Ôn Thị Quỳnh Chi
Giới thiệu về bản thân
Bài làm:
Thạch Lam là cây bút tiêu biểu của nhóm tự lực Văn Đoàn, nhưng khác với cái lãng mạn thoát ly thường thấy, văn chương của ông luôn hướng về những con người bình dị với lòng trắc ẩn sâu xa. Truyện ngắn "trở về" là một văn bản nhạc buồn về sự tha hóa của con người trước sức mạnh của dân lợi. Đoạn trích tiêu biểu trong tác phẩm đã lột tả sắc nét tâm trạng của nhân vật tâm khi đối diện với quê hương và người mẹ già sau nhiều năm xa cách.
Mở đầu đoạn trích, Thạch Lam khéo léo khắc họa sự đối lập gay gắt giữa không gian thành thị hào nhoáng mà Tâm đang sống với vẻ tĩnh lặng, có phần hiu quạnh của làng quê. Tâm trở về không phải với tâm thế của một người con tìm lại cội nguồn, mà như một kẻ xa lạ mang theo cái nhìn kiêu kỳ của tầng lớp trung lưu mới nổi.
Tâm nhìn mẹ mình không phải bằng đôi mắt của tình thâm, mà bằng đôi mắt của một người thành phố đang quan sát một thực thể khắc khổ: Vẻ ngoài của mẹ: Gầy gò, quần áo rách rưới, bàn tay nứt nẻ. Thái độ của Tâm: Anh cảm thấy khó chịu trước sự nghèo khó đó. Tâm sợ cái nghèo của mẹ sẽ làm vấy bẩn cái vẻ sang trọng hiện tại của mình. Nỗi đau đớn nhất trong đoạn văn không nằm ở lời trách móc, mà nằm ở sự im lặng và những cử chỉ gượng gạo. Người mẹ, với lòng vị tha vô bờ bến, vẫn nhìn con bằng ánh mắt âu yếm, không mảy may nhận ra sự thay đổi trong lòng đứa con trai. Sự đối lập giữa tấm lòng bao dung của mẹ và sự ích kỷ, lạnh lùng của Tâm tạo nên một sức gợi cảm mạnh mẽ, khiến người đọc không khỏi xót xa.
Hình ảnh con đường quê trong đoạn trích không chỉ là lối đi vật lý mà còn là biểu tượng cho quá khứ mà Tâm đang cố tình chối bỏ. Khi bước đi trên con đường đó, Tâm cảm thấy "nặng nề". Cái nặng nề ấy không đến từ bùn đất, mà đến từ sự cắn rứt lương tâm chưa hoàn toàn mất hẳn, hoặc có lẽ là sự mệt mỏi khi phải đối diện với sự thật rằng mình đã trở thành một kẻ "mất gốc".
Ngôn ngữ của Thạch Lam trong đoạn trích này rất giàu chất thơ nhưng cũng đầy tính hiện thực. Ông không dùng những từ ngữ đao to búa lớn để phê phán. Thay vào đó, ông len lỏi vào từng cảm giác nhỏ nhặt: một mùi hương, một vệt nắng, một cái nhìn gượng gạo. Nhịp điệu: Chậm rãi, gợi buồn. Thủ pháp đối lập: Giữa quá khứ và hiện tại, giữa tình mẫu tử thiêng liêng và sự thực dụng của đồng tiền. Kết lại, đoạn trích trong "Trở về" là một lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng mà sâu sắc về sự băng hoại đạo đức trong xã hội giao thời. Qua nhân vật Tâm, Thạch Lam đã đặt ra một câu hỏi nhức nhối: Liệu khi con người đạt được sự vinh hiển về vật chất, họ có vô tình đánh mất đi cái "gốc" nhân bản và tình yêu thương chân thành nhất? Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng, quê hương và mẹ luôn là bến đỗ bình yên nhất, nhưng nó chỉ thực sự ý nghĩa đối với những ai biết trân trọng và giữ gìn sợi dây liên kết thiêng liêng ấy.
Bài làm:
Thạch Lam là cây bút tiêu biểu của nhóm tự lực Văn Đoàn, nhưng khác với cái lãng mạn thoát ly thường thấy, văn chương của ông luôn hướng về những con người bình dị với lòng trắc ẩn sâu xa. Truyện ngắn "trở về" là một văn bản nhạc buồn về sự tha hóa của con người trước sức mạnh của dân lợi. Đoạn trích tiêu biểu trong tác phẩm đã lột tả sắc nét tâm trạng của nhân vật tâm khi đối diện với quê hương và người mẹ già sau nhiều năm xa cách.
Mở đầu đoạn trích, Thạch Lam khéo léo khắc họa sự đối lập gay gắt giữa không gian thành thị hào nhoáng mà Tâm đang sống với vẻ tĩnh lặng, có phần hiu quạnh của làng quê. Tâm trở về không phải với tâm thế của một người con tìm lại cội nguồn, mà như một kẻ xa lạ mang theo cái nhìn kiêu kỳ của tầng lớp trung lưu mới nổi.
Tâm nhìn mẹ mình không phải bằng đôi mắt của tình thâm, mà bằng đôi mắt của một người thành phố đang quan sát một thực thể khắc khổ: Vẻ ngoài của mẹ: Gầy gò, quần áo rách rưới, bàn tay nứt nẻ. Thái độ của Tâm: Anh cảm thấy khó chịu trước sự nghèo khó đó. Tâm sợ cái nghèo của mẹ sẽ làm vấy bẩn cái vẻ sang trọng hiện tại của mình. Nỗi đau đớn nhất trong đoạn văn không nằm ở lời trách móc, mà nằm ở sự im lặng và những cử chỉ gượng gạo. Người mẹ, với lòng vị tha vô bờ bến, vẫn nhìn con bằng ánh mắt âu yếm, không mảy may nhận ra sự thay đổi trong lòng đứa con trai. Sự đối lập giữa tấm lòng bao dung của mẹ và sự ích kỷ, lạnh lùng của Tâm tạo nên một sức gợi cảm mạnh mẽ, khiến người đọc không khỏi xót xa.
Hình ảnh con đường quê trong đoạn trích không chỉ là lối đi vật lý mà còn là biểu tượng cho quá khứ mà Tâm đang cố tình chối bỏ. Khi bước đi trên con đường đó, Tâm cảm thấy "nặng nề". Cái nặng nề ấy không đến từ bùn đất, mà đến từ sự cắn rứt lương tâm chưa hoàn toàn mất hẳn, hoặc có lẽ là sự mệt mỏi khi phải đối diện với sự thật rằng mình đã trở thành một kẻ "mất gốc".
Ngôn ngữ của Thạch Lam trong đoạn trích này rất giàu chất thơ nhưng cũng đầy tính hiện thực. Ông không dùng những từ ngữ đao to búa lớn để phê phán. Thay vào đó, ông len lỏi vào từng cảm giác nhỏ nhặt: một mùi hương, một vệt nắng, một cái nhìn gượng gạo. Nhịp điệu: Chậm rãi, gợi buồn. Thủ pháp đối lập: Giữa quá khứ và hiện tại, giữa tình mẫu tử thiêng liêng và sự thực dụng của đồng tiền. Kết lại, đoạn trích trong "Trở về" là một lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng mà sâu sắc về sự băng hoại đạo đức trong xã hội giao thời. Qua nhân vật Tâm, Thạch Lam đã đặt ra một câu hỏi nhức nhối: Liệu khi con người đạt được sự vinh hiển về vật chất, họ có vô tình đánh mất đi cái "gốc" nhân bản và tình yêu thương chân thành nhất? Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng, quê hương và mẹ luôn là bến đỗ bình yên nhất, nhưng nó chỉ thực sự ý nghĩa đối với những ai biết trân trọng và giữ gìn sợi dây liên kết thiêng liêng ấy.