Nguyễn Minh Phúc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Minh Phúc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1:

Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ, nhân vật Chi-hon trải qua nhiều cung bậc cảm xúc khi mẹ bị lạc. Lúc đầu, cô tỏ ra khó chịu và trách gia đình vì đã để bố mẹ tự đi tàu điện ngầm. Nhưng càng về sau, Chi-hon càng nhận ra sự vô tâm của chính mình khi mải mê với công việc, không ở bên mẹ vào lúc cần thiết. Khi trở lại ga Seoul, nơi mẹ biến mất, cô cảm thấy hoang mang, lo sợ và xót xa khi nghĩ đến cảnh mẹ lạc lõng giữa đám đông. Những kỷ niệm cũ về mẹ lần lượt hiện về, nhất là chuyện chiếc váy, khiến Chi-hon day dứt vì đã từng lạnh lùng, không hiểu được tấm lòng của mẹ. Tâm lý của Chi-hon chuyển từ trách móc sang ân hận và đau buồn, qua đó thể hiện rõ nỗi đau của người con khi nhận ra tình yêu và sự hi sinh thầm lặng của mẹ chỉ khi có nguy cơ mất đi.

Câu 1. Văn bản được kể theo ngôi thứ ba (người kể gọi nhân vật là “cô”). Câu 2. Điểm nhìn trần thuật là từ nhân vật Chi-hon, người con gái thứ ba, kể lại sự việc và bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ của mình về mẹ. Câu 3. Đoạn văn sử dụng biện pháp điệp ngữ (“Lúc mẹ… cô đang…”). Tác dụng: Biện pháp này giúp nhấn mạnh sự trùng hợp giữa lúc mẹ bị lạc và lúc Chi-hon đang bận rộn với công việc, qua đó thể hiện sự vô tâm của người con và làm nổi bật nỗi ân hận, day dứt sau này. Câu 4. Qua lời kể của người con gái, người mẹ hiện lên là người yêu thương con, hi sinh, sống giản dị và luôn nghĩ cho con cái. Câu văn thể hiện: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.” “Mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.” Câu 5. Chi-hon hối tiếc vì đã thờ ơ, không thấu hiểu tấm lòng của mẹ, đặc biệt là khi từ chối chiếc váy mẹ chọn cho mình. Đoạn văn (4–5 câu): Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta vô tình làm người thân buồn lòng bằng những hành động tưởng chừng rất nhỏ. Sự thờ ơ, lời nói thiếu quan tâm có thể khiến họ tổn thương mà ta không nhận ra. Khi còn ở bên nhau, ta thường xem sự hi sinh của người thân là điều hiển nhiên. Chỉ khi mất đi hoặc đứng trước nguy cơ mất mát, ta mới cảm thấy hối tiếc. Vì vậy, mỗi người cần biết yêu thương và quan tâm đến người thân của mình nhiều hơn.