Trần Gia Hân
Giới thiệu về bản thân
a, Que tính màu đỏ song song với que tính màu đỏ khác. Que tính màu xanh lá cây song song với que tính màu xanh lá cây khác. Que tính màu xanh dương song song với que tính màu xanh dương khác.
b, 3 hình thoi.
a, Chiều dài mảnh ruộng hình chữ nhật là :
( 44 + 26 ) :2 = 35 (m)
Chiều rổng mảnh vườn hình chữ nhật là :
35 - 26 = 9 ( m )
Diện tích mảnh ruông đó là :
35 x 9 = 315 (m²)
b, Họ thu hoạch được số yến đậu bắp trên mảnh ruộng đó là :
2 x 315 = 610 kg đậu bắp = 61 yến đậu bắp
Đáp số : a, 315m² b , 61 yến đậu bắp
a. 32 700 - ( 871 + 829 ) = 31000
b.(2071+5929) x 4 =32000
a.248 943 294 + 60 148 320 = 309 091 614
b. 34 506 728 - 8 243 = 34 499 485
c, 23 729 x 2 =47 458
d, 17 423 : 3 = 5 807 ( dư 2 )
a, =
b, >
c, <
d, =
a, Chữ số hàng chục nghìn cảu chữ số trên là chữ số 5. Có giá trị là 50 000
b, 1 100 000
chúng mình ra sân trường quét rác nào !
Em muốn bản thân trở thành người có ích cho xã hội góp phần xây dựng và bảo vệ cảnh đẹp quê hương mình .
Thành phố Đà Nẵng là quê hương của em. Nơi đây có rất nhiều cảnh đẹp. Những tòa nhà cao tầng. Nhiều con đường hiện đại. Mỹ Khê là một trong những bãi biển đẹp nhất hành tinh. Thành phố còn có nhiều cây cầu nổi tiếng bắc qua sông Hàn. Nhưng em thích nhất là cầu Rồng. Cây cầu có thể phun nước và lửa vào mỗi tối cuối tuần. Ẩm thực của Đà Nẵng cũng rất hấp dẫn. Con người sống chan hòa, thân thiện. Em rất tự hào về quê hương của mình.
Câu 2 : Hôm trước, trên đường em đi học về thấy một bà cụ đang ngồi xin ăn bên lề đường, hai tay bà run lẩy bẩy trông có vẻ đói lắm. Thấy thế, em chạy lại kế bên bà và hỏi bà có đói không? Bà nhìn em một lúc rồi trả lời rằng bà có đồ ăn là một chiếc bánh mì đây rồi. Em sợ bà đói nên em có chạy vào quán cơm ở gần đó và mua cho bà một suất cơm. Lúc ra về, bà cảm ơn em nhiều lắm. Khi về đến nhà, em kể lại cho mẹ nghe. Mẹ em rất vui và khen em ngoan. Em rất vui vì đã làm được một việc tốt như vậy.
Câu 2 : Hôm trước, trên đường em đi học về thấy một bà cụ đang ngồi xin ăn bên lề đường, hai tay bà run lẩy bẩy trông có vẻ đói lắm. Thấy thế, em chạy lại kế bên bà và hỏi bà có đói không? Bà nhìn em một lúc rồi trả lời rằng bà có đồ ăn là một chiếc bánh mì đây rồi. Em sợ bà đói nên em có chạy vào quán cơm ở gần đó và mua cho bà một suất cơm. Lúc ra về, bà cảm ơn em nhiều lắm. Khi về đến nhà, em kể lại cho mẹ nghe. Mẹ em rất vui và khen em ngoan. Em rất vui vì đã làm được một việc tốt như vậy.