Đào Hải Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Hải Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
a) Thiên nhiên vùng này khắc nghiệt và thường xuyên xảy ra thiên tai, gây thiệt hại lớn vì:
  • Bão và áp thấp nhiệt đới: Đây là vùng chịu ảnh hưởng của bão nhiều nhất cả nước. Bão lớn gây đổ nát nhà cửa, hư hại tàu thuyền và cơ sở hạ tầng ven biển.
  • Lũ lụt, lũ quét: Do địa hình hẹp ngang, dốc, sông ngắn nên nước dâng rất nhanh vào mùa mưa, gây ngập lụt diện rộng, cuốn trôi hoa màu và gia súc.
  • Hạn hán kéo dài: Mùa khô thiếu nước nghiêm trọng, dẫn đến tình trạng đất đai nứt nẻ, thiếu nước sinh hoạt và nước tưới cho nông nghiệp.
  • Hiện tượng cát bay, cát lấn: Gió biển đẩy cát vào sâu trong đất liền, làm mất đất canh tác và lấp kín các khu dân cư ven biển.
  • Xâm nhập mặn: Nước biển lấn sâu vào các dòng sông vào mùa khô, làm ảnh hưởng đến nguồn nước ngọt và sản xuất nông nghiệp.
b) Để giảm thiểu thiệt hại, người dân và chính quyền cần thực hiện các biện pháp sau:
  • Trồng và bảo vệ rừng: Đặc biệt là rừng phòng hộ ven biển (để chắn gió, cát) và rừng đầu nguồn (để điều tiết nước, giảm lũ).
  • Xây dựng hệ thống thủy lợi: Đắp đê ngăn mặn, xây dựng các hồ chứa nước để điều tiết lũ mùa mưa và dự trữ nước cho mùa khô.
  • Nâng cao công tác dự báo: Theo dõi sát sao diễn biến thời tiết để thông báo kịp thời cho tàu thuyền và người dân sơ tán khi có bão, lũ.
  • Kiên cố hóa nhà cửa, công trình: Xây dựng các khu tái định cư an toàn, nhà tránh bão lũ cho người dân vùng xung yếu.
  • Chuyển đổi cơ cấu cây trồng, vật nuôi: Lựa chọn các loại cây, con giống chịu được hạn, mặn và phù hợp với lịch trình tránh thiên tai tại địa phương.
Địa đạo Củ Chi là một kỳ tích về nghệ thuật quân sự độc đáo, nằm ở cửa ngõ Tây Bắc của Thành phố Hồ Chí Minh. Dưới đây là những nét chính về vị trí và cấu trúc của di tích này: 1. Vị trí địa lý
  • Địa điểm: Thuộc huyện Củ Chi, TP. Hồ Chí Minh, cách trung tâm thành phố khoảng 70km.
  • Hai cụm di tích chính:
    • Địa đạo Bến Dược: Căn cứ của Khu ủy và Bộ Tư lệnh Quân khu Sài Gòn - Gia Định.
    • Địa đạo Bến Đình: Căn cứ của Huyện ủy Củ Chi.
  • Địa hình đặc trưng: Được đào trên vùng đất "đất sét pha đá gan gà" cực kỳ bền chắc, có khả năng chịu được trọng tải lớn và sức công phá của các loại bom đạn thông thường.
2. Cấu trúc của địa đạo Địa đạo Củ Chi được ví như một "thành phố dưới lòng đất" với hệ thống đường hầm chằng chịt, đa năng:
  • Chiều dài và chiều sâu: Tổng chiều dài các đường hầm lên tới hơn 250 km. Hệ thống gồm 3 tầng sâu khác nhau:
    • Tầng 1: Cách mặt đất khoảng 3m (chịu được xe tăng, pháo binh).
    • Tầng 2: Cách mặt đất khoảng 6m (chịu được bom cỡ nhỏ).
    • Tầng 3: Sâu từ 8m - 12m (tầng an toàn nhất).
  • Hệ thống đường hầm: Đường hầm hẹp, chỉ vừa một người đi lom khom. Giữa các tầng có các nắp hầm bí mật để ngăn địch hoặc chống hơi độc.
  • Các công trình chức năng: Trong địa đạo không chỉ có hầm trú ẩn mà còn có:
    • Phòng họp, phòng ngủ, nhà bếp (với bếp Hoàng Cầm không khói).
    • Bệnh xá, xưởng sản xuất vũ khí.
    • Hầm chứa lương thực, giếng nước.
  • Hệ thống thông hơi: Các lỗ thông hơi được ngụy trang khéo léo thành các ụ mối hoặc bụi cây trên mặt đất để cung cấp oxy cho người bên dưới.
  • Cửa hầm: Rất nhỏ gọn và được ngụy trang cực kỳ kín đáo, rất khó phát hiện bằng mắt thường.


một số nét chính về Lễ hội Cồng chiêng Tây Nguyên.

  1. Chủ thể văn hóa: Do cộng đồng các dân tộc thiểu số Tây Nguyên (Ê Đê, Gia Rai, Ba Na, Xơ Đăng, M'Nông, K'Ho...) thực hiện [1, 2].
  2. Địa bàn tổ chức: Diễn ra luân phiên tại 5 tỉnh: Đắk Lắk, Gia Lai, Kon Tum, Đắk Nông và Lâm Đồng [1, 3].
  3. Danh hiệu quốc tế: Được UNESCO công nhận là Kiệt tác truyền khẩu và Di sản phi vật thể của nhân loại (2005) [1, 5].
  4. Nguồn gốc lâu đời: Gắn liền với lịch sử cư trú và đời sống sản xuất nương rẫy từ ngàn đời của cư dân bản địa [2, 4].
  5. Ý nghĩa tâm linh: Cồng chiêng được coi là vật thiêng, là cầu nối liên lạc giữa con người với thế giới thần linh (Giàng) [2, 6].
  6. Quan niệm "Vạn vật hữu linh": Mỗi chiếc cồng, chiêng đều có một vị thần trú ngụ; chiêng càng cổ thì quyền năng của vị thần càng lớn [1, 6].
  7. Tính cộng đồng: Lễ hội là dịp để cả buôn làng tụ họp, thắt chặt tình đoàn kết và chia sẻ niềm vui, nỗi buồn [2, 7].
  8. Gắn liền với vòng đời: Tiếng chiêng vang lên từ lúc con người sinh ra (Lễ thổi tai) cho đến khi qua đời (Lễ bỏ mả) [4, 6].
  9. Gắn với nông nghiệp: Xuất hiện trong các nghi lễ cầu mưa, mừng lúa mới, tạ ơn thần lúa sau mỗi mùa vụ [2, 4].
  10. Nhạc cụ đặc trưng: Bộ cồng chiêng gồm nhiều chiếc với kích cỡ khác nhau, tạo ra các cung bậc âm thanh trầm bổng đặc hữu [1, 4].
  11. Cách biểu diễn: Thường được trình diễn theo đội hình vòng tròn (di chuyển ngược chiều kim đồng hồ) quanh cột đâm trâu hoặc đống lửa [2, 7].
  12. Sự kết hợp nghệ thuật: Là sự hòa quyện giữa âm nhạc, vũ điệu (múa xoang) và trang phục truyền thống sặc sỡ [1, 7].
  13. Nghệ thuật thẩm âm: Các nghệ nhân có khả năng chỉnh chiêng bậc thầy để tạo ra âm thanh chuẩn xác và truyền cảm [4, 8].
  14. Không gian biểu diễn: Thường diễn ra ở nhà rông, nhà dài hoặc khoảng sân chung của buôn làng [2, 4].
  15. Phân vai nam nữ: Thông thường nam giới là người đánh chiêng, phụ nữ là người múa phụ họa (tuy nhiên một số dân tộc có dàn chiêng nữ) [6, 7].
  16. Ẩm thực lễ hội: Gắn liền với văn hóa uống rượu cần, ăn cơm lam và thịt nướng đặc trưng của vùng cao nguyên [2, 7].
  17. Phục dựng nghi lễ: Trong lễ hội thường tái hiện các lễ truyền thống như: Lễ cúng sức khỏe cho voi, Lễ mừng nhà rông mới [3, 5].
  18. Giao lưu vùng miền: Ngày nay lễ hội còn là dịp để các đoàn nghệ nhân từ khắp Tây Nguyên hội ngộ, so tài và học hỏi lẫn nhau [3, 8].
  19. Giá trị giáo dục: Là môi trường để các nghệ nhân già truyền dạy kỹ năng đánh chiêng và văn hóa dân tộc cho thế hệ trẻ [5, 8].
  20. Phát triển du lịch: Lễ hội trở thành điểm nhấn thu hút du khách trong và ngoài nước đến khám phá vẻ đẹp hoang sơ, huyền bí của Tây Nguyên [3, 5].


một số nét chính về Lễ hội Cồng chiêng Tây Nguyên.

  1. Chủ thể văn hóa: Do cộng đồng các dân tộc thiểu số Tây Nguyên (Ê Đê, Gia Rai, Ba Na, Xơ Đăng, M'Nông, K'Ho...) thực hiện [1, 2].
  2. Địa bàn tổ chức: Diễn ra luân phiên tại 5 tỉnh: Đắk Lắk, Gia Lai, Kon Tum, Đắk Nông và Lâm Đồng [1, 3].
  3. Danh hiệu quốc tế: Được UNESCO công nhận là Kiệt tác truyền khẩu và Di sản phi vật thể của nhân loại (2005) [1, 5].
  4. Nguồn gốc lâu đời: Gắn liền với lịch sử cư trú và đời sống sản xuất nương rẫy từ ngàn đời của cư dân bản địa [2, 4].
  5. Ý nghĩa tâm linh: Cồng chiêng được coi là vật thiêng, là cầu nối liên lạc giữa con người với thế giới thần linh (Giàng) [2, 6].
  6. Quan niệm "Vạn vật hữu linh": Mỗi chiếc cồng, chiêng đều có một vị thần trú ngụ; chiêng càng cổ thì quyền năng của vị thần càng lớn [1, 6].
  7. Tính cộng đồng: Lễ hội là dịp để cả buôn làng tụ họp, thắt chặt tình đoàn kết và chia sẻ niềm vui, nỗi buồn [2, 7].
  8. Gắn liền với vòng đời: Tiếng chiêng vang lên từ lúc con người sinh ra (Lễ thổi tai) cho đến khi qua đời (Lễ bỏ mả) [4, 6].
  9. Gắn với nông nghiệp: Xuất hiện trong các nghi lễ cầu mưa, mừng lúa mới, tạ ơn thần lúa sau mỗi mùa vụ [2, 4].
  10. Nhạc cụ đặc trưng: Bộ cồng chiêng gồm nhiều chiếc với kích cỡ khác nhau, tạo ra các cung bậc âm thanh trầm bổng đặc hữu [1, 4].
  11. Cách biểu diễn: Thường được trình diễn theo đội hình vòng tròn (di chuyển ngược chiều kim đồng hồ) quanh cột đâm trâu hoặc đống lửa [2, 7].
  12. Sự kết hợp nghệ thuật: Là sự hòa quyện giữa âm nhạc, vũ điệu (múa xoang) và trang phục truyền thống sặc sỡ [1, 7].
  13. Nghệ thuật thẩm âm: Các nghệ nhân có khả năng chỉnh chiêng bậc thầy để tạo ra âm thanh chuẩn xác và truyền cảm [4, 8].
  14. Không gian biểu diễn: Thường diễn ra ở nhà rông, nhà dài hoặc khoảng sân chung của buôn làng [2, 4].
  15. Phân vai nam nữ: Thông thường nam giới là người đánh chiêng, phụ nữ là người múa phụ họa (tuy nhiên một số dân tộc có dàn chiêng nữ) [6, 7].
  16. Ẩm thực lễ hội: Gắn liền với văn hóa uống rượu cần, ăn cơm lam và thịt nướng đặc trưng của vùng cao nguyên [2, 7].
  17. Phục dựng nghi lễ: Trong lễ hội thường tái hiện các lễ truyền thống như: Lễ cúng sức khỏe cho voi, Lễ mừng nhà rông mới [3, 5].
  18. Giao lưu vùng miền: Ngày nay lễ hội còn là dịp để các đoàn nghệ nhân từ khắp Tây Nguyên hội ngộ, so tài và học hỏi lẫn nhau [3, 8].
  19. Giá trị giáo dục: Là môi trường để các nghệ nhân già truyền dạy kỹ năng đánh chiêng và văn hóa dân tộc cho thế hệ trẻ [5, 8].
  20. Phát triển du lịch: Lễ hội trở thành điểm nhấn thu hút du khách trong và ngoài nước đến khám phá vẻ đẹp hoang sơ, huyền bí của Tây Nguyên [3, 5].


Trong số các vị anh hùng dân tộc, em đặc biệt ngưỡng mộ và tự hào về anh hùng nhỏ tuổi Trần Quốc Toản. Khi đọc câu chuyện về anh, em vô cùng xúc động trước hình ảnh một thiếu niên dù tuổi đời còn rất nhỏ nhưng đã mang trong mình chí khí ngất trời và lòng yêu nước nồng nàn. Chi tiết anh vì uất ức khi không được dự bàn việc quân mà bóp nát quả cam trong tay lúc nào không hay đã để lại trong em ấn tượng cực kỳ mạnh mẽ. Em cảm nhận được ở Trần Quốc Toản một sự dũng cảm và quyết tâm sắt đá khi tự chiêu mộ binh sĩ, dựng lá cờ thêu sáu chữ vàng "Phá cường địch, báo hoàng ân" để xông trận cứu nước. Nhân vật này không chỉ là biểu tượng của tinh thần "tuổi nhỏ chí lớn" mà còn là nguồn cảm hứng giúp em thêm yêu và trân trọng nền độc lập của Tổ quốc hôm nay.

Câu 7
Sau khi thấy được ý nghĩa của hành động nhường chỗ, Thanh cảm thấy vui vẻ, thanh thản và phấn chấn. Thanh không còn cảm giác khó chịu hay bực mình vì phải quay lại bưu điện lần sau, mà thay vào đó là niềm hạnh phúc khi biết mình đã giúp một gia đình thoát khỏi cảnh giá rét.
Câu 8
Câu văn có chứa trạng ngữ chỉ thời gian trong bài là:
  • "Kể từ ngày hôm đó, Thanh cảm nhận được sự quan tâm của mình đến mọi người có giá trị như thế nào." (Trạng ngữ: Kể từ ngày hôm đó)
  • Hoặc câu: "Nhưng đến lượt Thanh thì bưu điện đóng cửa." (Trạng ngữ: Nhưng đến lượt Thanh)
Câu 9
Nhân vật Thanh là một người có tâm hồn nhân hậu, biết quan tâm và thấu hiểu nỗi vất vả của người khác. Dù ban đầu có chút hối hận vì sự bất tiện của bản thân, nhưng khi nhận ra giá trị của sự giúp đỡ, Thanh đã biết gạt bỏ cái tôi để sống vị tha hơn. Thanh chính là minh chứng cho việc những cử chỉ nhỏ bé, bình dị cũng có thể tạo nên ý nghĩa lớn lao cho cuộc sống.
Câu 10 :
Sự sẻ chia giúp con người xích lại gần nhau hơn và làm cho cuộc sống trở nên ấm áp. Sự sẻ chia là chiếc cầu nối giữa những trái tim nhân ái. Nhờ có nó, mọi khó khăn đều có thể vượt qua và niềm vui được nhân đôi.

Bài làm Trong kho tàng văn hóa của dân tộc Việt Nam, truyền thống "Tôn sư trọng đạo" luôn được xem là một viên ngọc quý. Vào dịp kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 vừa qua, em đã được chứng kiến một câu chuyện vô cùng xúc động về tình nghĩa thầy trò của các cựu học sinh lớp cha mẹ em, khiến em hiểu sâu sắc hơn về truyền thống cao đẹp này. Sự việc diễn ra tại ngôi nhà nhỏ của thầy giáo cũ của bố em – thầy giáo đã nghỉ hưu hơn mười năm nay. Hôm đó, dù trời đổ mưa phùn se lạnh, nhưng từ sớm, một nhóm các cô chú đã tóc chớm bạc, ăn mặc lịch sự, cùng nhau tề tựu tại sân nhà thầy. Trên tay ai cũng cầm những bó hoa tươi thắm và những món quà giản dị. Khi thầy bước ra, tất cả các cô chú đồng loạt đứng dậy, khoanh tay cúi đầu chào thầy một cách cung kính như những cô cậu học trò nhỏ năm nào. Một chú trong đoàn bước lên, nghẹn ngào thưa: "Thầy ơi, chúng con về thăm thầy ạ!". Thầy nhìn từng gương mặt, gọi tên từng người một dù đôi mắt đã kèm nhèm. Cả thầy và trò cùng ngồi lại bên bàn trà, ôn lại những kỷ niệm từ những ngày đi học thiếu thốn, gian khó. Các cô chú kể cho thầy nghe về sự nghiệp, về gia đình và không quên khẳng định rằng: "Nếu không có sự dạy dỗ, uốn nắn của thầy ngày ấy, chúng con không có được ngày hôm nay". Chứng kiến cảnh tượng đó, trong lòng em dâng trào một cảm xúc khó tả. Em cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ sự khiêm nhường và lòng biết ơn của các cô chú. Dù họ đã là những người thành đạt, có địa vị trong xã hội, nhưng đứng trước người thầy của mình, họ vẫn giữ vẹn nguyên sự tôn trọng và lễ phép. Hình ảnh ấy giống như một bài học đạo đức sống động, nhắc nhở em rằng kiến thức có thể cũ đi theo thời gian, nhưng công ơn dạy dỗ của thầy cô thì mãi mãi là vĩnh cửu. Cuộc gặp gỡ ấy đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc. Em tự hứa với bản thân sẽ luôn nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức để không phụ lòng mong mỏi của thầy cô, đồng thời gìn giữ ngọn lửa "Tôn sư trọng đạo" để nó mãi tỏa sáng trong hành trang vào đời của mình.

a.

  • Bằng xe đạp, Hoa thong dong đi trên con đường làng quen thuộc.

b.

  • Trên những cành cây cao, chim hót líu lo chào ngày mới.


a) 1 + 3 + 5 + 7 + 9 + 11 + 13 + 15 + 17 + 19 b) 15 × 25 + 25 × 34 + 51 × 25

= ( 1+19)+(3+17)+(5+15)+(7+13)+(9+11) = 25 x (15+34+51+1)

= 20+20+20+20+20 = 25 x 100

= 20x5 =100 = 2 500

a) AB và AE ; ED và EA ; BA và DE

b) CB và CD ;