Đỗ Văn Trường
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong Sống mòn, Nam Cao đã khắc họa tinh tế diễn biến tâm lý phức tạp của nhân vật ông giáo Thứ — một người trí thức nghèo đang vật lộn trong cuộc sống tù túng, quẩn quanh. Từ cảm giác chán chường, bế tắc trước kiếp sống “mòn” vì cơm áo, Thứ dần nhận ra nỗi khổ đau thấm sâu vào từng con người thân yêu: mẹ già, vợ trẻ, những đứa em gầy gò. Khi nhìn thấy mọi người nhường nhịn, chịu đói để dành phần cơm cho mình, Thứ xót xa, tủi hổ và rơi nước mắt. Giọt nước mắt ấy không chỉ là biểu hiện của thương yêu, mà còn là tiếng khóc của một tâm hồn trong sạch bị dồn ép đến cùng cực. Qua những chuyển biến tinh vi trong nội tâm nhân vật, Nam Cao đã khắc họa một con người nhân hậu, giàu tình thương, có lương tâm và ý thức sâu sắc về giá trị làm người, dù đang bị cuộc sống bần cùng dày vò. Hình tượng ông giáo Thứ vì thế trở thành biểu tượng cảm động cho bi kịch của người trí thức lương thiện trong xã hội cũ, đồng thời thể hiện tư tưởng nhân đạo thấm đẫm trong ngòi bút Nam Cao.
Câu 2
Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ, nơi mọi thứ có thể được “chỉnh sửa” chỉ bằng một cú chạm màn hình, con người dường như đang dần quên đi vẻ đẹp thật của chính mình. Năm 2023, Dove – thương hiệu chăm sóc cá nhân nổi tiếng của Hoa Kỳ – đã phát động chiến dịch “Turn your back” (Quay lưng lại) nhằm kêu gọi phụ nữ từ chối các hiệu ứng chỉnh sửa khuôn mặt bằng AI trên TikTok. Thông điệp mà Dove gửi gắm thật giản dị mà sâu sắc: “Vẻ đẹp là không có chuẩn mực.” Thật vậy, trong một xã hội bị ám ảnh bởi hình mẫu hoàn hảo – khuôn mặt nhỏ, làn da không tì vết, vóc dáng thon gọn – con người, đặc biệt là phụ nữ, đang chịu áp lực nặng nề về ngoại hình. Các công cụ chỉnh sửa hình ảnh, các bộ lọc AI khiến mọi người tin rằng chỉ khi trở nên “đẹp như tiêu chuẩn” mới đáng được yêu thương, được công nhận. Dove đã dũng cảm lên tiếng chống lại xu hướng ấy. “Quay lưng lại” không chỉ là quay lưng với công nghệ làm giả vẻ đẹp, mà còn là quay trở về với chính mình, nhìn nhận và trân trọng con người thật dù không hoàn hảo. Bởi lẽ, vẻ đẹp thật sự nằm ở sự tự tin, lòng nhân hậu và cá tính riêng biệt của mỗi người, chứ không phải trong những khuôn mặt được “lọc” giống nhau đến vô hồn. Chiến dịch của Dove mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Nó không chỉ là một lời nhắn gửi đến phụ nữ mà còn là lời cảnh tỉnh cho toàn xã hội về giá trị của “tự nhiên” và “thật lòng”. Khi công nghệ có thể tạo ra hàng triệu khuôn mặt hoàn hảo, điều quý giá nhất lại chính là sự khác biệt và chân thực. Một vết sẹo, một nếp nhăn, hay một khuyết điểm nhỏ đôi khi lại là dấu ấn riêng không ai có thể sao chép. Con người không cần phải là bản sao của bất cứ ai, mà phải là phiên bản tốt nhất của chính mình. Không chỉ dừng lại ở vấn đề ngoại hình, thông điệp “Vẻ đẹp không có chuẩn mực” còn mở rộng đến cách chúng ta nhìn nhận giá trị của bản thân. Mỗi người đều có một vẻ đẹp riêng – trong nụ cười, trong hành động, trong cách sống và yêu thương. Một người mẹ tảo tần, một người lao công làm việc lặng thầm, hay một cô gái tự tin dù khác biệt — tất cả đều đẹp theo cách riêng của họ. Khi ta học cách yêu chính mình, ta cũng học được cách tôn trọng và yêu thương người khác. Đó mới là vẻ đẹp bền vững nhất. Trong cuộc sống hiện đại, có lẽ điều khó nhất không phải là chạy theo cái đẹp, mà là dám sống thật, dám khác biệt và dám yêu bản thân như vốn dĩ. Thông điệp mà Dove mang đến là một lời nhắc nhở đầy nhân văn: hãy quay lưng lại với những “chuẩn mực” gò bó để hướng về giá trị thật bên trong. Bởi vì vẻ đẹp không nằm trong mắt người nhìn, mà nằm trong tâm hồn biết yêu thương và tự trọng. Chiến dịch “Turn your back” đã khơi gợi trong mỗi người suy nghĩ về giá trị đích thực của cái đẹp. Khi ta dừng lại để nhìn chính mình bằng đôi mắt cảm thông, khi ta dám mỉm cười với khuôn mặt chưa hoàn hảo, ấy là lúc ta đang thật sự đẹp. Vẻ đẹp không cần chuẩn mực, vì chính sự chân thật mới là chuẩn mực đẹp nhất của con người.
Câu 1
Ngôi kể thứ ba
Câu 2
Điểm nhìn: tập trung vào nhân vật Thứ — người kể chuyện nhìn đời sống, cảnh vật, con người qua con mắt và tâm trạng của Thứ. Tác dụng: Giúp người đọc thấu hiểu nỗi khổ, nỗi bất lực, sự dằn vặt và lòng thương yêu âm thầm trong tâm hồn Thứ. Làm nổi bật bi kịch tinh thần của một trí thức nghèo: ý thức sâu sắc về sự tha hóa, bế tắc nhưng không đủ sức thoát ra. Tăng tính chân thực và cảm động cho câu chuyện: ta thấy rõ nỗi xót xa đến tận cùng khi Thứ nhìn cảnh nghèo của gia đình và bản thân.
Câu 3
Nước mắt của Thứ ứa ra vì nỗi thương cảm, xót xa và tủi hổ: Thứ nhận ra cảnh nghèo đói, lam lũ của mẹ, vợ, các em, những người thân yêu phải nhịn đói nhường phần cho mình. Y cảm thấy thẹn thùng, bất lực và đau đớn khi bản thân được ăn mà người thân thì chịu đói — trong khi mình lại không đủ sức làm gì để thay đổi. Đó là nước mắt của sự thức tỉnh, của một con người có lương tri, cảm thấy bế tắc và tuyệt vọng trước kiếp sống mòn mỏi.
Giọt nước mắt ấy biểu hiện tấm lòng nhân hậu, tình thương sâu nặng và nỗi đau của một người trí thức bị nghèo đói vùi lấp.
Câu 4
Thông qua nhân vật Thứ, Nam Cao phản ánh: Thực trạng bi đát của tầng lớp trí thức nghèo trước Cách mạng Tháng Tám: sống lay lắt, bị cuộc sống cơm áo đè nặng, phải “sống mòn” về tinh thần. Bi kịch tinh thần của con người có học, có lòng tự trọng và nhân ái, nhưng bị hoàn cảnh nghèo túng vùi dập, không còn khả năng sống đúng với ước mơ và nhân cách. Đồng thời, nhà văn cũng bày tỏ niềm cảm thông sâu sắc và trân trọng phẩm chất nhân hậu, tình thương người trong con người lao khổ như Thứ. → Qua đó, Nam Cao lên án xã hội cũ đã khiến con người bị tha hóa, bị bào mòn cả thể xác lẫn tâm hồn, đồng thời thể hiện tư tưởng nhân đạo sâu sắc của ông.