Nguyễn Đức Thắng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn trích Sống mòn của Nam Cao, diễn biến tâm lý của ông giáo Thứ được miêu tả tinh tế, chân thực, thể hiện chiều sâu nội tâm của một con người đang bị cuộc sống nghèo khổ bào mòn. Ban đầu, Thứ hoảng hốt nhận ra cuộc đời mình cứ lặp lại đơn điệu, mỏi mòn, không lối thoát. Nỗi lo cơm áo, gánh nặng gia đình khiến ông cảm thấy bế tắc, tuyệt vọng. Đặc biệt, trong bữa cơm ở quê, khi nhìn thấy người thân phải nhịn ăn, Thứ rơi vào tâm trạng đau đớn, xót xa và tự dằn vặt. Ông thương mẹ già, thương vợ tảo tần, thương các em còn thơ phải chịu đói khổ. Chính trong giây phút ấy, nước mắt Thứ ứa ra – biểu hiện của lòng nhân hậu, của tình thương bao la và sự trăn trở của một con người lương thiện nhưng bất lực trước nghịch cảnh. Qua diễn biến tâm lý của nhân vật, Nam Cao đã khắc họa hình ảnh một trí thức nghèo giàu tình cảm, đầy nhân tính, luôn hướng thiện dù đang bị cuộc sống làm cho “mòn” đi từng ngày.
Câu 2:
Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ, đặc biệt là mạng xã hội và trí tuệ nhân tạo, con người ngày càng có xu hướng tìm kiếm một “vẻ đẹp hoàn hảo” qua các ứng dụng chỉnh sửa khuôn mặt, làm mịn da, thon gọn vóc dáng. Trước thực trạng đó, chiến dịch “Turn your back” (Quay lưng lại) của thương hiệu Dove mang đến một thông điệp sâu sắc: “Vẻ đẹp là không có chuẩn mực” – mỗi người đều đẹp theo cách riêng của mình, và điều tự nhiên, chân thật mới là điều đáng quý nhất.
Thông điệp ấy khiến chúng ta nhận ra rằng, trong xã hội ngày nay, con người dễ bị cuốn vào vòng xoáy của những tiêu chuẩn sắc đẹp ảo. Không ít người, đặc biệt là giới trẻ, đánh mất sự tự tin vào bản thân chỉ vì khuôn mặt không đạt “chuẩn hot trend”, làn da không trắng sáng hay dáng người không mảnh mai. Chính điều đó khiến họ lệ thuộc vào các ứng dụng chỉnh sửa, sống trong chiếc “mặt nạ” do công nghệ tạo ra. Dove đã dũng cảm kêu gọi mọi người quay lưng lại với những công cụ ấy – để nhìn lại bản thân, để yêu lấy vẻ đẹp tự nhiên vốn có. Bởi lẽ, vẻ đẹp thật sự không nằm ở sự hoàn hảo, mà ở sự chân thành, tự tin và nhân cách của mỗi con người.
Thông điệp của Dove còn gợi cho ta suy nghĩ về ý nghĩa của hạnh phúc và sự tự do. Khi con người sống thật với chính mình, không bị ràng buộc bởi những tiêu chuẩn áp đặt, ta mới có thể cảm nhận được niềm vui và giá trị thật sự của cuộc sống. Một khuôn mặt có thể không cân đối, một làn da có thể có vết sẹo – nhưng đó là dấu vết của đời sống, là minh chứng cho sự tồn tại và nỗ lực của ta. Chính sự không hoàn hảo ấy lại làm nên cá tính và vẻ đẹp riêng biệt mà không ai có thể sao chép.
Hơn thế nữa, thông điệp này cũng nhắc nhở xã hội cần thay đổi cái nhìn về “vẻ đẹp lý tưởng”. Thay vì tôn sùng vẻ đẹp nhân tạo, hãy tôn vinh sự đa dạng – mỗi màu da, mỗi hình thể, mỗi đường nét đều đáng được trân trọng. Vẻ đẹp thật sự không phải là thứ để so sánh hay chấm điểm, mà là cảm xúc tích cực con người mang đến cho nhau qua ánh mắt, nụ cười, lòng nhân hậu và sự tự tin.
Tóm lại, chiến dịch “Turn your back” của Dove đã gửi đến thế giới một lời nhắn nhân văn và thức tỉnh: hãy sống thật, hãy yêu bản thân như chính con người bạn vốn có. Khi ta biết trân trọng sự tự nhiên và khác biệt của mình, ta không chỉ trở nên đẹp hơn mà còn góp phần lan tỏa những giá trị tốt đẹp, nhân ái và tự do cho cuộc sống này.
Câu 1:
Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba.
Dấu hiệu: Người kể chuyện xưng “y”, “Thứ”, “vợ y”, “mẹ y”… chứ không xưng “tôi”.
Tác dụng:
Ngôi kể thứ ba giúp nhà văn tạo ra khoảng cách khách quan, từ đó có thể miêu tả và phân tích tâm lý nhân vật Thứ một cách sâu sắc, toàn diện; đồng thời giúp người đọc dễ dàng nhìn thấy thực trạng xã hội và thân phận con người qua góc nhìn của người kể chuyện
Câu 2: Điểm nhìn: Người kể chuyện đặt điểm nhìn trần thuật chủ yếu vào nhân vật Thứ – tức là kể chuyện theo cái nhìn, cảm xúc và suy nghĩ của Thứ. Tác dụng:
Giúp người đọc thấu hiểu nỗi đau, nỗi dằn vặt, sự bế tắc của Thứ trong cuộc sống nghèo túng, đơn điệu. Làm nổi bật tâm trạng nhân vật – vừa thương người thân, vừa tự trách, vừa tuyệt vọng. Từ đó, nhà văn thể hiện cái nhìn nhân đạo, xót xa cho thân phận con người nhỏ bé, bị cuộc sống mòn mỏi vùi lấp.
Câu 3:
Nước mắt của Thứ ứa ra vì: Y xót thương gia đình – mẹ già, vợ tảo tần, các em, các con đều chịu cảnh đói khổ, thiếu thốn triền miên. Y day dứt, hổ thẹn khi bản thân được ăn trong khi mọi người khác phải nhịn, phải nhường. Y cảm thấy bất lực, tuyệt vọng trước cuộc sống quẩn quanh, bế tắc – “sống mòn” mà không có cách nào thoát ra.
- Giọt nước mắt ấy là biểu hiện của sự thương cảm, đau khổ và bất lực đến tận cùng của con người trong cảnh nghèo túng, đồng thời cho thấy tấm lòng nhân hậu, tình thương và ý thức lương tâm sâu sắc của Thứ.
Câu 4:
Thông qua nhân vật Thứ, Nam Cao phản ánh: Hiện thực xã hội cũ: nghèo đói, ngột ngạt, tù túng đã bào mòn nhân cách, ước mơ, lý tưởng của những trí thức nghèo. Bi kịch của con người lao động và trí thức: sống luẩn quẩn, cơ cực, phải vật lộn vì miếng cơm manh áo, dần đánh mất niềm tin và khát vọng sống. Đồng thời, nhà văn bày tỏ niềm xót thương, trân trọng phẩm chất nhân hậu, lòng vị tha của những con người như Thứ – dù sống khổ vẫn biết yêu thương, biết đau vì người khác.
=>Qua đó, Nam Cao thể hiện tư tưởng nhân đạo sâu sắc: cảm thông, thương xót và trân trọng những con người lương thiện đang bị cuộc sống làm “mòn” đi.