Nguyễn Lê Quỳnh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Lê Quỳnh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Thạch Lam là một cây bút tiêu biểu của nhóm Tự lực văn đoàn với phong cách văn chương nhẹ nhàng, tinh tế, luôn hướng về những kiếp người nghèo khổ với lòng trắc ẩn sâu xa. Truyện ngắn "Trở về" là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của ông, đặt ra vấn đề nhức nhối về sự vô cảm của con người trước tình thâm cốt nhục.

Đoạn trích về cảnh Tâm trở về nhà sau sáu năm xa cách đã lột tả thành công sự đối lập gay gắt giữa lòng mẹ bao la và sự bạc bẽo của đứa con thành đạt. Mở đầu đoạn trích, tác giả phác họa một khung cảnh quê nhà đầy trầm mặc: "bốn bề yên lặng", ngôi nhà "sụp thấp hơn", "mái gianh xơ xác". Những chi tiết này không chỉ gợi lên cái nghèo truyền kiếp của vùng quê mà còn là sự tàn phá của thời gian lên những gì thân thuộc nhất. Đối với Tâm, người giờ đây đã có địa vị ở thành phố, cảnh tượng ấy dường như trở nên xa lạ và khó chấp nhận. Anh bước vào gian nhà cũ – nơi mình từng lớn lên – nhưng với một tâm thế của một "người khách" hơn là một người con trở về. Điểm nhấn xúc động nhất của đoạn trích chính là hình ảnh người mẹ. Bà hiện lên qua "tiếng guốc thong và chậm hơn trước" và bộ áo "cũ kỹ như mấy năm về trước". Sự xuất hiện của bà là minh chứng cho một đời tần tảo, hy sinh tất cả để nuôi con ăn học thành người. Khi nhìn thấy con, bà "ứa nước mắt" – những giọt nước mắt của sự tủi thân, của nỗi nhớ nhung kìm nén suốt sáu năm trời và trên hết là niềm vui mừng khôn xiết.

Kết thúc đoạn trích, người đọc vẫn không khỏi xót xa trước hình ảnh người mẹ già và sự lạnh lẽo trong lòng đứa con. "Trở về" không chỉ là một chuyến đi thực tế của nhân vật Tâm, mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta về hành trình trở về với bản ngã, với tình yêu thương và sự tử tế trong tâm hồn.

Thạch Lam là một cây bút tiêu biểu của nhóm Tự lực văn đoàn với phong cách văn chương nhẹ nhàng, tinh tế, luôn hướng về những kiếp người nghèo khổ với lòng trắc ẩn sâu xa. Truyện ngắn "Trở về" là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của ông, đặt ra vấn đề nhức nhối về sự vô cảm của con người trước tình thâm cốt nhục.

Đoạn trích về cảnh Tâm trở về nhà sau sáu năm xa cách đã lột tả thành công sự đối lập gay gắt giữa lòng mẹ bao la và sự bạc bẽo của đứa con thành đạt. Mở đầu đoạn trích, tác giả phác họa một khung cảnh quê nhà đầy trầm mặc: "bốn bề yên lặng", ngôi nhà "sụp thấp hơn", "mái gianh xơ xác". Những chi tiết này không chỉ gợi lên cái nghèo truyền kiếp của vùng quê mà còn là sự tàn phá của thời gian lên những gì thân thuộc nhất. Đối với Tâm, người giờ đây đã có địa vị ở thành phố, cảnh tượng ấy dường như trở nên xa lạ và khó chấp nhận. Anh bước vào gian nhà cũ – nơi mình từng lớn lên – nhưng với một tâm thế của một "người khách" hơn là một người con trở về. Điểm nhấn xúc động nhất của đoạn trích chính là hình ảnh người mẹ. Bà hiện lên qua "tiếng guốc thong và chậm hơn trước" và bộ áo "cũ kỹ như mấy năm về trước". Sự xuất hiện của bà là minh chứng cho một đời tần tảo, hy sinh tất cả để nuôi con ăn học thành người. Khi nhìn thấy con, bà "ứa nước mắt" – những giọt nước mắt của sự tủi thân, của nỗi nhớ nhung kìm nén suốt sáu năm trời và trên hết là niềm vui mừng khôn xiết.

Kết thúc đoạn trích, người đọc vẫn không khỏi xót xa trước hình ảnh người mẹ già và sự lạnh lẽo trong lòng đứa con. "Trở về" không chỉ là một chuyến đi thực tế của nhân vật Tâm, mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta về hành trình trở về với bản ngã, với tình yêu thương và sự tử tế trong tâm hồn.