Nguyễn Thị Mỹ Duyên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:Bài thơ được viết theo thể thơ tự do
Câu 2:Nhân vật trữ tình("tôi" hoặc người kể chuyện)
Cuộc gặp gỡ giữa nhân vật trữ tình và người thân/người quen cũ
Câu 3: Biện pháp tu từ:so sánh
Tác dụng:
-Làm câu thơ trở nên sinh động,gợi hình,gợi cảm
-Nhấn mạnh sự ấm áp,gần gũi và mộc mạc của hương thơm/hơi ấm của những cọng rơm khô
- Thể hiện tình cảm gắn bó,trân trọng của tác giả đối với cảnh vật quê hương
Câu 4
Hình ảnh "ổ rơm" tượng trưng cho sự nghèo khó, bình dị nhưng lại chứa đựng hơi ấm tình người chân thành, giản dị.
Câu 5
Cảm hứng ngợi ca vẻ đẹp của tình người, sự gắn bó và trân trọng những kỷ niệm, những điều giản dị trong cuộc sống.
Câu 6
Bài thơ "Hơi ấm ổ rơm" mang đến cho em cảm giác ấm áp và bồi hồi sâu sắc. Hình ảnh "ổ rơm" bình dị được tác giả so sánh đầy sáng tạo với sự ấm áp của tình người đã chạm đến trái tim em. Bài thơ gợi nhắc em về ý nghĩa của sự trân trọng những điều nhỏ bé, giản dị và tình cảm chân thành trong cuộc sống, đặc biệt là sự chia sẻ và đùm bọc giữa con người. Em cảm thấy yêu thương hơn những con người lao động nghèo khó và trân trọng những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ.
Thạch Lam là một trong những cây bút tinh tế nhất của văn học hiện đại Việt Nam, người luôn dùng ngòi bút nhẹ nhàng của mình để lách sâu vào những ngõ ngách uẩn khúc của tâm hồn con người. Truyện ngắn "Trở về" là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy, nơi nhà văn không xây dựng những xung đột gay gắt mà tập trung vào sự biến đổi âm thầm nhưng đau đớn trong nhân cách. Qua đoạn trích miêu tả cuộc trở về quê của nhân vật Lãm, Thạch Lam đã gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh về sự tha hóa của con người trước sức mạnh của vật chất và phù hoa đô thị.
Ngay từ những dòng đầu, sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại đã hiện lên rõ rệt qua điểm nhìn của Lãm. Sau nhiều năm bôn ba nơi thành thị, có được địa vị và sự giàu sang, Lãm trở về làng với một tâm thế của người bề trên. Con đường làng, rặng tre, và mùi bùn đất ngai ngái vẫn vậy, nhưng trong mắt Lãm, chúng đã trở nên nhỏ bé, nghèo nàn và xa lạ. Sự thay đổi không nằm ở cảnh vật mà nằm ở chính nhãn quan của nhân vật. Lãm nhìn quê hương bằng con mắt của một kẻ "ngoại bang", một người khách lạ đầy kiêu hãnh trong bộ quần áo Tây sang trọng. Thạch Lam đã khéo léo chỉ ra rằng, khi con người ta quá mải mê theo đuổi những giá trị phù phiếm bên ngoài, họ dễ dàng đánh mất sợi dây liên kết thiêng liêng với nguồn cội.
Đỉnh điểm của sự xót xa nằm ở cuộc gặp gỡ giữa Lãm và mẹ mình. Hình ảnh người mẹ già nua, gầy gò, khắc khổ hiện lên đối lập hoàn toàn với vẻ bóng bẩy của đứa con trai. Đáng lẽ ra, sau bao năm xa cách, đó phải là một cuộc đoàn viên đẫm nước mắt của tình mẫu tử. Thế nhưng, cảm xúc chủ đạo của Lãm lại là sự "ngượng ngùng". Cái ngượng ngùng ấy thật đáng sợ; nó là biểu hiện của một sự tha hóa tâm hồn sâu sắc. Lãm sợ cái bẩn của quê hương, sợ sự quê mùa của mẹ làm ảnh hưởng đến cái vỏ bọc thượng lưu mà anh đã dày công xây dựng ở thành phố. Những lời hỏi han trở nên gượng gạo, vô hồn, giống như một nghĩa vụ phải hoàn thành hơn là sự quan tâm chân thành. Anh thấy mình cao sang hơn những người thân thuộc, nhưng thực chất, chính sự vô cảm ấy đã biến anh thành kẻ nghèo nàn nhất về mặt tâm hồn.
Bằng nghệ thuật miêu tả tâm lý sắc sảo, Thạch Lam không trực tiếp phê phán mà để độc giả tự cảm nhận nỗi đau qua từng cử chỉ nhỏ nhất của nhân vật. Lối văn trong trẻo, giàu hình ảnh và nhịp điệu khiến nỗi buồn trong "Trở về" mang một sức lan tỏa mãnh liệt. Tác phẩm không chỉ là câu chuyện của riêng Lãm mà còn là lời nhắc nhở chung cho mỗi chúng ta: Sự trở về đích thực không phải là quãng đường địa lý, mà là cuộc hành trình tìm lại bản ngã và lương tâm. Nếu một người trở về quê hương mà trái tim đã nguội lạnh, thì đó là một cuộc hành trình vô nghĩa. Đoạn trích khép lại nhưng dư vị của nó vẫn còn đọng lại mãi, khơi gợi trong lòng người đọc sự trân trọng đối với những giá trị bình dị, nguyên sơ của gia đình và nguồn cội trước khi chúng bị cuốn trôi bởi dòng đời hối hả.