Lê Kim Anh
Giới thiệu về bản thân
Truyện ngắn " Trở về" là một tác phẩm của Thạch Lam về những cuộc sống đời thường đầy ý nghĩa. Đoạn trích kể về cuộc gặp gỡ sau sáu năm xa cách giứa Tâm - một thanh niên đã thành đạt ở thành phố - và một người mẹ già nơi quê nghèo, qua đó bộc lộ sự đối lập gau gắt giữa tình mẩu tử thiêng liêng và lòng ham hư vinh, ích kỷ.
Mở đầu đoạn trích, khung cảnh quên hương hiện lên với vẻ tĩnh lặng, có phần xơ xác. Cái nhà cũ vẫn thế, mài gianh thì tồi tàn hơn, chỉ có lòng người thay đổi. Tâm bước vào căn nhà nơi mình đã sinh ra và lớn lên với một tâm thế lạ lẫm, xa lạ. Khi gặp lại mẹ, hình ảnh bà cụ " đã già đi nhiều", "vẫn mặc bộ áo cũ kỹ" khiến người đọc không khỏi xót xa. Đối lập với sự tiều tụy của người mẹ với thái độ của người con - Tâm. Câu chào hỏi " Vâng, chính tôi đây" nghe thật khô khan và xa cách, không có sự nồng ấm nào của một người con đi xa lâu ngày mới về nhà.
Xuyên suốt đoạn trích, tấm lòng của người mẹ được khắc họa vô cùng cảm động. Dù con trai vô tâm, suốt sáu năm không một lời hỏi thăm, bà vẫn không có một lời trách móc. Bà cụ "ứa nước mắt" vì mừng rỡ, âu yếm nhìn con, lo lắng hỏi han từ sức khỏe đến công việc. Thậm chí, bà còn kể về cô Trinh – người hàng xóm vẫn luôn nhắc đến Tâm – như một cách để níu giữ sợi dây liên kết giữa người con với quê hương. Lòng mẹ giống như mặt hồ yên ả, lúc nào cũng đầy ắp tình thương và sự vị tha dành cho đứa con mang tội lỗi. Ngược lại, nhân vật Tâm lại hiện lên với sự ích kỷ đến đáng trách. Anh ta đứng giữa căn nhà cũ mà cảm thấy "khó chịu", "nhún vai" thờ ơ trước những lời kể của mẹ. Tệ hơn nữa, Tâm coi việc về quê như một nghĩa vụ bắt buộc, chỉ muốn nhanh chóng rời đi để trở về với cuộc sống phồn hoa. Hành động lấy ra "bốn tấm giấy bạc 5 đồng" đưa cho mẹ một cách kiêu ngạo trước mặt cô Trinh là đỉnh điểm của sự vô tâm đối với người thân và người bạn của mình. Tâm tưởng rằng tiền bạc có thể thay thế được tình cảm, có thể bù đắp được sáu năm ròng rã của bà cụ phải sống trong cô đơn và nghèo khó. Sức hấp dẫn của đoạn trích không chỉ nằm ở nội dung mà còn ở nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật tài tình của Thạch Lam. Tác giả không dùng những lời lẽ đao to búa lớn mà chỉ qua những chi tiết nhỏ như tiếng guốc đi thong thả, cái nhìn khẩn khoản của người mẹ hay cái nhún vai của Tâm để lột tả sự khác biệt giữa hai thế giới: một bên là tình người chân chất, một bên là sự phù phiếm của thị thành. Đọc xong "Trở về", tôi cảm thấy vừa thương bà cụ, vừa giận nhân vật Tâm. Bài học về đạo làm con, về sự trân trọng cội nguồn và tình cảm gia đình hiện lên thật thấm thía. Đừng để sự hào nhoáng của vật chất làm mờ đi đôi mắt, để rồi khi nhận ra giá trị của tình thân thì có lẽ đã quá muộn màng.Câu 1: Thơ tự do
Câu 2: Nhân vật tôi
Câu 3:
-Biện pháp tu từ: So sánh và Nhân hóa
- so sánh: " Hơi ấm - Chăn đệm" ; nhân hóa: " cọng rơm xơi xác, gầy gò"
- Tác dụng:
+ Làm cho câu thơ sinh động, tăng sức gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt.
+ Nhấn mạnh sự đối lập giữa cái nghèo nàn, thiếu thốn vật chất và sự giàu có, nòng ấm của tình người
+ Qua đó thể hiện lòng biết ơn và sự trân trọng sâu sắc của tác giả dành cho tấm lòng của người mẹ.
Câu 4:
"Ổ rơm" là biểu tượng của sự nghèo khó nhưng nồng hậu.
Câu 5: Cảm hứng chủ đạo:
Sự biết ơn và ca ngợi tình mậu tử, tình quân dân
Câu 6:
Bài thơ " Hơi ấm ổ rơm" mang đến cho em cảm xúc thật ấm áp về tình người trong chiến tranh. Hình ảnh ngươi mẹ nghèo dù thiếu thốn vẫn tận tình chăm lo chỗ ngủ cho anh bộ đội khiến tôi rất cảm động. Hơi ấm từ ổ rơm không chỉ là hơi ấm vật lý mà còn là hơi ấm của lòng nhân ái, sự sẻ chia chân thành. Qua những vần thơ mộc mạc của Nguyến Duy, em càng thêm trân trọng những con người Việt Nam bình dị, giàu tình thương, tình người nơi đây. Đoạn thơ đã khơi gợi trong tôi lòng biết ơn sâu sắc đối với những thế hệ đi trước.