Vũ Thu Vân
Giới thiệu về bản thân
Chuyến đi đáng nhớ nhất mà em từng tham gia là chuyến đi về thăm ngoại vào mùa hè năm ngoái . Đó không chỉ là một chuyến đi du lịch đơn giản , mà còn là hành trình đưa em về cội nguồn , nơi em được hoà mình vào thiên nhiên tươi đẹp và tìm lại những kí ức tuổi thơ êm đềm.
Mùa hè năm ấy, sau khi kết thúc một năm học căng thẳng , cả gia đình em lên đường về quê ngoại . Khác xa với sự ồn ào, náo nhiệt của thành phố , khủng cảnh làng quê hiện ra trước mắt em thật yên bình và giản dị . Con đường làng lát gạch đỏ uốn lượn quanh những hàng tre xanh mướt , những cánh đồng lúa trải dài tít tắp , nhuộm một màu vàng. Không khí trong lành , thoang thoảng hương lúa chín và mùi rơm rạ khô, khiến em cảm thấy khoái khoái và dễ chịu đến lạ thường.
Điều khiến em nhớ mãi là những buổi chiều cùng đám bạn trong xóm đi trăn trâu, thả diều trên đê. Những cách diều đủ màu sắc bắt lượn trên bầu trời xanh thẳm , tiếng cười nói giòn tan của lũ trẻ vàng vọng cả một làng quê . Khi hoàng hôn buông xuống , chúng em lại tụ tập ở saan đình, kể cho nhau nghe những câu chuyện cổ tích ly kì , hấp dẫn.
Những bữa cơm ở quê cũng là một kỉ niệm khó quên . Mâm cơm giản dị với những món ăn dân dã như cá kho chuối, canh cua , cà pháo... Nhưng lại đậm đà hương tình thân , tình quê. Cả nhà quây quần bên nhau, vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả , tiếng cười nói ấm cúng vàng vọng khắp giản nhà.
Chuyến đi về về quê ngoại cũng đã khép lại , nhưng những kỉ niệm về một mùa hè yên bình, về tình cảm gia đình ấm áp và tình bạn hồn nhiên, trong sáng thì vẫn mãi in sâu trong tâm trí em.
Câu thơ" Có bao người Huế không về nữa/ Gửi đá bên rừng chép chiến công", gợi lên trong lòng người đọc niềm xúc động sâu sắc về sự hi sinh cao cả của những người con xứ Huế anh dũng đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc. Họ đã dâng hiến cả tuổi thanh xuân và xương máu của mình , biến những ngọn đồi , cách rừng thành bia đá ghi lại chiến công lấy lừng. Sự hi sinh ấy không chỉ là nỗi mất mát mà còn là bản hùng ca bị tráng . Là thế hệ trẻ hôm nay , chúng ta cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc giữ gìn và phát huy truyền thống đó. Bằng cách nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức , sống có ích và ý nghĩa , chúng ta sẽ góp phần xây dựng một đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh . Đó chính là cách tốt nhất để trị ân những chiến sĩ đã hi sinh .
Câu thơ" Có bao người Huế không về nữa/ Gửi đá bên rừng chép chiến công", gợi lên trong lòng người đọc niềm xúc động sâu sắc về sự hi sinh cao cả của những người con xứ Huế anh dũng đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc. Họ đã dâng hiến cả tuổi thanh xuân và xương máu của mình , biến những ngọn đồi , cách rừng thành bia đá ghi lại chiến công lấy lừng. Sự hi sinh ấy không chỉ là nỗi mất mát mà còn là bản hùng ca bị tráng . Là thế hệ trẻ hôm nay , chúng ta cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc giữ gìn và phát huy truyền thống đó. Bằng cách nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức , sống có ích và ý nghĩa , chúng ta sẽ góp phần xây dựng một đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh . Đó chính là cách tốt nhất để trị ân những chiến sĩ đã hi sinh .