Ta Hoang Phi
Giới thiệu về bản thân
tui cx học lớp 6 nè:
trong hành trình đường đời của mỗi người, đã có biết bao nhiêu niềm vui,nỗi buồn xen kẽ trong hành trình. Mỗi dấu ấn,từng hoảng khắc đều là một kỉ niệm đáng nhớ. Kỉ niệm đánh nhớ khó quên nhất đối với tôi là khoảng khắc ngắn ngủi đi dạo về nhà lần cuối cùng ở ngôi trường tiểu học mến yêu.
Hôm ấy là ngày tổng kết năm. Học sinh nô nức và háo hức đón chờ ngày hội sắp diễn ra, ai ai cũng diện trong mình bộ đồ tốt nghiệp đầy niềm tự hào xen lẫn một chút nuối tiếc. Tôi đã nghĩ: cuộc đời trôi nhanh thật. Tôi mãi nhớ ngày tôi còn đang mới rụt rè và khóc nhè bám tay mẹ không chịu vô trường học thế mà giờ đây,không lâu sau không gặp lại nữa... Tôi không thể buồn rầu được, sẽ phá tan đi những nụ cười rạng rỡ trên từng gương mặt quen thuộc trong 5 năm cuộc đời.
Trường hôm nay vẫn tựa bao ngày, luôn thân quen và đầy gần gũi đễn biết nhường nào. Hình ảnh cụ Hồ trao khăn quàng cho đội viên mãi mãi tồn đọng trong lòng mỗi bjan học sinh. Cây hôm nay trang nghiêm quá, chẳng lao xao giống mọi ngày cả. Thầy Hiệu Trưởng trường tôi đây, nay cũng đã tuổi cao nhưng với tôi thầy rất tuyệt và không hề già tí nào. Thầy phát loa to,thông báo bắt đầu buổi tiệc. Trống đánh liên tục: tùng...tùng...tùng... và đám học sinh hò reo và chạy nhảy đi chơi quanh sân trường như đàn ong vỡ tổ.
Sau 1 tiếng vui đùa thỏa thích và rong chơi đủ thứ các kiểu thì bây giờ chúng tôi sẽ ngồi quay quần lại với nhau trong tiệc bàn ăn. Mỗi lớp 3 bạn, tôi ngồi chung với 2 người bạn thân yêu quý. Chúng tôi nói chuyện rôm rả, ăn uống no nê thì đã đến 7:30. Nhanh thật đấy, bây giờ cuộc vui đã tàn.
Cả trường vội vã đi về nhà, ai ai cũng nở nụ cười nhưng không sao giấu được nỗi buồn se thắt bên trong. Tôi cố kìm những giọt nước mắt để nhìn ngắm những người bạn tốt, những người đã lôi kéo tôi dậy khỏi vùng đầm lầy đáng sợ, đã bảo vệ và che chắc,đã cùng tôi cố gắng biết bao và cùng nhau trải qua bao nhiêu khó khăn. Tôi ra về 1 mình trong nước mắt dàn dụa. Ôi tôi nỡ lòng nào mà rời xa họ đây? Liệu chúng ta có còn gặp lại nhau? Tôi nghẹn ngào về nhà trong sự nuối tiếc và đầy ân hận. Tôi cảm thấy có lỗi với những người bạn tôi đây quá. Lần sau, tụi mình ráng cùng chung trường nhé.
Đối với tôi, ngày hôm đó là một ngày khó quên và đáng nhớ biết nhường nào. NHững kỉ niệm quý giá ấy tôi sẽ không quên. Có thể chúng ta không gặp nhau nữa nhưng tôi vẫn sẽ cố gắng học tập để tiến về tương lai phía trước. thế còn bạn? Kỉ niệm đáng nhớ của bạn là gì?
bài này mik làm 100%
oa nội lực quá
hà nội
thi xong rồi!
131
camon nha cầu mong tui trên 8 đ tất cả các môn
hlo
cố lên làm đc mà chx thử s bt
knonichiwa
oa cảm ơn em nha!