Nguyễn Ngọc Phước Hiếu
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm kết hợp miêu tả.
Câu 2:
Nhân vật “tôi” đã trở thành sợi chỉ từ đóa hoa cây bông
Câu 3:Biện pháp tu từ: Ẩn dụ kết hợp điệp “đó là”
Tác Dụng:
+ tăng sức gợi hình gợi cảm , tạo sinh động hấp dẫn
+ Nhằm nhấn mạnh sự đoàn kết giữa người với người
+ Qua hình ảnh“Sợi dọc, sợi ngang” ẩn dụ cho sự đoàn kết của nhiều con người. Khi liên kết lại sẽ tạo nên “tấm vải mỹ miều” biểu tượng cho sức mạnh tập thể, thành quả lớn lao.
Câu “Đó là lực lượng, đó là vẻ vang” nhấn mạnh giá trị của sự đoàn kết: vừa tạo sức mạnh, vừa mang lại vinh quang.
Câu 4: Đặc tính của sợi chỉ:
+Nhỏ bé, mỏng manh, yếu ớt khi đứng riêng lẻ.
+Nhưng khi kết hợp nhiều sợi trở nên bền chắc, tạo ra giá trị lớn
+Sức mạnh của sợi chỉ nằm ở: sự liên kết, đoàn kết với nhau.
Câu 5:
Bài học ý nghĩa:
Con người tuy nhỏ bé nhưng khi biết đoàn kết, gắn bó sẽ tạo nên sức mạnh to lớn, làm nên những điều có ích và vẻ vang.
Đoàn kết giúp con người tạo nên sức mạnh to lớn mà mỗi cá nhân riêng lẻ không thể có được. Khi biết gắn bó, hỗ trợ và cùng hướng tới mục tiêu chung, ta có thể vượt qua khó khăn, thử thách và đạt được những thành quả lớn lao. Vì vậy, mỗi người cần biết hợp tác, yêu thương và cùng nhau hành động, bởi đoàn kết chính là chìa khóa dẫn đến thành công và sức mạnh của tập thể.
Câu 1: văn bản được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2 : Điểm nhìn toàn tri
Tác dụng:-giúp tac giả mô tả và đánh giá hiện thực mộ cách khách quan saau sắc từ nhiều goc độ , đồng thời đi sâu vào khai thác nội tâm nhân vật.
Câu 3 : nước mắt của thứ ứa ra vì sự đói nghèo , tủi nhục và bế tắc triền miên trong cuộc sống
- gợi lên hoàn cảnh sống khốn khó, thiếu thốn
- cho thấy những lo toan , gánh nặng cơm áo gạo tiền đè nặng lên tâm trí người nghèo
- nỗi khổ đâu tột cùng khi nhận ra sự bất lực của bản thân trước hiện thực tàn khốc, không thể lo cho gia đình một cuộc sống tốt đẹp
- sự chưa chát , tủi hổ khi miếng cơm nghẹn lại, phản ánh sự bế tắt không lối thoát của kiếp người nhỏ bé trong xã hội cũ
Câu 4 : Thông qua nhân vật ông giáo thứ , nhà văn Nam Cao đã phản ánh số phận bi kịch của người trí thức nghèo và hiện thực xã hội Việt Nam trước cách mạng tháng tám