Nguyễn Mạnh Dũng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Diễn biến tâm lý của Chi-hon chuyển biến từ bực dọc,đổ lỗi sang ân hận và thức tỉnh. Ban đầu, khi mới nghe tin mẹ lạc, cô tức giận hỏi tại sao không ai đón mẹ, một phản ứng tâm lý tự vệ để trốn tránh trách nhiệm. Tuy nhiên, khi đối diện với thực tại tại ga tàu Seoul, cô bắt đầu rơi vào trạng thái đau đớn hoảng loạn khi hình dung ra cảnh mẹ bị xô đẩy giữa dòng người. Những ký ức về chiếc váy xếp nếp ngày xưa ùa về khiến cô nhận ra sự ích kỷ của mình. Cô cảm thấy tội lỗi sâu sắc khi đối chiếu sự thành đạt của mình (triển lãm sách ở nước ngoài) với hình ảnh người mẹ lam lũ, thất lạc. Đó là quá trình tự vấn lương tâm đầy đau xót, từ một người con vô tâm trở thành một người con đang đi tìm lại "linh hồn" của gia đình qua hình bóng người mẹ.
Câu 2:
Trong cuộc đời mỗi con người, thời gian là dòng chảy một chiều nghiệt ngã, cuốn trôi đi mọi sự vật và biến cố. Thế nhưng, có một thứ có thể chống lại quy luật ấy, giữ cho những giá trị thiêng liêng còn mãi, đó chính là kí ức. Đặc biệt, kí ức về những người thân yêu không chỉ là những thước phim quá khứ, mà còn là báu vật tinh thần, là điểm tựa giúp chúng ta trưởng thành và sống nhân văn hơn. Trước hết, kí ức về người thân là sợi dây tình cảm vô hình nhưng bền chặt nhất gắn kết mỗi cá nhân với gia đình. Trong đoạn trích "Hãy chăm sóc mẹ", khi người mẹ mất tích, những mảnh ghép kỉ niệm về chiếc váy xếp nếp, về đôi bàn tay thô ráp hay những lời dặn dò của mẹ mới bắt đầu sống dậy trong tâm trí những người con. Kí ức cho ta biết mình là ai, mình đến từ đâu và mình đã được yêu thương như thế nào. Nó nuôi dưỡng tâm hồn con người, ngăn ta không trở thành những kẻ vô hồn giữa dòng đời hối hả. Một bữa cơm đầm ấm, một lời mắng mỏ của cha hay sự chăm sóc ân cần của mẹ khi ta ốm đau... tất cả kết tinh thành một vùng trời kí ức, nơi ta luôn có thể tìm về để thấy mình không hề cô độc. Thứ hai, kí ức đóng vai trò như một "tòa án lương tâm", giúp con người soi chiếu và tự thức tỉnh. Có những lúc vì mải mê theo đuổi danh vọng, sự nghiệp hay những phù phiếm cá nhân, chúng ta vô tình trở nên vô tâm với người thân. Khi ấy, chính những kỉ niệm cũ sẽ đánh thức lòng trắc ẩn. Như nhân vật Chi-hon, nếu không có những hồi ức về sự hy sinh của mẹ, cô có lẽ sẽ không cảm thấy đau đớn và hối hận đến thế. Kí ức nhắc nhở ta về nợ ân tình, về những lỗi lầm đã qua để ta biết trân trọng hiện tại, biết yêu thương và bù đắp cho những người thân yêu khi còn có thể. Hơn thế nữa, kí ức còn là sức mạnh cứu rỗi trong những thời điểm giông bão của cuộc đời. Khi đối mặt với thất bại hay sự mất mát vĩnh viễn, chính những kỉ niệm đẹp đẽ về người thân sẽ là ánh sáng xua tan bóng tối của nỗi đau. Kí ức về nụ cười, về sự khích lệ của cha mẹ giúp ta có thêm nghị lực để bước tiếp. Dù người thân có thể không còn ở bên cạnh ta về mặt thể xác, nhưng họ vẫn sống mãi qua những kí ức mà ta lưu giữ. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, nhiều người đang mải chạy theo những giá trị ảo mà lãng quên việc bồi đắp kí ức gia đình. Họ có thể nhớ rõ lịch trình công tác, nhớ tên những đối tác, nhưng lại quên mất ngày sinh nhật của mẹ hay món ăn yêu thích của cha. Đó là một sự thiếu hụt tâm hồn đáng báo động. Chúng ta cần hiểu rằng, kí ức không tự nhiên mà có, nó được tạo nên từ những hành động quan tâm nhỏ bé mỗi ngày. Tóm lại, kí ức về những người thân yêu là phần tài sản quý giá nhất mà không tiền bạc nào mua được. Nó là cội nguồn của tình thương, là động lực của sự tử tế. Đừng đợi đến khi người thân chỉ còn là một cái tên trong tiềm thức mới bắt đầu tìm kiếm kỉ niệm. Ngay từ hôm nay, hãy sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn để mỗi khoảnh khắc bên gia đình đều trở thành một kí ức lấp lánh, đi theo ta suốt cuộc đời. Bởi suy cho cùng, con người ta chỉ thực sự chết đi khi không còn ai nhớ về họ nữa.
Câu 1:
Ngôi kể: Ngôi thứ ba.
Câu 2:
Điểm nhìn: Điểm nhìn trần thuật chủ yếu đặt vào nhân vật Chi-hon. Qua dòng hồi tưởng và cảm xúc của Chi-hon, câu chuyện về người mẹ và sự kiện mẹ bị lạc được tái hiện.
Câu 3:
Biện pháp nghệ thuật: Đối lập
Tác dụng: * Làm nổi bật sự trái ngược nghiệt ngã: Trong khi mẹ đang bơ vơ, hoảng loạn vì bị lạc tại ga tàu ở Seoul, thì con gái lại đang ở một không gian sang trọng, trí thức để lo cho sự nghiệp riêng.
Nhấn mạnh sự vô tâm vô tình của con cái và nỗi xót xa, ân hận muộn màng khi nhận ra mình đã không ở bên mẹ lúc mẹ cần nhất.
Câu 4:
Phẩm chất: Sự hy sinh thầm lặng, lòng vị tha và luôn dành mọi điều tốt đẹp nhất cho con cái.
Câu văn thể hiện: "Mẹ nói, 'Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.'" (Câu này cho thấy mẹ thích cái đẹp nhưng luôn nhường nhịn, dành sự ưu tiên cho con và chấp nhận sự cũ kỹ, lam lũ cho bản thân mình).
Câu 5:
Cô hối tiếc vì sự vô tâm, sự lựa chọn ích kỷ của bản thân trong quá khứ và việc không có mặt để đón bố mẹ tại ga tàu dẫn đến việc mẹ bị lạc.
Trong cuộc sống hối hả, chúng ta thường vô tình để lại những vết thương lòng cho người thân bằng sự thờ ơ của chính mình. Những hành động vô tâm như quên một lời hỏi thăm, cáu gắt khi cha mẹ chậm chạp, hay ưu tiên công việc cá nhân hơn thời gian bên gia đình có thể tạo ra những khoảng cách không thể lấp đầy. Sự tổn thương từ người thân thường âm ỉ và đau đớn hơn bất cứ điều gì vì nó đi ngược lại với sự tin yêu. Đừng để đến khi mất đi hoặc xảy ra biến cố mới nhận ra giá trị của sự hiện diện, bởi khi đó, mọi lời xin lỗi đều đã trở nên muộn màng.