Tô Thị Mai Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Có câu nói rằng“Có những nỗi khổ không cất thành lời, nhưng lại làm con người ta thức tỉnh để nhận ra giá trị của cuộc sống.” Câu nói ấy như một tấm gương soi chiếu vào nội tâm nhân vật Thứ trong đoạn trích “Sống mòn” của Nam Cao. Trong dòng chảy u buồn của cuộc đời, Thứ hiện lên với những diễn biến tâm lý phức tạp, chân thật và đầy day dứt. Ban đầu, y hoang mang, sợ hãi khi nhận ra cuộc đời mình đang trôi qua vô nghĩa, tẻ nhạt và bế tắc trong kiếp sống nghèo túng. Sự lo âu ấy nhanh chóng biến thành nỗi tuyệt vọng khi y nghĩ đến tương lai mịt mù, đến bổn phận của người con cả phải gánh vác gia đình. Nhưng rồi trong bữa cơm quê nghèo, khi chứng kiến mẹ, vợ và các em đều nhường cho mình phần ngon, Thứ bỗng nghẹn ngào, nước mắt ứa ra vì thương, vì xót và cả vì hổ thẹn. Chính giọt nước mắt ấy đã bộc lộ vẻ đẹp tâm hồn của Thứ, một con người dù bị đời vùi dập vẫn giữ được lòng nhân hậu, ý thức trách nhiệm và tình yêu thương sâu sắc. Nam Cao đã để Thứ sống “mòn” giữa hiện thực tăm tối, nhưng tâm hồn y vẫn sáng lên như một ngọn đèn nhỏ minh chứng cho chân lý: “Có thể nghèo đói làm con người ta kiệt quệ, nhưng lòng nhân hậu thì chẳng bao giờ mòn đi.”
Câu 2:
“Không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ không biết rằng mình đẹp.” – câu nói của Coco Chanel mở ra một suy ngẫm cần thiết về giá trị con người trong thời đại hình ảnh. Khi các bộ lọc, phần mềm chỉnh sửa và các tiêu chuẩn "hoàn hảo" tràn ngập mạng xã hội, Dove với chiến dịch "Turn your back" (Quay lưng lại) đã kịp thời gửi đến một thông điệp giản dị nhưng thiết thực: vẻ đẹp không có chuẩn mực. Thông điệp ấy không chỉ chống lại sự áp đặt về ngoại hình, mà còn mời gọi mỗi người quay về trân trọng bản thân, tôn vinh sự chân thật và khác biệt.
Vẻ đẹp tự nhiên luôn đa dạng và phức tạp; nó xuất phát từ dáng vóc, gương mặt, lẫn cách mỗi người cười, nói, ứng xử và yêu thương. Tuy nhiên, dưới áp lực của thẩm mỹ thị trường và các trào lưu ảo, nhiều người, đặc biệt giới trẻ, đã rơi vào trạng thái tự ti, so sánh và cố gắng "hiện thực hóa" một hình ảnh không thuộc về mình. Những chỉnh sửa vô tội vạ có thể làm giảm giá trị cá nhân: mất tự tin, lệ thuộc vào công nghệ, và thậm chí dẫn đến vấn đề sức khỏe tâm thần. Dove đã can đảm đứng lên để nói rằng: sự khác biệt mới là tài sản, và khuôn mẫu chung chung chỉ là giới hạn do người ta tự đặt ra.
Chiến dịch của Dove còn có ý nghĩa xã hội rộng hơn. Nó nhắc nhở các nhà sản xuất nội dung, các thương hiệu và cả người xem về trách nhiệm tạo lập một môi trường truyền thông lành mạnh. Thay vì cổ vũ cho những hình ảnh "hoàn hảo", truyền thông hãy đa dạng hóa tiêu chuẩn, trình bày nhiều kiểu cơ thể, nhiều tông da, nhiều gương mặt và tuổi tác. Khi sản phẩm truyền thông trung thực và tôn trọng, người xem sẽ được tiếp nhận thông điệp tích cực: yêu bản thân trước khi muốn người khác yêu mình.
Về hướng giáo dục, nhà trường và gia đình cũng cần góp phần hình thành thái độ đúng đắn. Dạy cho học sinh hiểu rằng vẻ đẹp nằm ở nhân cách, ở hành động và trí tuệ, chứ không phải ở con số trên cân hay kích thước của khuôn mặt. Cha mẹ và thầy cô nên khuyến khích trẻ phát triển kỹ năng, lòng tốt và sự tự tin, để các em không bị dẫn dắt bởi những tiêu chuẩn bề ngoài hời hợt.
Đồng thời, mỗi cá nhân cũng cần tự trang bị kiến thức và kỹ năng số để nhận diện bộ lọc, quảng cáo và hình ảnh có chủ đích. Khi có khả năng phân tích truyền thông, ta sẽ ít bị lừa bởi hình ảnh ảo, và sẽ biết chọn lọc thông tin tích cực cho đời sống tinh thần mình. Dove không chỉ đưa ra lời kêu gọi một lần mà còn mở ra cuộc đối thoại toàn cầu về cách chúng ta nhìn nhận con người và giá trị của mỗi con người.
Hành động đơn giản như từ chối dùng bộ lọc, chia sẻ hình ảnh chân thật, hay khen ngợi người khác vì phẩm chất của họ thay vì ngoại hình đều là những bước nhỏ nhưng có ý nghĩa lớn. Hãy để vẻ đẹp được xét đoán bằng lòng trắc ẩn, bằng hành động tử tế và bằng sự tự tin. “Vẻ đẹp không phải là điều người khác nhìn thấy nơi bạn, mà là cách bạn khiến họ cảm nhận về bạn.” Đó là lời nhắc cuối cùng rằng vẻ đẹp thực sự bắt nguồn từ bên trong, và rằng mọi người đều xứng đáng được tôn trọng vì chính bản thân mình.
Câu 1:
Người kể chuyện: ngôi thứ 3
Câu 2:
Điểm nhìn: điểm nhìn bên trong nhân vật Thứ
Điểm nhìn bên trong của nhân vật Thứ giúp người đọc hiểu rõ nội tâm, nối đau và cả sự bế tắc của nhân vật đồng thời thể hiện sự cảm thông và phê phán xã hội của nhà văn
Câu 3:
Nước mắt của Thứ ứa ra khi ăn cơm vì Thứ nhận ra cả gia đình đều nhường phần ngon cho mình, y thương mẹ, vợ và các em trong cảnh nghèo đói. Đồng thời, Thứ cảm thấy ngượng ngùng, đau xót vì là con trai trưởng mà không đủ sức lo cho gia đình một bữa cơm đầy đủ.
Câu 4:
Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao đã phản ánh:Bi kịch tinh thaanf của người tri thức nghèo trước cách mạng tháng tám những con người có học,có lương tâm nhứng bị đói nghèo và xã hội thực dân phóng kiến bóp nghẹt , khiến họ phải sống lay lắt,tàn lụi, sống mòn cả nhân phẩm và ước mơ