Trần Nguyễn Bảo An
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, Ban giám hiệu cùng Liên đội đã tổ chức cho chúng em một chuyến tham quan về nguồn tại Khu di tích lịch sử Ngã ba Đồng Lộc – mảnh đất thiêng liêng gắn liền với sự hi sinh anh dũng của mười cô gái thanh niên xung phong trong thời kì kháng chiến chống Mỹ. Khi nghe tin, cả lớp em ai cũng háo hức mong chờ. Suốt cả tuần, chúng em bàn tán rộn ràng, chuẩn bị trang phục, khăn quàng, mũ nón và cả những bó hoa tươi thắm để dâng lên tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ.
Sáng hôm ấy, bầu trời trong xanh, gió nhẹ thoảng qua mang theo hương hoa sớm tinh khôi. Từ rất sớm, em đã có mặt tại sân trường, lòng tràn đầy háo hức. Các thầy cô và học sinh tập trung ngay ngắn trước cổng trường. Khi chiếc xe khởi hành, tiếng cười nói vang lên khắp khoang xe. Ai cũng mang tâm trạng hân hoan. Thầy chủ nhiệm kể cho chúng em nghe nhiều câu chuyện lịch sử về Ngã ba Đồng Lộc, về những con người đã ngã xuống để giữ cho con đường huyết mạch nối liền hậu phương và tiền tuyến được thông suốt.
Hơn một tiếng sau, xe dừng bánh trước cổng khu di tích. Tất cả đều lặng người. Giữa khoảng trời xanh ngắt, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, hàng thông già rì rào như thì thầm kể lại những câu chuyện của quá khứ. Chúng em xếp hàng ngay ngắn, tay cầm hoa, bước chân nhẹ nhàng tiến vào khu tưởng niệm. Không khí trang nghiêm bao trùm khắp nơi. Khi làn khói hương nghi ngút bay lên, em bỗng thấy cổ họng nghẹn lại. Thầy hướng dẫn kể rằng, ngày 24 tháng 7 năm 1968, một quả bom rơi xuống đúng vị trí mười cô gái đang làm nhiệm vụ. Họ đã hi sinh, tuổi đời mới mười tám đôi mươi. Nghe đến đó, mắt ai cũng rưng rưng.
Em bước chậm đến từng ngôi mộ nhỏ nằm ngay hàng thẳng lối. Trên bia khắc rõ tên từng cô gái: Võ Thị Tần, Trần Thị Hường, Nguyễn Thị Nhỏ, Hà Thị Xuân... Những cái tên ấy giản dị mà thiêng liêng vô cùng. Em đặt bó hoa nhỏ xuống mộ, cúi đầu thật sâu. Trong giây phút ấy, em tưởng như thấy các cô vẫn đang mỉm cười, mái tóc thấm bụi đường, bàn tay chai sạn vì xẻ núi mở đường. Các cô đã ra đi khi tuổi xuân đang rực rỡ nhất, để lại cho chúng em cuộc sống hòa bình hôm nay.
Sau lễ dâng hương, lớp em cùng nhau dọn dẹp khuôn viên, quét lá, lau bia mộ, tưới hoa và nhặt rác quanh đài tưởng niệm. Dù công việc nhỏ nhưng ai cũng làm bằng tất cả tấm lòng thành kính. Thầy cô nói: “Làm sạch nơi đây cũng là cách thể hiện lòng biết ơn.” Câu nói ấy khiến em càng thêm trân trọng những phút giây hiện tại.
Buổi trưa, chúng em ngồi ăn cơm hộp dưới bóng cây cổ thụ. Không khí yên bình, gió nhẹ đưa mùi hương nhựa thông dìu dịu. Em và các bạn trò chuyện về những câu chuyện cảm động đã nghe, có bạn nghẹn ngào nói: “Các cô ấy thật dũng cảm, chúng mình phải cố gắng học giỏi để không phụ lòng họ.” Câu nói đơn giản nhưng khiến ai cũng suy nghĩ. Đến chiều, cả lớp tham quan thêm phòng trưng bày, nơi lưu giữ những hiện vật chiến tranh: chiếc mũ sắt méo mó, đôi dép cao su đã mòn, bức thư chưa kịp gửi về nhà... Em chạm nhẹ tay lên lớp kính, lòng thấy xót xa.
Trước khi ra về, thầy cô cho cả lớp đứng chụp một tấm ảnh kỉ niệm trước tượng đài mười cô gái. Trong bức ảnh, ai cũng nở nụ cười nhưng đôi mắt vẫn đượm chút xúc động và tự hào. Trên đường trở về, em ngồi lặng ngắm khung cảnh hai bên đường, trong đầu vẫn vang lên tiếng kể của thầy hướng dẫn, vẫn thấy rõ ngọn cờ đỏ tung bay trên nền trời xanh thẳm.
Chuyến đi ấy không chỉ là một buổi tham quan đơn thuần mà còn là một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, về sự hi sinh cao cả và ý nghĩa của hòa bình. Em nhận ra rằng, độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng máu xương, nước mắt của biết bao người con đất Việt. Chúng em – thế hệ học sinh hôm nay – thật may mắn khi được sống trong hòa bình, được học tập trong mái trường thân yêu.
Từ chuyến đi, em càng thấy rõ trách nhiệm của bản thân. Em tự hứa sẽ cố gắng học thật giỏi, sống chan hòa, biết yêu thương, giúp đỡ mọi người, góp phần nhỏ bé của mình vào việc xây dựng đất nước giàu đẹp hơn. Mai này, dù đi đâu, hình ảnh Ngã ba Đồng Lộc vẫn sẽ mãi ở trong tim em như một ngọn lửa thiêng nhắc nhở: phải sống sao cho xứng đáng với những con người đã hi sinh cho Tổ quốc.
Chuyến tham quan về nguồn hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm không thể nào quên trong cuộc đời học sinh của em. Mỗi khi nhớ lại, lòng em lại dâng lên niềm tự hào xen lẫn xúc động. Em hiểu rằng, yêu nước không chỉ là những điều lớn lao, mà bắt đầu từ chính sự cố gắng, chăm chỉ và lòng biết ơn trong cuộc sống hằng ngày.
Bài làm
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, Ban giám hiệu cùng Liên đội đã tổ chức cho chúng em một chuyến tham quan về nguồn tại Khu di tích lịch sử Ngã ba Đồng Lộc – mảnh đất thiêng liêng gắn liền với sự hi sinh anh dũng của mười cô gái thanh niên xung phong trong thời kì kháng chiến chống Mỹ. Khi nghe tin, cả lớp em ai cũng háo hức mong chờ. Suốt cả tuần, chúng em bàn tán rộn ràng, chuẩn bị trang phục, khăn quàng, mũ nón và cả những bó hoa tươi thắm để dâng lên tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ.
Sáng hôm ấy, bầu trời trong xanh, gió nhẹ thoảng qua mang theo hương hoa sớm tinh khôi. Từ rất sớm, em đã có mặt tại sân trường, lòng tràn đầy háo hức. Các thầy cô và học sinh tập trung ngay ngắn trước cổng trường. Khi chiếc xe khởi hành, tiếng cười nói vang lên khắp khoang xe. Ai cũng mang tâm trạng hân hoan. Thầy chủ nhiệm kể cho chúng em nghe nhiều câu chuyện lịch sử về Ngã ba Đồng Lộc, về những con người đã ngã xuống để giữ cho con đường huyết mạch nối liền hậu phương và tiền tuyến được thông suốt.
Hơn một tiếng sau, xe dừng bánh trước cổng khu di tích. Tất cả đều lặng người. Giữa khoảng trời xanh ngắt, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, hàng thông già rì rào như thì thầm kể lại những câu chuyện của quá khứ. Chúng em xếp hàng ngay ngắn, tay cầm hoa, bước chân nhẹ nhàng tiến vào khu tưởng niệm. Không khí trang nghiêm bao trùm khắp nơi. Khi làn khói hương nghi ngút bay lên, em bỗng thấy cổ họng nghẹn lại. Thầy hướng dẫn kể rằng, ngày 24 tháng 7 năm 1968, một quả bom rơi xuống đúng vị trí mười cô gái đang làm nhiệm vụ. Họ đã hi sinh, tuổi đời mới mười tám đôi mươi. Nghe đến đó, mắt ai cũng rưng rưng.
Em bước chậm đến từng ngôi mộ nhỏ nằm ngay hàng thẳng lối. Trên bia khắc rõ tên từng cô gái: Võ Thị Tần, Trần Thị Hường, Nguyễn Thị Nhỏ, Hà Thị Xuân... Những cái tên ấy giản dị mà thiêng liêng vô cùng. Em đặt bó hoa nhỏ xuống mộ, cúi đầu thật sâu. Trong giây phút ấy, em tưởng như thấy các cô vẫn đang mỉm cười, mái tóc thấm bụi đường, bàn tay chai sạn vì xẻ núi mở đường. Các cô đã ra đi khi tuổi xuân đang rực rỡ nhất, để lại cho chúng em cuộc sống hòa bình hôm nay.
Sau lễ dâng hương, lớp em cùng nhau dọn dẹp khuôn viên, quét lá, lau bia mộ, tưới hoa và nhặt rác quanh đài tưởng niệm. Dù công việc nhỏ nhưng ai cũng làm bằng tất cả tấm lòng thành kính. Thầy cô nói: “Làm sạch nơi đây cũng là cách thể hiện lòng biết ơn.” Câu nói ấy khiến em càng thêm trân trọng những phút giây hiện tại.
Buổi trưa, chúng em ngồi ăn cơm hộp dưới bóng cây cổ thụ. Không khí yên bình, gió nhẹ đưa mùi hương nhựa thông dìu dịu. Em và các bạn trò chuyện về những câu chuyện cảm động đã nghe, có bạn nghẹn ngào nói: “Các cô ấy thật dũng cảm, chúng mình phải cố gắng học giỏi để không phụ lòng họ.” Câu nói đơn giản nhưng khiến ai cũng suy nghĩ. Đến chiều, cả lớp tham quan thêm phòng trưng bày, nơi lưu giữ những hiện vật chiến tranh: chiếc mũ sắt méo mó, đôi dép cao su đã mòn, bức thư chưa kịp gửi về nhà... Em chạm nhẹ tay lên lớp kính, lòng thấy xót xa.
Trước khi ra về, thầy cô cho cả lớp đứng chụp một tấm ảnh kỉ niệm trước tượng đài mười cô gái. Trong bức ảnh, ai cũng nở nụ cười nhưng đôi mắt vẫn đượm chút xúc động và tự hào. Trên đường trở về, em ngồi lặng ngắm khung cảnh hai bên đường, trong đầu vẫn vang lên tiếng kể của thầy hướng dẫn, vẫn thấy rõ ngọn cờ đỏ tung bay trên nền trời xanh thẳm.
Chuyến đi ấy không chỉ là một buổi tham quan đơn thuần mà còn là một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, về sự hi sinh cao cả và ý nghĩa của hòa bình. Em nhận ra rằng, độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng máu xương, nước mắt của biết bao người con đất Việt. Chúng em – thế hệ học sinh hôm nay – thật may mắn khi được sống trong hòa bình, được học tập trong mái trường thân yêu.
Từ chuyến đi, em càng thấy rõ trách nhiệm của bản thân. Em tự hứa sẽ cố gắng học thật giỏi, sống chan hòa, biết yêu thương, giúp đỡ mọi người, góp phần nhỏ bé của mình vào việc xây dựng đất nước giàu đẹp hơn. Mai này, dù đi đâu, hình ảnh Ngã ba Đồng Lộc vẫn sẽ mãi ở trong tim em như một ngọn lửa thiêng nhắc nhở: phải sống sao cho xứng đáng với những con người đã hi sinh cho Tổ quốc.
Chuyến tham quan về nguồn hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm không thể nào quên trong cuộc đời học sinh của em. Mỗi khi nhớ lại, lòng em lại dâng lên niềm tự hào xen lẫn xúc động. Em hiểu rằng, yêu nước không chỉ là những điều lớn lao, mà bắt đầu từ chính sự cố gắng, chăm chỉ và lòng biết ơn trong cuộc sống hằng ngày.
Bài làm
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, Ban giám hiệu cùng Liên đội đã tổ chức cho chúng em một chuyến tham quan về nguồn tại Khu di tích lịch sử Ngã ba Đồng Lộc – mảnh đất thiêng liêng gắn liền với sự hi sinh anh dũng của mười cô gái thanh niên xung phong trong thời kì kháng chiến chống Mỹ. Khi nghe tin, cả lớp em ai cũng háo hức mong chờ. Suốt cả tuần, chúng em bàn tán rộn ràng, chuẩn bị trang phục, khăn quàng, mũ nón và cả những bó hoa tươi thắm để dâng lên tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ.
Sáng hôm ấy, bầu trời trong xanh, gió nhẹ thoảng qua mang theo hương hoa sớm tinh khôi. Từ rất sớm, em đã có mặt tại sân trường, lòng tràn đầy háo hức. Các thầy cô và học sinh tập trung ngay ngắn trước cổng trường. Khi chiếc xe khởi hành, tiếng cười nói vang lên khắp khoang xe. Ai cũng mang tâm trạng hân hoan. Thầy chủ nhiệm kể cho chúng em nghe nhiều câu chuyện lịch sử về Ngã ba Đồng Lộc, về những con người đã ngã xuống để giữ cho con đường huyết mạch nối liền hậu phương và tiền tuyến được thông suốt.
Hơn một tiếng sau, xe dừng bánh trước cổng khu di tích. Tất cả đều lặng người. Giữa khoảng trời xanh ngắt, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, hàng thông già rì rào như thì thầm kể lại những câu chuyện của quá khứ. Chúng em xếp hàng ngay ngắn, tay cầm hoa, bước chân nhẹ nhàng tiến vào khu tưởng niệm. Không khí trang nghiêm bao trùm khắp nơi. Khi làn khói hương nghi ngút bay lên, em bỗng thấy cổ họng nghẹn lại. Thầy hướng dẫn kể rằng, ngày 24 tháng 7 năm 1968, một quả bom rơi xuống đúng vị trí mười cô gái đang làm nhiệm vụ. Họ đã hi sinh, tuổi đời mới mười tám đôi mươi. Nghe đến đó, mắt ai cũng rưng rưng.
Em bước chậm đến từng ngôi mộ nhỏ nằm ngay hàng thẳng lối. Trên bia khắc rõ tên từng cô gái: Võ Thị Tần, Trần Thị Hường, Nguyễn Thị Nhỏ, Hà Thị Xuân... Những cái tên ấy giản dị mà thiêng liêng vô cùng. Em đặt bó hoa nhỏ xuống mộ, cúi đầu thật sâu. Trong giây phút ấy, em tưởng như thấy các cô vẫn đang mỉm cười, mái tóc thấm bụi đường, bàn tay chai sạn vì xẻ núi mở đường. Các cô đã ra đi khi tuổi xuân đang rực rỡ nhất, để lại cho chúng em cuộc sống hòa bình hôm nay.
Sau lễ dâng hương, lớp em cùng nhau dọn dẹp khuôn viên, quét lá, lau bia mộ, tưới hoa và nhặt rác quanh đài tưởng niệm. Dù công việc nhỏ nhưng ai cũng làm bằng tất cả tấm lòng thành kính. Thầy cô nói: “Làm sạch nơi đây cũng là cách thể hiện lòng biết ơn.” Câu nói ấy khiến em càng thêm trân trọng những phút giây hiện tại.
Buổi trưa, chúng em ngồi ăn cơm hộp dưới bóng cây cổ thụ. Không khí yên bình, gió nhẹ đưa mùi hương nhựa thông dìu dịu. Em và các bạn trò chuyện về những câu chuyện cảm động đã nghe, có bạn nghẹn ngào nói: “Các cô ấy thật dũng cảm, chúng mình phải cố gắng học giỏi để không phụ lòng họ.” Câu nói đơn giản nhưng khiến ai cũng suy nghĩ. Đến chiều, cả lớp tham quan thêm phòng trưng bày, nơi lưu giữ những hiện vật chiến tranh: chiếc mũ sắt méo mó, đôi dép cao su đã mòn, bức thư chưa kịp gửi về nhà... Em chạm nhẹ tay lên lớp kính, lòng thấy xót xa.
Trước khi ra về, thầy cô cho cả lớp đứng chụp một tấm ảnh kỉ niệm trước tượng đài mười cô gái. Trong bức ảnh, ai cũng nở nụ cười nhưng đôi mắt vẫn đượm chút xúc động và tự hào. Trên đường trở về, em ngồi lặng ngắm khung cảnh hai bên đường, trong đầu vẫn vang lên tiếng kể của thầy hướng dẫn, vẫn thấy rõ ngọn cờ đỏ tung bay trên nền trời xanh thẳm.
Chuyến đi ấy không chỉ là một buổi tham quan đơn thuần mà còn là một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, về sự hi sinh cao cả và ý nghĩa của hòa bình. Em nhận ra rằng, độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng máu xương, nước mắt của biết bao người con đất Việt. Chúng em – thế hệ học sinh hôm nay – thật may mắn khi được sống trong hòa bình, được học tập trong mái trường thân yêu.
Từ chuyến đi, em càng thấy rõ trách nhiệm của bản thân. Em tự hứa sẽ cố gắng học thật giỏi, sống chan hòa, biết yêu thương, giúp đỡ mọi người, góp phần nhỏ bé của mình vào việc xây dựng đất nước giàu đẹp hơn. Mai này, dù đi đâu, hình ảnh Ngã ba Đồng Lộc vẫn sẽ mãi ở trong tim em như một ngọn lửa thiêng nhắc nhở: phải sống sao cho xứng đáng với những con người đã hi sinh cho Tổ quốc.
Chuyến tham quan về nguồn hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm không thể nào quên trong cuộc đời học sinh của em. Mỗi khi nhớ lại, lòng em lại dâng lên niềm tự hào xen lẫn xúc động. Em hiểu rằng, yêu nước không chỉ là những điều lớn lao, mà bắt đầu từ chính sự cố gắng, chăm chỉ và lòng biết ơn trong cuộc sống hằng ngày.
Cho hình bình hành \(A B C D\). Kẻ \(A H \bot B D\), \(C K \bot B D\).
a)
- Vì \(A H \parallel C K\) (cùng vuông góc \(B D\)).
- Lại có \(A C \parallel H K\) (do đối đỉnh trên đường chéo).
→ \(A H C K\) là hình bình hành.
b)
- \(I\) trung điểm \(H K\).
- Sử dụng tính chất đường trung bình trong tam giác \(B I D\) → \(I B = I D\)
Cho hình bình hành \(A B C D\). Kẻ \(A H \bot B D\), \(C K \bot B D\).
a)
- Vì \(A H \parallel C K\) (cùng vuông góc \(B D\)).
- Lại có \(A C \parallel H K\) (do đối đỉnh trên đường chéo).
→ \(A H C K\) là hình bình hành.
b)
- \(I\) trung điểm \(H K\).
- Sử dụng tính chất đường trung bình trong tam giác \(B I D\) → \(I B = I D\)
Cho hình bình hành \(A B C D\). Kẻ \(A H \bot B D\), \(C K \bot B D\).
a)
- Vì \(A H \parallel C K\) (cùng vuông góc \(B D\)).
- Lại có \(A C \parallel H K\) (do đối đỉnh trên đường chéo).
→ \(A H C K\) là hình bình hành.
b)
- \(I\) trung điểm \(H K\).
- Sử dụng tính chất đường trung bình trong tam giác \(B I D\) → \(I B = I D\)
Cho hình bình hành \(A B C D\). Kẻ \(A H \bot B D\), \(C K \bot B D\).
a)
- Vì \(A H \parallel C K\) (cùng vuông góc \(B D\)).
- Lại có \(A C \parallel H K\) (do đối đỉnh trên đường chéo).
→ \(A H C K\) là hình bình hành.
b)
- \(I\) trung điểm \(H K\).
- Sử dụng tính chất đường trung bình trong tam giác \(B I D\) → \(I B = I D\)
Cho hình bình hành \(A B C D\). Kẻ \(A H \bot B D\), \(C K \bot B D\).
a)
- Vì \(A H \parallel C K\) (cùng vuông góc \(B D\)).
- Lại có \(A C \parallel H K\) (do đối đỉnh trên đường chéo).
→ \(A H C K\) là hình bình hành.
b)
- \(I\) trung điểm \(H K\).
- Sử dụng tính chất đường trung bình trong tam giác \(B I D\) → \(I B = I D\)
Cho hình bình hành \(A B C D\). Kẻ \(A H \bot B D\), \(C K \bot B D\).
a)
- Vì \(A H \parallel C K\) (cùng vuông góc \(B D\)).
- Lại có \(A C \parallel H K\) (do đối đỉnh trên đường chéo).
→ \(A H C K\) là hình bình hành.
b)
- \(I\) trung điểm \(H K\).
- Sử dụng tính chất đường trung bình trong tam giác \(B I D\) → \(I B = I D\)