Lê Thị Cẩm Vân
Giới thiệu về bản thân
Truyện ngắn “Trở về” của Thạch Lam là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách viết văn tinh tế và sâu lắng của ông. Đoạn trích nổi bật trong tác phẩm không chỉ thể hiện tâm trạng của nhân vật mà còn phản ánh những giá trị văn hóa và nhân văn sâu sắc.
Đầu tiên, chúng ta cần xem xét bối cảnh của nhân vật trong đoạn trích. Nhân vật chính, trở về từ nơi xa xôi, mang theo những nỗi niềm, kỷ niệm và những suy tư về quê hương. Trở về không đơn thuần là một hành trình vật lý, mà còn là một cuộc trở về với tâm hồn và cảm xúc. Qua đó, Thạch Lam đã khéo léo tái hiện những cảm giác hoài niệm, sự gắn bó với quê hương, và những ký ức đẹp đẽ về tuổi thơ.
Tiếp theo, trong đoạn trích, tác giả sử dụng nhiều biện pháp nghệ thuật như so sánh, ẩn dụ và miêu tả tinh tế để khắc họa tâm trạng của nhân vật. Những hình ảnh thiên nhiên như cánh đồng, dòng sông hay những con đường làng đều được miêu tả sống động, tạo nên một không gian gần gũi và thân thuộc. Điều này không chỉ làm nổi bật vẻ đẹp của quê hương mà còn làm nổi bật tâm trạng của nhân vật, khi anh cảm nhận được sự thay đổi của quê hương và của chính mình.
Hơn nữa, cảm xúc của nhân vật trong đoạn trích rất đa dạng và phong phú. Có sự vui mừng khi trở về, nhưng cũng có nỗi buồn khi nhận ra quê hương đã khác xưa. Sự đối lập này thể hiện rõ nét qua những dòng chữ của Thạch Lam, cho thấy sự trưởng thành của nhân vật và những thay đổi trong cuộc sống. Nhân vật đã phải đối mặt với thực tại, và từ đó, những suy tư về cuộc đời, về con người và giá trị của cuộc sống cũng được đề cập một cách sâu sắc.
Cuối cùng, đoạn trích trong “Trở về” không chỉ dừng lại ở việc miêu tả tâm trạng của nhân vật mà còn gợi mở những triết lý nhân sinh về cuộc sống. Qua những trải nghiệm của nhân vật, Thạch Lam đã gửi gắm thông điệp về sự trở về với bản thân, về việc trân trọng những giá trị văn hóa và truyền thống, cũng như việc chấp nhận những thay đổi trong cuộc sống.
Tóm lại, đoạn trích trong truyện ngắn “Trở về” của Thạch Lam là một tác phẩm nghệ thuật sâu sắc, phản ánh tâm trạng nhân vật và những giá trị nhân văn. Qua đó, Thạch Lam đã khéo léo kết nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa quê hương và con người, tạo nên một bức tranh sinh động về cuộc sống.
câu 1: bài thơ được viết theo thể thơ tự do
câu 2:
+ Người bộc lộ cảm xúc trong bài thơ chính là nhân vật "tôi" (người chiến sĩ).
- cuộc gặp giữa ai vs ai
+ Nhân vật "tôi" (người chiến sĩ): Đang trên đường đi hành quân, dừng chân ghé lại nhà dân trong một đêm lỡ đường, giá rét.
+ Mẹ con người nông dân (người dân địa phương): Cụ thể là bà mẹ và đứa con nhỏ. Dù gia đình còn nghèo, nhà cửa đơn sơ, nhưng họ đã đón tiếp người chiến sĩ bằng tất cả sự nồng hậu, cho anh ngủ nhờ trong ổ rơm ấm áp.
câu 3:
Biện Pháp Tu Từ nhân hóa "cọng rơm"-"xơ xác"," gầy gò"
tác dụng:
+giúp câu thơ trở nên sinh động,tăng sức gợi hình, gợi cảm.
+ thể hiện tấm lòng đồng cảm, xót xa của người viết đối với những vật nhỏ bé, bình dị nhưng đầy vất vả, mang lại hơi ấm cho con người.
+ nhấn mạnh dù " xơ xác, gầy gò" nhưng cọng rơm vẫn mang đến " hơi ấm" và " chăn đệm" làm nổi bật giá trị hữu ích của những điều nhưng tưởng chừng đơn sơ
+ thể hiện cái nhìn nhân văn, giàu cảm xúc của tác giả về cuộc sống và những điều bình dị xung quanh
câu 4:
hình ảnh "ổ rơm" xuất hiện trong bài thơ là sự giản dị, mộc mac , sự kết tinh của lao động
câu 5:
cảm hứng chủ đạo của bài thơ là sự ngợi ca tình mẫu tử lòng biết ơn và sự gắn kết chân thành giữa người vs người trong hoàn cảnh chiến tranh gian khổ
câu 6:
Bài thơ "Hơi ấm ổ rơm" đem lại cảm xúc bồi hồi về tình bà cháu thiêng liêng và bình dị. Qua hình ảnh ổ rơm khô nồng hậu, tác giả khéo léo khắc họa sự che chở, chắt chiu của người bà dành cho đứa cháu nhỏ. Đọc từng câu chữ, em cảm nhận được hơi ấm không chỉ đến từ rơm rạ mà còn từ trái tim yêu thương vô bờ bến. Bài thơ gợi nhắc kỷ niệm tuổi thơ êm đềm, nơi những thiếu thốn vật chất được khỏa lấp bằng sự chăm sóc ân cần. Tác phẩm như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về lòng biết ơn đối với cội nguồn và những