Phan Thiên Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng các bạn đã ghé thăm nhà của mình !
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

C1: Văn bản trên được viết theo thể thơ lục bát

C2; Các tiếng hiệp vần là

Đâu rồi hiệp vần với 'em nghe' (vần lưng trong đoạn trước

ghi ngắn gọn: Vần "ơi" (rồi – ngồi – thời – trời).

:Hiệp vần rồi – ngồi (vần 'ơi').

C3:

Biện pháp tu từ nhân hoá là :

Nghe trăng thở động 'tàu dừa'
Trăng được nhân hoá như biết thở , tạo cảm giác cảnh vật sống động và gần gũi.

'Trăng thở' là nhân hoá, làm thiên nhiên trở nên có cảm xúc, gợi sự yên bình, thơ mộng.

C4: Hình ảnh quê hương hiện lên hư ảo giữa làn sương sớm mỏng nhẹ , nhg mái nhà lấp ló sau rặng tre xanh rì rào trong gió , cánh đồng lúa xanh mướt , con đường làn uống cong , mọi người ai cũng vui vẻ tốt bụng nhớ nhung chàn lên sự yêu thương.

C5

Em thích hình ảnh ' Nghe trăng thở động tàu dừa'nhất, vì hình ảnh này rất gợi cảm và đẹp. Nó làm quê hương hiện lên thật thơ mộng, yên bình và tràn đầy sức sống.

gày xưa, ở bản làng nọ xảy ra một trận hạn hán kéo dài. Cây cối khô héo, vườn ruộng nứt nẻ, người dân phải bỏ bản đi tìm nơi mới để sinh sống. Trong bản chỉ còn lại hai mẹ con cậu bé Aưm. Mẹ cậu ốm đau triền miên, nên Aưm phải một mình vào rừng kiếm măng, hái nấm và hái quả mang về nuôi mẹ. Tuy còn nhỏ nhưng Aưm rất hiếu thảo và thương mẹ vô cùng.

Một ngày, khi đang ngồi nghỉ bên suối, Aưm nhìn thấy một con chim thả xuống bên cạnh mình một bắp quả lạ có những hạt vàng óng như mái tóc của cậu. Ngạc nhiên, Aưm bóc quả đó và bỏ thử một hạt vào miệng. Hạt có vị ngọt bùi rất lạ. Mừng rỡ, Aưm mang quả ấy về nhà, nấu cho mẹ ăn. Sau đó, cậu cẩn thận giữ lại những hạt còn lại để làm giống. Aưm đem gieo xuống mảnh đất trước sân nhà, ngày ngày chăm sóc và tưới nước cho cây. Nhờ sự chăm chỉ của cậu, những cây non lớn lên rất nhanh, xanh mướt và tươi tốt. Chẳng bao lâu, cây trổ hoa và cho những bắp quả vàng ươm như lúc cậu nhìn thấy.

Khi mùa hạt đến, bà con trong bản trở về. Aưm hái những quả vàng ấy làm giống và chia cho mọi người trồng. Nhờ đó, bản làng không còn lo đói nữa. Để ghi nhớ tấm lòng nhân hậu và hiếu thảo của Aưm, dân làng đã đặt tên loài cây đó là cây ngô.

Câu chuyện đã để lại bài học sâu sắc: Trong hoàn cảnh khó khăn nhất, tình yêu thương và lòng hiếu thảo vẫn có thể tạo nên điều kỳ diệu.

ngày xưa, ở bản làng nọ xảy ra một trận hạn hán kéo dài. Cây cối khô héo, vườn ruộng nứt nẻ, người dân phải bỏ bản đi tìm nơi mới để sinh sống. Trong bản chỉ còn lại hai mẹ con cậu bé Aưm. Mẹ cậu ốm đau triền miên, nên Aưm phải một mình vào rừng kiếm măng, hái nấm và hái quả mang về nuôi mẹ. Tuy còn nhỏ nhưng Aưm rất hiếu thảo và thương mẹ vô cùng.

Một ngày, khi đang ngồi nghỉ bên suối, Aưm nhìn thấy một con chim thả xuống bên cạnh mình một bắp quả lạ có những hạt vàng óng như mái tóc của cậu. Ngạc nhiên, Aưm bóc quả đó và bỏ thử một hạt vào miệng. Hạt có vị ngọt bùi rất lạ. Mừng rỡ, Aưm mang quả ấy về nhà, nấu cho mẹ ăn. Sau đó, cậu cẩn thận giữ lại những hạt còn lại để làm giống. Aưm đem gieo xuống mảnh đất trước sân nhà, ngày ngày chăm sóc và tưới nước cho cây. Nhờ sự chăm chỉ của cậu, những cây non lớn lên rất nhanh, xanh mướt và tươi tốt. Chẳng bao lâu, cây trổ hoa và cho những bắp quả vàng ươm như lúc cậu nhìn thấy.

Khi mùa hạt đến, bà con trong bản trở về. Aưm hái những quả vàng ấy làm giống và chia cho mọi người trồng. Nhờ đó, bản làng không còn lo đói nữa. Để ghi nhớ tấm lòng nhân hậu và hiếu thảo của Aưm, dân làng đã đặt tên loài cây đó là cây ngô.

Câu chuyện đã để lại bài học sâu sắc: Trong hoàn cảnh khó khăn nhất, tình yêu thương và lòng hiếu thảo vẫn có thể tạo nên điều kỳ diệu.