Trần Văn Trưởng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Văn Trưởng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

CÂU 1 (2 điểm): Bài làm Đoạn trích đã khắc họa một cách chân thực và xúc động diễn biến tâm lý phức tạp của ông giáo Thứ, từ đó làm nổi bật những phẩm chất đáng quý của anh. Trước hết, Thứ là một người giàu lòng yêu thương và có ý thức trách nhiệm cao. Anh day dứt, "ngượng ngượng" khi mình được ăn riêng một đĩa cá kho còn cả nhà chỉ có rau. Hành động "bảo lấy một đĩa nữa, xé cả đĩa ra" để chia đều cho mọi người cho thấy sự sẻ chia và tấm lòng vị tha. Tuy nhiên, sự từ chối của gia đình khiến anh rơi vào trạng thái dằn vặt, đau khổ. Anh "thấy lòng sầm tối lại", rồi "nước mắt ứa ra", "miếng cơm nghẹn lại" vì cảm thấy bất lực và tủi thân. Điều này càng cho thấy anh là một trí thức nhạy cảm, luôn trăn trở về sự bất công và nỗi khổ của những người thân. Không dừng lại ở đó, tâm trạng anh còn chuyển từ nỗi đau cá nhân sang sự phẫn uất với xã hội khi "chua chát nhận ra" đây là quy luật bất công phổ biến: "thằng nào đã chịu khổ quen rồi thì cứ thế mà chịu mãi đi!". Qua những diễn biến nội tâm ấy, Nam Cao không chỉ cho thấy một con người có tâm hồn đẹp đẽ, giàu tình thương và lương tri, mà còn phản ánh bi kịch của một trí thức nghèo luôn khao khát sự công bằng nhưng lại bất lực trước hiện thực phũ phàng. Nhân vật Thứ khiến ta liên tưởng đến anh cu Phè trong "Một bữa no" của Nam Cao, hay chị Dậu trong "Tắt đèn" của Ngô Tất Tố - những con người nhỏ bé cũng bị dồn đến chân tường bởi cái đói và sự bất công. Họ đều là những hiện thân cho số phận đáng thương và phẩm giá đáng trọng của người nông dân, trí thức nghèo trong xã hội cũ. CÂU 2 (4 điểm): Bài làm

Trong một thế giới mà các bộ lọc kỹ thuật số và chuẩn mực sắc đẹp không tưởng đang ngày càng thống trị, chiến dịch "Turn Your Back" của Dove với thông điệp "Vẻ đẹp là không có chuẩn mực" đã trở thành một làn gió mát lành, thức tỉnh lòng tự tôn và tình yêu bản thân trong mỗi con người. Thông điệp này không chỉ mang giá trị nhân văn sâu sắc mà còn là một lời khẳng định mạnh mẽ về giá trị đích thực của con người. Trước hết, thông điệp của Dove là một hồi chuông cảnh tỉnh trước những áp lực về "cái đẹp tiêu chuẩn" do xã hội và các phương tiện truyền thông tạo ra. Ngày nay, giới trẻ, đặc biệt là các bạn nữ, dễ dàng rơi vào vòng xoáy của sự tự ti, lo lắng khi so sánh bản thân với những hình ảnh được chỉnh sửa hoàn hảo trên mạng xã hội. Họ tin rằng phải có làn da không tì vết, sống mũi cao, đôi môi căng mọng... mới là đẹp. Chính những chuẩn mực hà khắc và phi thực tế ấy đã ăn mòn sự tự tin, khiến nhiều người quên mất rằng, những "khiếm khuyết" như một vết tàn nhang, một nụ cười hơi móm, hay một đôi mắt một mí... lại chính là những nét riêng biệt, độc đáo làm nên cá tính của họ. Khi Dove khuyến khích chúng ta "quay lưng" lại với những bộ lọc AI, họ đang trao cho chúng ta chìa khóa để giải phóng bản thân khỏi những gò bó vô hình, hướng đến một thế giới nơi mọi người được là chính mình một cách tự tin và hạnh phúc. Hơn thế nữa, thông điệp này còn ngầm khẳng định rằng, vẻ đẹp đích thực bắt nguồn từ sự độc nhất và chân thực. Mỗi con người là một cá thể không thể sao chép, với những trải nghiệm, câu chuyện và vẻ ngoài riêng biệt. Sự đa dạng ấy mới chính là thứ tạo nên vẻ đẹp phong phú, sống động cho nhân loại. Chúng ta ngưỡng mộ H'Hen Niê không chỉ vì thành tích tại Miss Universe mà còn vì cô tự hào mang vẻ đẹp khỏe khoắn, đậm chất Tây Nguyên, khác biệt với số đông. Chúng ta yêu mến Sơn Tùng M-TP bởi phong cách âm nhạc và thời trang cá tính, dám nghĩ dám làm, không ngại khác biệt. Hay như nhân vật chị Đào trong "Mùa lá rụng trong vườn" của Ma Văn Kháng, vẻ đẹp của chị không nằm ở ngoại hình mà toát ra từ sự đảm đang, tháo vát và một tâm hồn lạc quan, mạnh mẽ trước sóng gió cuộc đời. Tất cả đều chứng minh rằng, không có một khuôn mẫu nào có thể định nghĩa được cái đẹp. Vẻ đẹp thực sự tỏa sáng khi chúng ta dũng cảm đón nhận và trân trọng con người thật của chính mình. Tuy nhiên, để thông điệp "vẻ đẹp không chuẩn mực" thực sự thấm sâu vào nhận thức cộng đồng, cần có sự chung tay của toàn xã hội. Các nền tảng mạng xã hội như TikTok, Instagram cần có những quy định rõ ràng hơn, yêu cầu gắn nhãn đối với những nội dung đã qua chỉnh sửa. Các bậc phụ huynh và nhà trường cần giáo dục cho trẻ em về kỹ năng sống, về lòng tự trọng và cách đón nhận bản thân từ sớm. Bản thân mỗi người chúng ta cũng cần học cách "quay lưng" lại với những bình luận tiêu cực, những áp lực vô hình, và dũng cảm "hướng mặt" đến những giá trị tích cực, những con người truyền cảm hứng sống thật. Tóm lại, chiến dịch của Dove không đơn thuần là một chiến dịch quảng cáo, mà đó là một phong trào xã hội ý nghĩa. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, vẻ đẹp không phải là một phương trình toán học với một đáp án duy nhất, mà là một bức tranh muôn màu, muôn vẻ. Hãy can đảm tắt bộ lọc, đón nhận những "khiếm khuyết" như một phần của cá tính, và tỏa sáng theo cách riêng của chính mình. Bởi lẽ, sự chân thực và độc đáo mới chính là thứ đẹp đẽ và "hoàn hảo" nhất.

Câu 1: · Ngôi kể: Ngôi thứ ba. · Người kể chuyện gọi nhân vật chính là "y" (Thứ) và kể lại câu chuyện từ bên ngoài. Câu 2: · Điểm nhìn: Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong của nhân vật Thứ. Người kể chuyện đi sâu vào thế giới nội tâm, suy nghĩ, cảm xúc và những day dứt của Thứ. · Tác dụng: · Giúp người đọc thấu hiểu sâu sắc những trăn trở, bi kịch tinh thần và sự bế tắc của nhân vật trước cuộc sống nghèo khổ, quẩn quanh. · Làm nổi bật chủ đề tác phẩm: sự "sống mòn" – cuộc sống bị giằng xé bởi cơm áo gạo tiền, những ước mơ, khát vọng bị dập tắt và cảm giác bất lực trước hoàn cảnh. · Tăng tính chân thực và cảm xúc, khiến người đọc đồng cảm với nhân vật. Câu 3: · Cảm giác bất lực và xót xa: Anh nhận ra sự bất công ngay trong chính gia đình mình. Trong khi anh được ăn một mình (dù không muốn), thì những người thân như bà, mẹ, vợ, các em đều phải nhịn đói, chịu khổ. Anh thương họ nhưng không thể làm gì để thay đổi. · Cảm giác tủi thân và hổ thẹn: Anh cảm thấy mình là kẻ vô dụng, là gánh nặng, và việc được ăn một mình trong khi cả nhà đói khiến anh thấy "thèn then", day dứt khôn nguôi. · Sự chua chát về một quy luật xã hội bất công: Anh chợt nhận ra "cái sự buồn cười ấy lại là một sự rất thường" – những người chịu khổ thì cứ phải chịu mãi, còn những kẻ không đáng lại được hưởng nhiều hơn. Sự bất lực trước quy luật ấy khiến anh đau đớn. Câu 4: · Bi kịch "sống mòn" của trí thức tiểu tư sản nghèo trước Cách mạng tháng Tám: Họ bị cuộc sống cơ cực, áo cơm ghì sát đất, làm cho những ước mơ, hoài bão, nhân cách bị bào mòn, mắc kẹt trong một cuộc sống tù túng, bế tắc không lối thoát. · Hiện thực xã hội đầy bất công và nghèo đói: Đó là một xã hội nơi cái nghèo đẩy con người vào cảnh khốn cùng, phải nhịn đói, nhường nhịn từng miếng ăn, và sự bất lực trước gánh nặng cơm áo, gia đình. · Vẻ đẹp tâm hồn đáng trân trọng ẩn sau sự quẩn quanh: Đó là lòng hiếu thảo, tình thương yêu gia đình, sự day dứt, ý thức về lẽ công bằng và nhân cách cao đẹp của một trí thức dù trong hoàn cảnh khốn khó.