Trình Đức Huy
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, em thích nhất câu chuyện “Tấm Cám”. Câu chuyện ca ngợi người hiền lành, chăm chỉ và phê phán những kẻ độc ác, tham lam.
Ngày xưa, có một cô gái tên là Tấm. Cha mẹ mất sớm, Tấm phải sống với dì ghẻ và cô em cùng cha khác mẹ tên là Cám. Dì ghẻ rất độc ác, luôn bắt Tấm làm việc vất vả từ sáng đến tối: chăn trâu, gánh nước, nhặt rau, quét nhà… Trong khi đó, Cám thì lười biếng nhưng lại được mẹ nuông chiều.
Một hôm, dì ghẻ đưa cho hai chị em mỗi người một cái giỏ rồi bảo ra đồng bắt tép. Ai bắt được nhiều hơn sẽ được thưởng một chiếc yếm đỏ. Tấm chăm chỉ bắt tép nên đầy giỏ, còn Cám chỉ rong chơi nên chẳng được bao nhiêu. Thấy vậy, Cám lừa chị:
– Chị Tấm ơi, đầu chị lấm bùn rồi, chị xuống ao rửa mặt đi kẻo xấu!
Tấm tin thật, xuống ao rửa mặt. Trong lúc đó, Cám trút hết tép của chị vào giỏ mình rồi chạy về trước. Khi lên bờ, thấy giỏ trống không, Tấm bật khóc nức nở. Bụt hiện lên hỏi:
– Vì sao con khóc?
Tấm kể lại mọi chuyện. Bụt bảo Tấm nhìn vào giỏ xem còn gì không. Trong giỏ còn sót lại một con cá bống. Bụt dặn Tấm mang cá về nuôi ở giếng và mỗi ngày nhớ cho ăn.
Từ đó, Tấm coi cá bống như người bạn thân thiết. Nhưng mẹ con Cám biết chuyện nên lén bắt cá bống làm thịt. Khi Tấm ra giếng gọi mãi không thấy cá đâu, cô đau khổ khóc òa. Bụt lại hiện lên, bảo Tấm nhặt xương cá bống bỏ vào bốn chiếc lọ rồi chôn dưới chân giường.
Ít lâu sau, nhà vua mở hội. Ai cũng nô nức đi xem, chỉ có Tấm bị dì ghẻ bắt ở nhà nhặt thóc gạo trộn lẫn vào nhau. Tấm tủi thân ngồi khóc. Bụt hiện lên sai chim sẻ xuống nhặt giúp. Sau đó, Bụt bảo Tấm đào bốn chiếc lọ lên. Thật kì diệu, trong lọ có quần áo đẹp, giày thêu và cả một con ngựa nhỏ xinh.
Tấm mặc quần áo đẹp rồi đi dự hội. Trên đường đi, cô đánh rơi một chiếc giày. Nhà vua nhặt được chiếc giày ấy và truyền lệnh cho các cô gái thử. Nhưng không ai đi vừa, chỉ riêng Tấm mang vừa như in. Nhà vua biết Tấm chính là người con gái mình tìm nên cưới nàng làm hoàng hậu.
Tưởng từ đó Tấm sẽ được sống hạnh phúc, nhưng mẹ con Cám vẫn ganh ghét. Một lần, nhân ngày giỗ cha, Tấm về nhà. Dì ghẻ lừa Tấm trèo lên cau rồi chặt cây làm Tấm ngã xuống ao chết. Sau đó, Cám vào cung thay chị làm hoàng hậu.
Nhưng Tấm không chết hẳn. Nàng lần lượt hóa thành chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi và cuối cùng là quả thị thơm. Một bà lão bán nước nhặt được quả thị đem về. Từ quả thị bước ra một cô gái xinh đẹp chính là Tấm. Nhà vua tình cờ đi qua, nhận ra người vợ hiền của mình nên đưa Tấm trở về cung.
Cuối cùng, mẹ con Cám phải chịu sự trừng phạt thích đáng, còn Tấm sống hạnh phúc bên nhà vua mãi mãi.
Em rất thích câu chuyện “Tấm Cám” vì truyện dạy chúng ta phải sống hiền lành, chăm chỉ, biết yêu thương mọi người. Đồng thời, câu chuyện còn cho thấy ở hiền thì sẽ gặp lành, còn kẻ xấu xa cuối cùng cũng sẽ bị trừng phạt.
Nhân vật Đom Đóm và Giọt Sương được nhân hoá bằng cách trò chuyện thân mật như nói với người làm cho bài đọc trở nên sinh động hơn
Dấu gạch ngang trong bài dùng để đánh dấu lời nói trục tiếp của nhân vật.
Mỗi con vật đều có những nét đáng yêu riêng khiến con người yêu quý và gắn bó. Có người thích những chú mèo mềm mại, thích những chú chim nhỏ líu lo hay những chú cá tung tăng bơi lội. Riêng em, con vật mà em yêu thích nhất chính là chú chó nhà em. Chú chó ấy đã sống cùng gia đình em nhiều năm nên trở thành một thành viên vô cùng thân thiết. Mỗi ngày đi học về, chỉ cần nhìn thấy chú chạy ra đón là mọi mệt mỏi trong em dường như tan biến hết. Em luôn coi chú như một người bạn trung thành, gần gũi và đáng yêu nhất.
Chú chó nhà em có tên là Vàng. Sở dĩ cả nhà đặt cho chú cái tên ấy vì bộ lông của chú có màu vàng óng như màu của nắng. Chú được bố em mang về nuôi khi mới chỉ là một chú chó con bé xíu, đôi mắt còn ngơ ngác và tiếng sủa vẫn còn yếu ớt. Ngày ấy, chú chỉ nằm gọn trong chiếc rổ nhỏ lót khăn mềm. Thế mà giờ đây, Vàng đã lớn phổng phao, khỏe mạnh và trở thành người canh gác đáng tin cậy của gia đình em.
Vàng có thân hình khá to và chắc khỏe. Mỗi lần chú chạy ngoài sân, em đều cảm nhận được vẻ nhanh nhẹn và dẻo dai của chú. Bộ lông vàng óng phủ kín khắp cơ thể, mềm mượt và sạch sẽ. Dưới ánh nắng buổi sáng, bộ lông ấy càng trở nên đẹp hơn, giống như được phủ một lớp mật ong óng ánh. Em thích nhất là mỗi lần ôm chú vào lòng rồi vuốt ve bộ lông mềm mại ấy. Chú thường lim dim mắt ra vẻ rất thích thú.
Cái đầu của Vàng tròn và khá to. Hai chiếc tai lúc nào cũng vểnh lên như đang lắng nghe mọi tiếng động xung quanh. Đôi mắt của chú màu nâu đen, tròn xoe và long lanh như hai hòn bi ve. Nhìn vào đôi mắt ấy, em luôn cảm thấy chú rất thông minh và tình cảm. Cái mũi của chú màu đen, lúc nào cũng ươn ướt. Nhờ chiếc mũi thính ấy mà chú có thể đánh hơi rất giỏi. Chỉ cần người lạ đứng ngoài cổng là chú đã phát hiện ra ngay.
Miệng chú khá rộng với hàm răng trắng và sắc nhọn. Tuy vậy, chú chưa bao giờ cắn người trong nhà. Mỗi khi vui, chú thường thè chiếc lưỡi hồng ra ngoài rồi chạy vòng quanh sân. Trông chú lúc ấy vừa ngộ nghĩnh vừa đáng yêu. Bốn chân của chú to khỏe, bàn chân có những lớp đệm dày nên chạy rất nhanh. Mỗi lần em cầm quả bóng ném đi thật xa, chú đều lao vụt theo rồi tha bóng về cho em. Chiếc đuôi dài lúc nào cũng ngoáy tít mỗi khi thấy người thân trở về nhà.
Vàng rất thông minh và trung thành. Ban ngày, chú thường nằm ở hiên nhà để trông nhà. Hễ nghe tiếng động lạ là chú lập tức bật dậy, dựng tai lên rồi sủa vang “gâu! gâu!” như muốn báo cho mọi người biết có người đến. Nhờ có chú mà gia đình em luôn cảm thấy yên tâm hơn. Người lạ vào nhà thường phải đứng ngoài gọi thật lâu vì sợ chú sủa.
Không chỉ biết giữ nhà, Vàng còn rất tình cảm. Mỗi sáng, khi em chuẩn bị đi học, chú thường chạy theo ra tận cổng. Chú đứng nhìn theo em cho đến khi em đi khuất mới chịu quay vào nhà. Buổi chiều, vừa nghe tiếng xe của bố mẹ hay tiếng bước chân của em từ xa, chú đã chạy ùa ra cổng mừng rỡ. Cái đuôi ngoáy liên tục, đôi mắt sáng lên đầy vui vẻ. Những lúc ấy em cảm thấy chú thật sự hiểu và yêu quý mọi người trong gia đình.
Em nhớ nhất một lần trời mưa rất to. Khi ấy em đang chơi ngoài sân thì bị trượt chân ngã. Vàng lập tức chạy đến bên cạnh, vừa sủa vừa quanh quẩn như lo lắng cho em. Chú còn dùng đầu dụi vào tay em như muốn an ủi. Điều đó khiến em cảm động vô cùng. Em nhận ra rằng loài vật cũng có tình cảm chân thành chẳng khác gì con người.
Vàng còn rất thích chơi đùa với em. Mỗi buổi chiều, em thường dẫn chú ra bãi đất gần nhà. Chú chạy nhảy tung tăng, khi thì đuổi theo những chú bướm nhỏ, khi thì lăn tròn trên bãi cỏ. Có lúc chú còn nghịch ngợm cắn nhẹ vào gấu quần em rồi chạy thật nhanh như muốn rủ em đuổi bắt. Tiếng cười của em hòa cùng tiếng sủa vui vẻ của chú làm cho không gian trở nên thật nhộn nhịp.
Chú chó ấy ăn rất khỏe. Mỗi khi đến giờ ăn, chú thường chạy quanh chân mẹ rồi kêu “ư ử” như nhắc mọi người cho ăn. Chú thích nhất là ăn cơm trộn với thịt hoặc xương. Tuy ăn khỏe nhưng chú rất ngoan, không bao giờ tranh giành hay làm đổ thức ăn. Sau khi ăn xong, chú thường nằm dài ngoài sân nghỉ ngơi hoặc lim dim ngủ dưới gốc cây.
Cả gia đình em ai cũng yêu quý Vàng. Bố em thường dẫn chú đi dạo vào buổi sáng. Mẹ em thì hay tắm cho chú sạch sẽ. Còn em mỗi ngày đều chơi đùa và trò chuyện cùng chú. Dường như chú hiểu được tình cảm của mọi người nên lúc nào cũng quấn quýt bên gia đình.
Đối với em, Vàng không chỉ là một con vật nuôi mà còn là một người bạn thân thiết. Những lúc em buồn, chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của chú là em lại cảm thấy vui hơn. Chú đã mang đến cho gia đình em rất nhiều tiếng cười và niềm hạnh phúc.
Em rất yêu quý chú chó Vàng của gia đình em. Chú là con vật trung thành, thông minh và vô cùng tình cảm. Em luôn chăm sóc chú cẩn thận, cho chú ăn đầy đủ và tắm rửa sạch sẽ để chú luôn khỏe mạnh. Em mong rằng chú sẽ sống thật lâu để mãi là người bạn thân thiết của gia đình em. Mỗi khi nhìn thấy chú vui vẻ chạy nhảy trong sân, em lại cảm thấy cuộc sống thật ấm áp và hạnh phúc biết bao.
Câu 5: Quốc ngủ quên khi đến phiên trực nhật của mình nhưng Vân đã trực nhật hộ Quốc.
Câu 6: Giới thiệu vè một bạn lớp trưởng " không chỉ học chăm mà còn học rất giỏi" , "nhỏ người thật nhưng xốc vác", "hiền lành, ít nói mà giỏi đáo để, ai cũng phải nể phục." đó chính là Vân
Câu 7: Vân rất chăm chỉ, xốc vác, hay giúp đỡ bạn bè.
Câu 8: Em cần phải giống nhân vật Vân, hiền lành, chăm chỉ, học chăm, hay giúp đỡ bạn bè.
Câu 9: Hoà Bình đã chạy thẳng lên tận biên giới dưới sự “điều động” của tôi.
Câu em đặt: Hoa hồng kiêu hãnh đón ánh bạn mai.
Trong thế giới của các loài hoa, mỗi loài đều mang một vẻ đẹp riêng. Hoa sen thanh khiết như cô gái dịu dàng của làng quê Việt Nam, hoa phượng rực đỏ như ngọn lửa mùa hè, hoa cúc vàng tươi như ánh nắng ban mai. Nhưng trong tất cả các loài hoa ấy, em yêu thích nhất là cây hoa hồng được trồng trước sân nhà em. Cây hoa ấy không chỉ đẹp mà còn gắn bó với gia đình em suốt nhiều năm qua. Mỗi sáng thức dậy, nhìn những bông hoa hồng rung rinh trong gió, em lại cảm thấy lòng mình thật vui vẻ và dễ chịu.
Cây hoa hồng được mẹ em trồng trong một chiếc chậu lớn màu nâu đặt ngay bên hiên nhà. Em không nhớ rõ cây được trồng từ khi nào, chỉ biết rằng từ lúc em còn nhỏ, cây đã ở đó rồi. Ban đầu cây chỉ bé bằng cánh tay em, vậy mà bây giờ nó đã cao gần ngang ngực người lớn. Thân cây không to lắm nhưng rất cứng cáp. Thân có màu xanh sẫm pha nâu, bên ngoài phủ một lớp gai nhọn chi chít. Những chiếc gai ấy tuy nhỏ nhưng rất sắc. Có lần em vô ý chạm vào nên bị gai đâm đau nhói. Từ đó em hiểu rằng hoa hồng đẹp nhưng cũng biết tự bảo vệ mình.
Từ thân chính mọc ra rất nhiều cành nhỏ đan xen vào nhau như những cánh tay đang vươn ra đón ánh nắng mặt trời. Những cành non có màu xanh mướt, mềm mại và tràn đầy sức sống. Khi trời mưa, trên cành còn đọng lại những giọt nước long lanh như những viên pha lê nhỏ xíu. Em thích nhất là ngắm cây hoa vào buổi sáng sớm. Lúc ấy ánh nắng dịu nhẹ chiếu xuống khiến cả cây như bừng sáng.
Lá hoa hồng không to lắm, chỉ bằng hai ngón tay người lớn. Lá có màu xanh thẫm, mặt trên bóng mượt còn mặt dưới nhạt màu hơn. Mép lá có hình răng cưa nhỏ nhỏ đều tăm tắp. Những chiếc lá non màu xanh nhạt, mềm như nhung. Còn lá già thì đậm màu hơn và cứng cáp hơn. Lá mọc chen chúc nhau tạo thành một tán lá xanh um giúp cây thêm phần tươi tốt. Mỗi khi gió thổi qua, lá khẽ rung rinh như đang thì thầm trò chuyện.
Nhưng đẹp nhất vẫn là những bông hoa hồng. Những nụ hoa nhỏ xinh được bao bọc bởi lớp đài xanh như những em bé còn đang say ngủ. Ban đầu nụ hoa chỉ bé bằng đầu ngón tay út, màu xanh pha chút hồng nhạt. Qua vài ngày, nụ lớn dần rồi hé mở những cánh hoa đầu tiên. Khi nở, bông hoa tròn đầy và rực rỡ vô cùng. Cánh hoa mềm mại như nhung, xếp chồng lên nhau thành nhiều lớp. Có bông nở to bằng bàn tay em, cánh hoa đỏ thắm như nhung đỏ. Có bông lại mang màu hồng phấn dịu dàng như má của em bé. Mỗi khi nhìn những bông hoa nở rộ, em cảm giác như đang ngắm những nàng công chúa kiêu sa trong chiếc váy lộng lẫy.
Hương thơm của hoa hồng không quá nồng nhưng rất dễ chịu. Mùi hương dịu nhẹ lan tỏa khắp sân nhà, nhất là vào buổi sáng sớm hoặc chiều tối. Mỗi lần đi học về mệt mỏi, chỉ cần đứng cạnh cây hoa hít một hơi thật sâu là em thấy tinh thần thoải mái hơn rất nhiều. Ong bướm cũng rất thích hoa hồng. Những chú ong chăm chỉ bay đi bay lại để hút mật. Những chú bướm nhiều màu sắc nhẹ nhàng đậu lên cánh hoa như làm cho khu vườn thêm sinh động.
Mỗi mùa cây hoa hồng lại mang một vẻ đẹp riêng. Vào mùa xuân, cây đâm chồi nảy lộc, những chiếc lá non xanh mơn mởn trông thật thích mắt. Mùa hè là lúc cây nở nhiều hoa nhất. Dưới cái nắng vàng rực rỡ, những bông hồng càng thêm nổi bật. Mùa thu cây ít hoa hơn nhưng bông nào cũng to và thơm. Đến mùa đông, cây trông có vẻ lặng lẽ hơn nhưng vẫn bền bỉ xanh tươi như đang chờ đợi mùa xuân trở lại.
Em rất thích chăm sóc cây hoa hồng cùng mẹ. Mỗi buổi chiều, em thường giúp mẹ tưới nước, nhặt lá vàng và bắt sâu cho cây. Có hôm mẹ còn hướng dẫn em cách cắt tỉa cành khô để cây ra nhiều nụ hơn. Nhìn cây lớn lên từng ngày, em cảm thấy rất vui và tự hào. Em hiểu rằng để có được những bông hoa đẹp phải cần rất nhiều công chăm sóc.
Cây hoa hồng không chỉ làm đẹp cho ngôi nhà mà còn mang đến niềm vui cho mọi người. Mỗi dịp có khách đến chơi, ai cũng khen cây hoa hồng nhà em đẹp. Mẹ thường cắt vài bông cắm vào lọ thủy tinh đặt trên bàn phòng khách. Những bông hoa tươi khiến căn nhà trở nên ấm áp và đầy sức sống hơn. Có lần em còn hái một bông hoa đẹp nhất để tặng cô giáo nhân ngày 20 tháng 11. Cô đã mỉm cười rất vui khiến em nhớ mãi.
Đối với em, cây hoa hồng không chỉ là một loài hoa bình thường mà còn giống như một người bạn thân thiết. Mỗi ngày nhìn cây xanh tốt, lòng em lại thấy vui vẻ hơn. Cây dạy em biết yêu thiên nhiên, biết chăm sóc và trân trọng cái đẹp. Dù sau này lớn lên, em vẫn sẽ luôn nhớ về cây hoa hồng thân thương trước sân nhà – nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm tuổi thơ đẹp đẽ của em.
Câu 7: Minh khá trầm tính nhưng cậu rất chăm chỉ và luôn giúp đỡ mọi người.
Trong khuôn viên trường em có rất nhiều cây xanh như cây phượng, cây bằng lăng, cây xà cừ, nhưng cây mà em yêu quý và gắn bó nhất là cây bàng già đứng lặng lẽ ở góc sân trường. Cây bàng ấy đã có từ rất lâu rồi. Thầy cô kể rằng từ khi trường mới được xây dựng, cây đã được trồng ở đó để che bóng mát cho học sinh. Qua bao năm tháng, cây vẫn đứng hiên ngang như một người lính canh cần mẫn, chứng kiến biết bao thế hệ học trò lớn lên dưới mái trường thân yêu.
Nhìn từ xa, cây bàng giống như một chiếc ô khổng lồ màu xanh đang dang rộng những cánh tay để che chở cho sân trường. Cây cao vượt hẳn lên mái các phòng học. Những cành cây lớn vươn ra bốn phía trông rất khỏe khoắn. Mỗi khi có gió thổi, các cành lá đung đưa nhè nhẹ như đang vẫy chào chúng em.
Thân cây bàng to và chắc khỏe. Phải ba, bốn bạn học sinh vòng tay ôm mới xuể. Vỏ cây màu nâu sẫm, sần sùi và có nhiều vết nứt. Những vết nứt ấy giống như dấu vết của thời gian in lên thân cây. Có chỗ thân cây nổi lên những u cục to trông thật độc đáo. Rễ cây nổi lên mặt đất như những con rắn khổng lồ bò quanh gốc. Bộ rễ ấy bám sâu vào lòng đất để hút chất dinh dưỡng nuôi cây lớn lên từng ngày.
Cây bàng có rất nhiều cành. Những cành lớn tỏa ra từ thân chính rồi lại chia thành nhiều nhánh nhỏ hơn. Các cành cây đan xen vào nhau tạo thành một tán lá rộng lớn. Lá bàng to hơn nhiều loại lá khác. Mỗi chiếc lá có hình bầu dục, dày và nhẵn bóng. Khi còn non, lá có màu xanh nhạt, mềm mại như lụa. Lớn lên, lá chuyển sang màu xanh đậm. Đến mùa đông, lá bàng đổi sang màu vàng rồi đỏ sẫm trước khi rụng xuống sân trường. Mỗi lần gió thổi, lá rơi lả tả như những cánh bướm chao nghiêng trong gió. Sân trường lúc ấy như được phủ một tấm thảm nhiều màu thật đẹp.
Em thích nhất là những ngày hè. Khi ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu xuống sân trường, cây bàng dang rộng tán lá che mát cho chúng em. Dưới gốc cây, chúng em thường ngồi đọc sách, ôn bài hay trò chuyện cùng nhau. Có lúc chúng em chơi nhảy dây, đá cầu hoặc đuổi bắt quanh gốc cây. Tiếng cười nói rộn ràng làm cho sân trường thêm vui tươi và náo nhiệt.
Buổi sáng, khi ông mặt trời vừa thức dậy, những tia nắng vàng óng len qua kẽ lá tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Chim chóc từ đâu bay đến ríu rít trên cành. Những chú chim sâu nhỏ bé chuyền từ cành này sang cành khác để bắt sâu cho cây. Thỉnh thoảng, vài chú sóc nhỏ chạy thoăn thoắt trên thân cây làm chúng em rất thích thú.
Mỗi mùa, cây bàng lại mang một vẻ đẹp riêng. Mùa xuân, cây đâm chồi nảy lộc. Những chiếc lá non xanh mơn mởn khiến cây như trẻ lại. Mùa hè, cây xanh um tùm, tỏa bóng mát khắp sân trường. Mùa thu, lá bắt đầu chuyển màu vàng nhạt. Đến mùa đông, cây rụng gần hết lá, chỉ còn lại những cành khẳng khiu nhưng vẫn rất mạnh mẽ. Dù trong mùa nào, cây bàng cũng có vẻ đẹp riêng khiến em thêm yêu quý.
Không chỉ che bóng mát, cây bàng còn gắn liền với biết bao kỉ niệm tuổi học trò của em. Em còn nhớ có lần em bị điểm kém và buồn bã ngồi dưới gốc cây. Những cơn gió nhẹ từ tán lá thổi xuống làm em cảm thấy dễ chịu hơn. Có hôm cả lớp ngồi dưới gốc cây để học bài ngoài trời, tiếng cô giáo giảng bài hòa cùng tiếng lá xào xạc nghe thật thân thương. Những giờ ra chơi, gốc bàng luôn là nơi đông vui nhất sân trường.
Em cảm thấy cây bàng giống như một người bạn lớn tuổi hiền lành và tốt bụng. Cây âm thầm che nắng che mưa cho học sinh mà không hề than phiền. Mỗi ngày đến trường, nhìn thấy cây bàng xanh tốt là em lại cảm thấy vui vẻ và yêu trường lớp hơn.
Em rất yêu quý cây bàng ở sân trường em. Em tự hứa sẽ cùng các bạn chăm sóc và bảo vệ cây thật tốt, không bẻ cành hay khắc chữ lên thân cây. Em mong cây sẽ mãi xanh tươi để tiếp tục tỏa bóng mát và lưu giữ những kỉ niệm đẹp của tuổi học trò chúng em.
Câu 7:
a) Hiền như bụt
b)Đen như than
c)Trắng như tuyết
d) Xấu như ma
Câu 8:
Từ in đậm trong đoạn văn có thể thấy thế bằng từ: khát vọng,ao ước,...
Câu 9:
Câu văn: "Những ngày nằm chờ cho lông cánh" là trạng ngữ chỉ thời gian.
Câu em đặt : Những ngày giáp Tết, đường phố lúc nào cũng tấp lập người và xe.
Câu 10:
Em rút ra bài học từ đoạn văn là: chúng ta nên làm những việc làm được, không nên làm những việc mình chưa đủ tuổi để tránh bị thương tích.