước là trách nhiệm thiêng liêng của mỗi công dân, không phân biệt tuổi tác hay nghề nghiệp. Đất nước chỉ có thể phát triển bền vững khi mỗi người đều ý thức được vai trò và nghĩa vụ của mình đối với Tổ quốc.
Trước hết, trách nhiệm xây dựng đất nước thể hiện qua việc học tập và lao động nghiêm túc. Với học sinh, học tập tốt chính là cách thiết thực nhất để góp phần xây dựng tương lai đất nước. Việc trau dồi kiến thức, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng sẽ tạo nên nguồn nhân lực chất lượng cao cho xã hội. Với người lao động, làm việc chăm chỉ, sáng tạo, tuân thủ pháp luật chính là góp phần thúc đẩy sự phát triển kinh tế và ổn định xã hội.
Bên cạnh đó, bảo vệ đất nước không chỉ là nhiệm vụ của quân đội mà còn là trách nhiệm chung của toàn dân. Trong thời bình, bảo vệ Tổ quốc thể hiện qua việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, bảo vệ môi trường sống, đấu tranh với những hành vi sai trái làm tổn hại đến lợi ích quốc gia. Mỗi người cần nâng cao ý thức cảnh giác, không tiếp tay cho các hành vi vi phạm pháp luật hay làm ảnh hưởng đến hình ảnh đất nước.
Ngoài ra, lòng yêu nước còn được thể hiện qua những hành động nhỏ nhưng ý nghĩa như tôn trọng lịch sử, biết ơn các thế hệ cha anh đã hi sinh vì độc lập dân tộc, sẵn sàng giúp đỡ cộng đồng và sống có trách nhiệm với xã hội. Những việc làm tưởng chừng giản dị ấy lại góp phần tạo nên sức mạnh đoàn kết của dân tộc.
Tóm lại, xây dựng và bảo vệ đất nước là nhiệm vụ lâu dài, đòi hỏi sự chung tay của tất cả mọi người. Khi mỗi cá nhân sống có trách nhiệm, biết cống hiến và yêu thương Tổ quốc, đất nước sẽ ngày càng giàu mạnh và phát triển bền vững.
Câu 1
Văn bản kể về câu chuyện châm biếm thói giả dối của viên quan chỉ biết luồn cúi cấp trên và hách dịch với dân thường.
Câu 2
Từ “hách dịch” có nghĩa là thái độ hống hách, coi thường người khác, tỏ ra quyền uy và thích bắt nạt người yếu thế.
Câu 3
Câu nói của người thợ may thực chất mang ý châm biếm viên quan. Người thợ không thật sự hỏi để may áo cho vừa mà muốn mượn chuyện may áo để chỉ ra bộ mặt hai chiều của ông quan này: khi gặp cấp trên thì khom lưng, nhún nhường; còn khi gặp dân thì hống hách, coi thường. Cách nói khéo léo ấy vừa tế nhị vừa sắc bén, vạch trần sự đạo đức giả của viên quan nhưng vẫn giữ được phép tôn trọng bề ngoài.
Câu 4
Câu chuyện phê phán kiểu người nắm quyền lực nhưng thiếu đạo đức, sống giả tạo, đối xử không công bằng, luôn tìm cách nịnh bợ cấp trên và thô bạo với người dân. Đây là lớp người quan lại tha hóa, làm xấu đi bộ mặt xã hội.
Câu 5
Qua câu chuyện, ta có thể rút ra nhiều thông điệp có giá trị trong cuộc sống. Trước hết, mỗi người cần sống trung thực, thẳng thắn, không nên hành xử hai mặt hay thay đổi thái độ tùy theo địa vị của người khác. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, việc tôn trọng mọi người, đặc biệt là những người yếu thế, là điều cần thiết để giữ gìn nhân phẩm của chính mình. Câu chuyện cũng nhắc nhở rằng quyền lực đi kèm trách nhiệm; người có chức quyền phải biết dùng nó để giúp dân, chứ không được ức hiếp hay lợi dụng. Ngoài ra, chúng ta cần biết phê phán những hành vi giả dối, bất công để xây dựng một xã hội trong sạch và công bằng. Khi mỗi người đều biết cư xử tử tế, cuộc sống sẽ trở nên nhân văn và tốt đẹp hơn.