Trương Thị Oanh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Viết đoạn văn về việc con người nên biết yêu thương vạn vật
Yêu thương vạn vật là một trong những giá trị đạo đức quan trọng, thể hiện tình yêu, sự trân trọng của con người đối với thế giới xung quanh. Vạn vật từ cây cối, động vật cho đến thiên nhiên đêu có đời sống và đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì sự cân bằng sinh thái. Biết yêu thương vạn vật không chỉ giúp con người trở nên nhân ái, mà còn bảo vệ hành tinh khỏi sự tàn phá và suy thoái. Thực tế, rất nhiều tâm gương điển hình như Jane Goodall - nhà bảo vệ linh trưởng hay Wangari Maathai - người sáng lập phong trào "Hàng triệu cây xanh" đã chứng minh rằng tình yêu với vạn vật có thể thay đổi thế giới tốt đẹp hơn. Người biết yêu thương vạn vật sẽ sống chan hoà, hạnh phúc và nhận được nhiều giá trị tốt đẹp từ cuộc đời. Vì vậy, hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ như bảo vệ cây xanh, chăm sóc thú cưng và trân trọng những gì tự nhiên ban tặng.
Câu 2: Phân tích sự biến đổi của quê hương trước và sau chiến tranh trong "Bên kia sông Đuống"
Bài thơ "Bên kia sông Đuống" của Hoàng Công Chân là một bức tranh tương phản rõ nét về quê hương trước và sau chiến tranh.
Trước chiến tranh, quê hương hiện lên với những hình ảnh thanh bình, giàu bản sắc dân tộc: "Quê hương ta lúa nếp thơm nồng / Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong". Những cánh đồng lúa chín thơm, những bức tranh Đông Hồ đậm đà văn hóa dân tộc, đều gợi nên sự đồng điệu và sung túc.
Tuy nhiên, khi chiến tranh ập đến, quê hương bị tàn phá, mất mát này sinh: "Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn / Ruộng ta khô / Nhà ta cháy". Hình ảnh đấy ám ảnh với "chó ngộ một đàn", "lưỡi dài lê sắc máu" gợi ý bốn phương bình động và nỗi tang thương.
Những hình ảnh "mẹ con đàn lợn âm dương chia lìa trăm ngả", "Đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã, bây giờ tan tác về đâu?" càng tăng thêm nỗi xót xa về một quê hương tan hoang, chia cắt.
Qua sự tương phản giữa quê hương trước và sau chiến tranh, nhà thơ Hoàng Công Chân đã tạo nên bức tranh sinh động và đầy xót xa, gợi lên tình yêu quê hương sâu đậm và lòng căm thù giặc sâu sắc.
Câu 1 (0.5 điểm):
- Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận
Câu 2 (0.5 điểm):
- Nội dung chính của văn bản:
Văn bản nhắc nhở con người về sự vô tâm, thô bạo trong cách đối xử với thiên nhiên và cuộc sống xung quanh. Qua đó, tác giả đề cao sự trân trọng, nâng niu và nhắc nhở mỗi người cần có ý thức bảo vệ, yêu thương thế giới mình đang sống.
Câu 3 (1.0 điểm):
- Biện pháp tu từ trong đoạn (7): Liệt kê
- Dẫn chứng: "Mặt đất ngàn đời quen tha thứ. Đại dương bao la quen độ lượng. Cánh rừng mênh mông quen trầm mặc. Những dòng sông quen chảy xuôi. Những hồ đầm quen nín lặng..."
- Tác dụng:
- Nhấn mạnh sự bao dung, nhẫn nhịn của thiên nhiên trước những tổn thương mà con người vô tình hoặc cố ý gây ra.
- Khơi gợi ý thức trách nhiệm của con người, giúp ta nhận ra mình không thể mãi vô tâm mà cần sống có trách nhiệm hơn với môi trường.
Câu 4 (1.0 điểm):
- Giải thích câu: "Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm":
- Tác giả dùng hình ảnh "bàn chân bị gai đâm" để nhắc nhở con người về sự vô tâm và thờ ơ trước những tổn thương mà mình gây ra cho thế giới xung quanh.
- Khi bị gai đâm, ta sẽ cảm thấy đau đớn – cũng giống như thiên nhiên và những người xung quanh khi bị ta làm tổn thương.
- Vì vậy, đôi khi cần trải qua đau đớn để biết trân trọng, thấu hiểu, và sống trách nhiệm hơn với cuộc đời.
Câu 5 (1.0 điểm):
- Bài học ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản:
- Hãy biết trân trọng thiên nhiên và con người xung quanh.
- Lý do: Vì mọi vật đều có cảm xúc, và chính sự vô tâm của con người đã vô tình làm tổn thương thế giới này. Nếu chúng ta biết yêu thương, nâng niu từng điều nhỏ bé, cuộc sống sẽ trở nên ý nghĩa và tốt đẹp hơn.