NGUYỄN CHÂU GIANG
Giới thiệu về bản thân
CHỦ ĐỀ: HẠNH PHÚC KHI TA BIẾT CHO ĐI...
I. Đọc hiểu (4.0 điểm)
Em hãy đọc kĩ văn bản sau:
GIỌT SƯƠNG
Thực ra giọt sương không thích được người ta ví mình như ngọc. Nó chỉ là giọt nước nhỏ xíu hiền lành. Một giọt nước trong vắt, trong đến nỗi soi mình vào đó, bạn có thể thấy được cả vườn cây, con đường, dòng sông, bầu trời mùa thu biếc xanh với những cụm mây trắng trôi lững thững.
Thế nhưng giọt sương chẳng tồn tại được lâu. Chỉ lát nữa thôi, khi mặt trời lên cao, những tia nắng không còn vui vẻ nhảy nhót nữa mà sẽ trở nên cau có đến khó chịu. Lúc ấy, giọt sương lặng lẽ từ biệt người bạn lá mồng tơi để tan biến vào thinh không.
“Tờ-rích, tờ-rích”... Có tiếng chim chuyền cành khe khẽ. Một chị Vành Khuyên bỗng từ đâu vụt đến, đậu trên hàng rào. Ông mặt trời vẫn chưa ngoi lên khỏi ngọn cây cao nhất. Nhìn thấy Vành Khuyên, giọt sương mừng quá, suýt nữa lăn xuống đất. Nó vội cất giọng thì thầm:
- Chị đến thật đúng lúc. Em sinh ra chính là để dành cho chị đây.
Chị Vành Khuyên nghiêng ngó nhìn. Hình như chị đã nghe thấy những lời thì thầm của giọt sương, và hiểu được cả khát vọng thầm kín của nó. Chị cúi xuống... Cứ thế, từng hớp nhỏ, Vành Khuyên ngửa cổ uống cạn giọt nước mát lành, tinh khiết mà thiên nhiên có nhã ý dành cho loài chim chăm chỉ có giọng hót hay.
Buổi sáng hôm đó, trong bài hát tuyệt vời của chim Vành Khuyên, người ta lại thấy thấp thoáng hình ảnh vườn cây, con đường, dòng sông, bầu trời thu trong sáng...
Giọt sương nhỏ không mất. Nó đã vĩnh viễn hoá thân vào tiếng hát của chim.
Trần Đức Tiến
(Trích Báo Văn nghệ, 04 – 04 – 2025)
Lựa chọn đáp án đúng nhất:
Câu 1: Câu văn nào tác giả kể về giọt sương cho ta hiểu được ý nghĩa của sự tự nguyện cho đi mà không cần đền đáp?
A. Nó chỉ là giọt nước nhỏ xíu hiền lành.
B. Thế nhưng giọt sương chẳng tồn tại được lâu.
C. Em sinh ra chính là để dành cho chị đây.
D. Nó đã vĩnh viễn hoá thân vào tiếng hát của chim.
Câu 2: Chi tiết “Thực ra giọt sương không thích được người ta ví mình như ngọc...” cho ta thấy giọt sương có tính cách gì?
A. Kiêu ngạo
B. Nhường nhịn
C. Khiêm tốn
D. Tự ti
Câu 3: Trong câu: “- Chị đến thật đúng lúc.”, dấu gạch ngang được sử dụng để làm gì?
A. Đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật.
B. Đánh dấu các ý liệt kê.
C. Nối từ ngữ trong một liên danh.
D. Đánh dấu bộ phận chú thích, giải thích.
Câu 4: Hai câu văn sau: “Thực ra giọt sương không thích được người ta ví mình như ngọc. Nó chỉ là giọt nước nhỏ xíu hiền lành.” liên kết với nhau bằng cách nào?
Câu 5: Khi “Nhìn thấy Vành Khuyên, giọt sương mừng quá, suýt nữa lăn xuống đất” vì lí do nào?
A. Giọt sương muốn làm một điều gì tốt đẹp, có ích cho cuộc đời.
B. Giọt sương muốn níu kéo lại những khoảnh khắc đẹp đẽ trong cuộc sống.
C. Giọt sương sợ mình sẽ bị tan biến dưới nắng mặt trời.
D. Giọt sương muốn giúp chị Vành Khuyên vì chị đã hót khan cả cổ.
Câu 6: Văn bản khiến em suy nghĩ gì về giá trị của những việc cho đi trong cuộc sống?
A. Chỉ có sự cống hiến dâng tặng lớn lao mới đáng được ghi nhận.
B. Việc gì không được đền đáp, trả ơn thì không cần làm.
C. Những việc làm dù nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, có ích đều đáng trân trọng.
D. Cuộc sống luôn có những sự hi sinh nhỏ bé, bình thường nên không cần kể đến.
Câu 7: Tại sao tác giả khẳng định: “Giọt sương nhỏ không mất. Nó đã vĩnh viễn hoá thân vào tiếng hát của chim.”?
A. Giọt sương đã được Vành Khuyên hấp thụ vào cơ thể mình chứ không mất đi.
B. Giọt sương đã góp phần làm cho tiếng hót của chim Vành Khuyên hay hơn, ý nghĩa hơn.
C. Giọt sương đã giúp Vành Khuyên vượt qua cơn khát sau những giờ phút lao động chăm chỉ.
D. Giọt sương hòa vào thân thể của Vành Khuyên giúp Vành Khuyên khỏe mạnh.
Câu 8: Theo em thông điệp mà tác giả gửi gắm qua văn bản trên là gì?
A. Ngợi ca vẻ đẹp của thế giới thiên nhiên vạn vật xung quanh ta qua cảm nhận nhạy cảm của tâm hồn con người.
B. Gửi đến chúng ta bài học giá trị về tình yêu thương, đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống.
C. Nhắc nhở chúng ta về lối sống yêu thương đoàn kết, chia sẻ và nhường nhịn nhau.
D. Gợi lên bài học ý nghĩa về lối sống đẹp sống có ích, có ý nghĩa cho cuộc đời.