Nông Thị Kim Loan

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nông Thị Kim Loan
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Cuộc sống nghèo khổ không chỉ làm con người mệt mỏi về thể xác mà còn bào mòn cả tâm hồn, nhưng chính trong gian khó, vẻ đẹp của con người lại hiện lên rõ nhất. Nhân vật ông giáo Thứ trong đoạn trích Sống mòn của Nam Cao là một minh chứng cho điều đó. Khi ngồi ăn cơm cùng gia đình, Thứ dường như không nuốt nổi. Anh nhận ra mẹ, vợ và các em đều đang cố nhường phần ăn cho mình. Cảm giác tội lỗi và thương xót dâng trào khiến anh nghẹn ngào, nước mắt tự nhiên ứa ra. Diễn biến tâm lý ấy thể hiện một người đàn ông tuy nghèo nhưng giàu lòng nhân hậu, luôn biết nghĩ cho người khác. Thứ không chỉ là nạn nhân của cái nghèo mà còn là người có nhân cách, có trái tim biết yêu thương và trân trọng tình người. Trong khốn khó, anh vẫn giữ được lòng tự trọng và sự rung cảm chân thành. Có lẽ, chính những giọt nước mắt âm thầm ấy đã làm sáng lên vẻ đẹp nhân văn sâu sắc của con người Việt Nam trong nghịch cảnh. Đọc đến đây, ta thấy thương Thứ – một con người bé nhỏ mà tâm hồn lại lớn lao vô cùng.


Câu 2:

Trong thời đại mạng xã hội và công nghệ AI phát triển mạnh mẽ, con người dường như bị cuốn vào cuộc đua tìm kiếm một “vẻ đẹp hoàn hảo”. Thế nhưng, giữa vô vàn hình ảnh được chỉnh sửa, “nâng cấp”, chiến dịch “Turn your back” (Quay lưng lại) của Dove xuất hiện như một lời nhắc dịu dàng nhưng sâu sắc: vẻ đẹp thật sự không cần phải theo bất kỳ khuôn mẫu nào. Thông điệp ấy khiến mỗi người chúng ta phải tự hỏi: liệu mình đang sống thật hay đang cố trở thành bản sao của người khác?

Thông điệp của Dove mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc. “Vẻ đẹp là không có chuẩn mực” có nghĩa là mỗi người đều có giá trị riêng, có nét đẹp riêng, không ai cần phải thay đổi để giống với hình mẫu mà xã hội hay mạng xã hội đang tôn vinh. Trong thời đại công nghệ, các ứng dụng chỉnh sửa khuôn mặt, filter, hay AI “biến hóa nhan sắc” khiến nhiều người, đặc biệt là giới trẻ, đánh mất niềm tin vào bản thân. Họ sợ bị chê, sợ không đủ “đẹp chuẩn”, nên vô tình sống theo cái nhìn của người khác. Dove đã dũng cảm “quay lưng” lại với điều đó, để nói rằng: điều hoàn hảo nhất chính là sự chân thật.

Từ góc nhìn của em, thông điệp này không chỉ nói về “vẻ đẹp bên ngoài” mà còn hướng đến vẻ đẹp bên trong – vẻ đẹp của tâm hồn, của lòng tự tin và sự tử tế. Một người biết yêu thương bản thân, biết sống thật, sẽ luôn tỏa sáng dù không cần son phấn hay filter. Ngược lại, nếu chỉ chăm chăm chỉnh sửa gương mặt mà quên mất việc “chỉnh sửa” tâm hồn, thì dù có đẹp mấy, con người ấy vẫn thiếu đi sức hút thật sự. Thế giới trở nên ý nghĩa hơn không phải vì ai cũng đẹp như nhau, mà vì ai cũng dám sống là chính mình.

Thông điệp của Dove cũng là lời cảnh tỉnh cho giới trẻ hôm nay: hãy tỉnh táo trước “vẻ đẹp ảo” mà mạng xã hội dựng lên. Không cần phải có gương mặt V-line, làn da trắng sáng hay thân hình hoàn hảo mới được công nhận. Hãy tự tin với nụ cười, ánh mắt và tâm hồn của chính mình. Bởi “chuẩn mực” chỉ là cái khung do con người đặt ra, còn giá trị thật sự nằm ở cách ta sống và lan tỏa yêu thương.

Vẻ đẹp của con người không nằm ở việc che giấu khuyết điểm, mà nằm ở việc chấp nhận và yêu thương những điều chưa hoàn hảo. Như bông hoa dại giữa cánh đồng, dù nhỏ bé vẫn mang sắc hương riêng, mỗi người chúng ta cũng có “vẻ đẹp thật” đáng được tôn vinh. Chiến dịch của Dove không chỉ là một quảng cáo, mà là một lời nhắc về lòng tự trọng, về việc yêu bản thân đúng cách – không phải qua chiếc điện thoại, mà qua trái tim.

Khi chúng ta biết quay lưng lại với “vẻ đẹp ảo”, ta sẽ tìm thấy vẻ đẹp thật – vẻ đẹp của sự tự tin, của bản sắc và của chính con người mình.

Có lẽ, trong thế giới ngày càng “ảo”, điều thật nhất chính là nụ cười chưa qua chỉnh sửa. Thông điệp của Dove nhắc em rằng: không cần trở thành ai khác để được yêu thương – chỉ cần là chính mình, đã là đẹp nhất rồi.



Câu 1:

- Ngôi kể: ngồi kể thứ ba.

- Dấu hiệu: người kể giấu mình, không tham gia trực tiếp vào các sự kiện.

Câu 2:

- Điểm nhìn: sử dụng điểm nhìn bên trong (điểm nhìn của nhân vật "Thứ").

- Tác dụng:

+ Giúp người đọc thấu hiểu sâu sắc nội tâm Thứ, thấy rõ sự xung đột giữa lý trí và tình cảm, giữa cái đói và tình thương.

+Làm cho truyện giàu tính nhân đạo, khiến ta đồng cảm hơn với nỗi khổ của con người nghèo trong xã hội cũ.

Câu 3:

-Thứ nhận ra mọi người quanh mình ai cũng khổ cực hơn anh, vậy mà họ vẫn nghĩ cho anh, vẫn cố để phần cơm cho anh.Anh thấy mình vô lý, thấy xấu hổ và thương yêu vô cùng.Chính sự đồng cảm và thương xót ấy khiến miếng cơm nghẹn lại, nước mắt trào ra, biểu hiện của một tấm lòng nhân hậu, biết trân trọng tình người.

Câu 4:

-Qua nhân vật Thứ, Nam Cao phản ánh cuộc sống nghèo túng, tù túng, bế tắc của tầng lớp trí thức tiểu tư sản trong xã hội cũ.

-Đồng thời, ông ca ngợi:

+Tấm lòng nhân hậu, tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng giữa những con người nghèo.

+Dù sống khổ cực, họ vẫn giữ được nhân cách và tình người, vẫn biết xấu hổ, biết yêu thương, điều đó làm nên vẻ đẹp nhân đạo sâu sắc trong truyện.