Nguyễn Xuân Doanh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong đoạn trích, tâm lý ông giáo Thứ diễn biến phức tạp, phản ánh sâu sắc nỗi đau của người trí thức nghèo. Ban đầu, Thứ rơi vào cảm giác hoang mang, bàng hoàng khi nhận ra cuộc đời mình cứ lặp lại quẩn quanh, tù túng: ngày nối ngày chỉ có cơm áo, nợ nần và trách nhiệm đè nặng. Càng nghĩ, Thứ càng thấy tương lai “sầm tối”, không lối thoát. Khi trở về quê, đối diện cảnh gia đình thiếu thốn, Thứ rơi vào day dứt và xót xa. Anh nhận ra mẹ, vợ, cha và các em đều sống trong cảnh đói khổ triền miên, phải nhường cho anh từng miếng ăn ít ỏi. Trong bữa cơm, sự đối lập giữa phần ăn “đặc biệt” của mình và phần ăn đạm bạc của gia đình khiến Thứ cảm thấy tội lỗi và nghẹn ngào, đến mức nước mắt ứa ra. Diễn biến tâm lý ấy cho thấy Thứ là người nhạy cảm, giàu tình thương, biết nghĩ cho người khác, có lòng tự trọng và nhân cách đẹp. Dù nghèo đói bủa vây, Thứ vẫn giữ được trái tim nhân hậu, nỗi trăn trở của một người trí thức chân chính trước hoàn cảnh nghiệt ngã của gia đình và xã hội.
Câu 2
Ngày nay, trong thời đại mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, con người ngày càng bị bao vây bởi vô số chuẩn mực về ngoại hình. Những khuôn mặt V-line, làn da hoàn hảo, đôi mắt to tròn, khuôn miệng cong,… dường như trở thành thước đo mặc định để đánh giá vẻ đẹp. Sự xuất hiện của các hiệu ứng chỉnh sửa trên Tiktok, đặc biệt là hiệu ứng AI làm “đẹp” khuôn mặt, càng khiến nhiều người chạy đua theo một hình mẫu không có thật. Trong bối cảnh ấy, thông điệp “Vẻ đẹp là không có chuẩn mực” của Dove trong chiến dịch “Turn your back” không chỉ gây ấn tượng mạnh mà còn mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc.
Trước hết, thông điệp này nhắc nhở chúng ta rằng mỗi con người đều sở hữu một vẻ đẹp riêng biệt, không ai giống ai. Vẻ đẹp không nằm trong vài chiếc “khuôn mẫu” mà mạng xã hội áp đặt. Một nụ cười mộc mạc, một vết tàn nhang, một dáng vẻ chưa hoàn hảo… cũng có thể tạo nên sức hút rất riêng. Nếu tất cả đều giống nhau theo chuẩn mực do AI vẽ ra, thế giới sẽ trở nên đơn điệu và giả tạo. Dove muốn mọi người quay lưng lại với những sản phẩm “tạo đẹp” ảo để quay về với giá trị thật của bản thân.Bên cạnh đó, thông điệp của Dove còn bảo vệ sức khỏe tinh thần của con người – đặc biệt là phụ nữ và giới trẻ. Khi phải nhìn vào hình ảnh đã được chỉnh sửa hoàn hảo, nhiều người vô thức sinh ra mặc cảm, tự ti, dằn vặt bản thân vì không đạt được “vẻ đẹp lý tưởng”. Điều ấy không chỉ làm tổn thương lòng tự trọng mà còn khiến con người đánh mất sự tự nhiên, tự do trong chính con người mình. Chiến dịch “Turn your back” giúp mỗi người hiểu rằng không ai cần phải trở nên giống người khác để được công nhận. Giá trị thật đến từ sự tự tin, chân thành và tôn trọng bản chất của mình.Hơn thế nữa, thông điệp này nhấn mạnh trách nhiệm cộng đồng trong việc xây dựng một môi trường mạng lành mạnh. Khi biết tôn trọng sự khác biệt và ngừng chạy theo “ảo ảnh hoàn hảo”, con người sẽ học cách yêu thương bản thân hơn, đồng thời giảm áp lực ngoại hình lên người khác. Đó cũng là cách giúp xã hội trở nên nhân văn, đa dạng và khoan dung hơn.
Tóm lại, thông điệp “Vẻ đẹp không có chuẩn mực” của Dove không chỉ phản ánh mong muốn giữ gìn vẻ đẹp chân thật của con người, mà còn khẳng định một giá trị quan trọng: Mỗi người đều đẹp theo cách của riêng mình. Trong thời đại mà cái đẹp dễ bị điều khiển bởi công nghệ và định kiến, việc dám sống thật, dám tự tin với bản thân chính là nét đẹp quý giá nhất. Chiến dịch của Dove vì thế không chỉ là quảng cáo, mà còn là lời nhắc nhở mạnh mẽ về sự tự do, tự tôn và niềm tin vào vẻ đẹp chân thực của con người.
câu 1:
Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba
người kể chuyện dùng “y”, “Thứ”
Câu 2:
Điểm nhìn: tuy được kể ở ngôi thứ ba, nhưng người kể đặt điểm nhìn vào nhân vật Thứ. Mọi sự việc, cảm xúc, suy nghĩ đều được nhìn qua ý thức và trải nghiệm của Thứ.
Tác dụng của điểm nhìn
Giúp khắc họa chân thực, sâu sắc những dằn vặt, lo toan, bi kịch tinh thần của Thứ.
Làm cho người đọc đồng cảm với nỗi khổ, nỗi day dứt của nhân vật.
Cho thấy cái nhìn từ bên trong của người trí thức nghèo, từ đó bộc lộ hiện thực xã hội đầy ngột ngạt, bế tắc.
Tăng tính chân thực và tạo chiều sâu tâm lý, vốn là đặc trưng nghệ thuật của Nam Cao.
Câu 3:
Nước mắt của Thứ ứa ra vì:
*Nỗi xót xa và thương cảm tột độ dành cho gia đình:
+)Bà, cha mẹ, vợ, các em, thậm chí cả đứa con nhỏ… đều phải nhịn đói, quen chịu cơ cực.
+)Cả nhà chỉ ăn một bữa để tiết kiệm, nhường phần cho Thứ – người “ít đáng được ăn nhất”.
*Cảm giác tội lỗi và bất lực:
+)Thứ thấy mình sống “như mơ ngủ”, không giúp được gì nhiều cho gia đình.
+)Anh cảm thấy có lỗi khi được ưu tiên phần ăn ngon, trong khi mọi người còn đói.
*Nỗi đau của người trí thức nghèo bị hiện thực bào mòn:
+)Những lý tưởng, hy vọng đẹp đẽ đều bị dập tắt bởi cái nghèo.
+)Anh thấm thía sự bất công: “kẻ không đáng hưởng lại được hưởng”.
*Tủi thân và tủi phận:
+)Nhìn bát cơm nguội và đĩa cá thừa – phần ăn “đặc biệt” mà cả nhà nhường – Thứ thấy mình thật đáng thương và tội nghiệp.
=> Vì vậy, cơm trở thành miếng cơm nghẹn lại, và nước mắt tự nhiên trào ra – một biểu hiện của nỗi đau và sự bất lực cùng cực.
Câu 4:
Thông qua nhân vật Thứ (ông giáo Thứ), Nam Cao phản ánh:
*Bi kịch của người trí thức nghèo sống trong xã hội thực dân – phong kiến:
+)Họ có học, có lý tưởng, có tâm hồn nhưng lại bị cái nghèo vùi dập, bóp nghẹt cả ước mơ và nhân phẩm.
*Hiện thực tăm tối, ngột ngạt của nông thôn và thị dân nghèo Việt Nam trước Cách mạng:
+)Đói khổ triền miên, thiếu ăn, thiếu mặc.
+)Luẩn quẩn, bế tắc, không lối thoát.
*Quá trình tha hóa tinh thần của con người dưới sức nặng cơm áo:
+)Từ người giàu lý tưởng → thành kẻ chỉ biết lo toan, sợ hãi, nhu nhược trước đời sống.
*Tấm lòng nhân đạo sâu sắc của Nam Cao:
+)Ông xót thương những con người bé nhỏ, tội nghiệp.
+)Trân trọng phẩm chất tốt đẹp của họ dù họ sống trong cảnh cùng cực.
=>Nhân vật Thứ trở thành hình tượng tiêu biểu cho toàn bộ tầng lớp trí thức nghèo thời đó: sống lương thiện, có hoài bão, nhưng bị hiện thực nghiệt ngã đẩy đến chỗ bế tắc.