Phạm Văn Tùng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
Trong đoạn trích từ tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon đã có sự chuyển dịch sâu sắc từ thái độ trách móc, né tránh đến sự bàng hoàng và tuyệt vọng khi đối diện với thực tế. Ngay sau khi nhận tin mẹ lạc, tâm lý đầu tiên của Chi-hon là sự giận dữ và phản kháng: cô bực tức hỏi tại sao không ai ra đón bố mẹ. Đây thực chất là một cơ chế tự vệ tâm lý; cô dùng sự nóng nảy để che lấp nỗi lo âu và cố gắng đổ lỗi cho người khác nhằm giảm bớt mặc cảm tội lỗi của chính mình. Tuy nhiên, khi hồi tưởng lại sự việc, Chi-hon rơi vào sự đối lập nghiệt ngã: trong lúc mẹ bị "xô tuột" khỏi tay bố tại ga tàu Seoul, cô lại đang ở Bắc Kinh hân hoan với thành công của cuốn sách mới. Sự tương phản này làm bùng phát nỗi đau xót và hối hận muộn màng. Điểm nhìn của Chi-hon dần thay đổi khi cô buộc phải nhìn thẳng vào sự thật rằng "cả gia đình đều biết tình trạng của mẹ dạo này" nhưng tất cả đã thờ ơ. Sự chuyển biến tâm lý từ chỗ bấu víu vào những lý do khách quan đến việc thừa nhận sự vô tâm của bản thân dẫn đến một nỗi sợ hãi tột cùng: "Có thể cô sẽ không tìm được mẹ". Đoạn trích đã khắc họa thành công một tâm hồn đang bị giày vò bởi sự thức tỉnh muộn màng, biến niềm tự hào về sự nghiệp thành nỗi đau xé lòng trước sự mất mát cội nguồn
câu 1:
- Ngôi kể văn bản đc kể theo ngôi thứ 3
câu 2 :
- Điển nhìn từ sự hoảng loạn đến sự tự vấn
câu 3 :
- Biện pháp nghệ thuật được sử dụng là phép đối thể hiện qua không gian của người mẹ và người con
- Tác dụng :
+ thể hiện sự xa cách và vô tâm của người con
+ tăng sức gợi hình gợi cảm
câu 4 :
- Về sự nhỏ bé, mong manh (cần được bảo vệ): "Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố...".
-Tình yêu thương và sự hãnh diện thầm lặng dành cho con cái: "cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm."
câu 5 :
- Chi-hon đã hối tiếc vì đã để mẹ "tuột khỏi tay", hối tiếc vì không thực sự thấu hiểu mẹ qua đoạn văn
- Sự vô tâm là một "sát thủ thầm lặng" có thể bào mòn và gây ra những vết thương sâu sắc trong lòng người thân yêu nhất của chúng ta. Đôi khi, chỉ vì mải mê theo đuổi những giá trị phù hoa bên ngoài, ta mặc định sự chăm sóc của cha mẹ là lẽ đương nhiên mà quên mất rằng họ cũng có những yếu mềm và tổn thương riêng. Những lời nói hờ hững hay sự thiếu vắng trong những thời điểm quan trọng có thể để lại nỗi đau dai dẳng, khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi ngay trong chính gia đình mình. Khi sự vô tâm biến thành sự mất mát vĩnh viễn, chúng ta mới bàng hoàng nhận ra thì mọi lời xin lỗi đều đã trở nên muộn màng. Vì vậy, hãy học cách trân trọng và thấu hiểu người thân khi họ còn ở bên cạnh, bởi thời gian không bao giờ chờ đợi sự thức tỉnh của bất kỳ ai.