Nguyễn Thị Hoàng Mai
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn trích, nhân vật ông giáo Thứ hiện lên với những chuyển biến tâm lý tinh tế , phức tạp.Khi ngồi ăn cơm, Thứ bất giác nhân ra sự cô đơn , tủi thân của chính mình. Bữa cơm đjam bạc khiến ông nhớ đến mẹ, vợ, con những con người thân yêu mà ông không khả năng chăm sóc và đền đáp. Cảm xúc dồn nén khiến miếng cơm nghẹn lại, nước mắt ông trào ra . Từ đó, ta thấy được ở Thứ một người con giàu tình cảm , có lòng tự trọng và biết yêu thương . Dù cho có nghèo khó và khổ cực ông vẫn giữ trọn nhân cách , biết xót xa day dứt cho thân phận và người ông yêu thương. Tác giả Nam Cao qua đó đã khắc họa một người trí thức tuy nghèo vật chất nhưng không nghèo tâm hồn, là một người nghèo sống mòn mỏi nhưng không hề tầm thường , luôn mang trong mình một khát vọng sống nhân ái lương thiện giữa cuộc đời đầy nghiệt ngã, bi thương và bất hạnh ngập tràn
Câu 1:
Ngôi Kể : Ngôi kể thứ ba
Câu 2:
Điểm Nhìn : Điểm nhìn nhân vật Tứ - là mội người giáo khổ cực, cô đơn
Tác Dụng Của Điểm Nhìn : Giusp người đọc thấu hiểu tâm trạng, nỗi tủi thân, cô đơn, nghèo khổ của nhân vật Thứ trọng đoạn trích. Qua đó phần nào làm nổi bật sự tủi cực, bi thương của con người trí thức nghèo trong xã hội Việt Nam cũ.
Câu 3:
Nước mắt của Thứ lại ứa ra trong bữa ăn cơm vì trong bữa cơm đạm bạc ấy Thứ bỗng nhận ra được sự cô độc,tủi thân, bơ vơ và tủi hổ của chính bản thân mình .Anh nhớ đến người mẹ, nhớ vợ và nhớ con những người thân yêu mà bản thân mình không thể lo cho đầy đủ, hơn bao giờ hết anh cảm nhận được sự bất lực, nghèo khổ của bản thân. Những cảm xúc ấy dậy trong lòng anh cảm xúc nghẹn ngào tủi thân khiến nhân vật anh Thứ phải bật khóc
Câu 4:
Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao đã phản ánh được thực trạng bi đát, bất hạnh của tầng lớp trí thức nghèo trước Cách Mạng chính là sống mòn mỏi , túng quẫn, bị bào mòn cả thể xác lẫn tâm hồn. Chính là nỗi đau nhân cách của con người khi bị đói nghèo, khổ cực, làm mất đi niềm tin và ý nghĩa sống. Đồng thời, thể hiện tấm lòng nhân đạo sâu sắc của nhà văn đối với những con người nhỏ bé , bất hạnh trong xã hội cũ